Làm thế nào để khiến một vị Ma Tôn, mở miệng khép miệng không gì ngoài hai chữ Vĩnh Sinh, lại có thể yêu mình đến chết đi sống lại?
Nan đề này Đại Ái Tiên Tôn đau đầu không thôi.
___________
Thiên Đình, Tinh Túc Tiên Tôn đặt một quân cờ trắng vào bàn cờ, mái tóc đen rũ trên vai như tinh hà trút xuống. Nàng nâng mắt, nhìn về hướng nam tử đang lười nhác tựa thân vào ghế ngọc trước mặt, khóe miệng khẽ cong lên.
“Phương Nguyên, ngươi tuy đã vĩnh sinh, nhưng khẳng định có một thứ, ngươi chắc chắn chưa từng có được.”
Cổ Nguyệt Phương Nguyên thờ ơ xoay chén ngọc trong tay, tóc đen tản mạn rũ xuống bên vai, đuôi mắt hơi động, tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng: “Ồ, Tinh Túc đại nhân đây là muốn dạy ta sao?”
“Không bằng chúng ta đánh cược đi.” Tinh Túc Tiên Tôn nâng ngón tay lên, một con cổ trùng trong suốt long lanh lập tức xuất hiện trên bàn cờ: “Con tiên cổ này, sẽ khiến con người có được cảm xúc sâu sắc nhất về bản chất thật sự của thế gian. Ta biết ngươi ngấp nghé nó đã lâu. Nếu ngươi có bản lĩnh khiến Vô Cực yêu ngươi, ta liền tặng nó cho ngươi, thế nào?”
Phương Nguyên nhướng mày: “Vô Cực? Chính là cái tên điên ngoại trừ vĩnh sinh cái gì cũng không quan tâm kia?”
“Chính xác.”
Tinh Túc khẽ cười: “Trong lòng y chỉ có vĩnh sinh. Ngươi nếu có thể khiến y vì ngươi mà động lòng, vậy tính là ngươi thắng.”
Phương Nguyên hơi nheo mắt, khóe miệng nhếch lên, dường như đang cân nhắc: “Thú vị.” Hắn nâng tay, hạ xuống quân cờ cuối cùng, thanh âm thanh thúy trầm thấp lại mang theo chút thờ ơ vô cảm: “Vậy thì cược đi.”
Tinh Túc Tiên Tôn thần sắc không đổi, nhưng trong lòng lại không ngừng hân hoan. Vô Cực à Vô Cực, lúc ngươi lên Thiên Đình khiêu khích ta, có từng nghĩ rằng ngày hôm nay sẽ đến không? Ta không làm gì được ngươi, nhưng tên Sát Thần Phương Nguyên này thì có thể. Phương Nguyên từ lúc đạt được vĩnh sinh, tính cách ngày càng ác liệt hơn, nhờ hắn đến chọc phá ngươi, quả thật là lấy độc trị độc.
Thanh âm Xuân Thu Thiền vẫy cánh vọng lại trong hư không. Phương Nguyên đứng bên bờ dòng sông thời gian, ánh mắt chăm chú nhìn hình ảnh phản chiếu của thời đại thượng cổ dưới chân. Hắn đã đổi một bộ trường bào trắng tinh, tóc đen xõa dài tùy ý phất phơ theo chân nguyên dao động.
“Để xem nào, nên bắt đầu từ đâu đây?”
Phương Nguyên điểm nhẹ trên mặt nước, trong gợn sóng lăn tăn dần hiện ra thân ảnh của Vô Cực Ma Tôn, nam tử vận pháp bào huyền sắc đang ở trong nơi rất sâu của Phong Ma Quật thôi diễn Thiên Đạo, mi mục như đao, sắc bén vô cùng.
Phương Nguyên cười khẽ: “Thật là một khúc xương khó gặm.” Hắn đạp trên dòng sông thời gian, ngược dòng mà bước, cảm giác xé toạc thời gian, xuyên qua thời không đối với hắn mà nói, chẳng qua chỉ là gió nhẹ thổi vào mặt mà thôi. Khi bước chân lần nữa đạp trên mặt đất thực sự, hắn đã đứng ngay trước lối vào Phong Ma Quật, cố ý tản ra một tia dao động của luyện đạo.
“Kẻ nào?” Thanh âm lạnh lẽo cùng xiềng xích Luật đạo trong phút chốc phong tỏa trăm dặm quanh người Phương Nguyên. Phương Nguyên mặc cho những xiềng xích Luật đạo này quấn lấy mình, lại cố ý giả vờ lộ ra dáng vẻ hoảng loạn nhưng cố gắng trấn định.
“Tại hạ tình cờ đi ngang qua, cảm thấy gần đây có rất nhiều đạo ngân kỳ lạ dao động… nên…” Phương Nguyên nâng mắt, vừa lúc khiến một sợi tóc mai rủ xuống trán, dáng vẻ thập phần đáng thương.
Thân ảnh Vô Cực Ma Tôn ngưng tụ trong hư không, hắc bào phần phật tung bay, ánh mắt như điện quang xẹt tám hướng. Y chăm chú quan sát tên bạch y nam tử không biết chui ra từ ngõ ngách nào trước mắt, nghi hoặc lên tiếng: “Luyện Đạo Đại Tông Sư?”
Phương Nguyên lòng thầm đắc ý, hắn cố ý đem cảnh giới Luyện đạo của mình áp chế xuống mức thấp, ngang bằng đẳng cấp với Vô Cực hiện tại: “Một chút da lông mà thôi.” Hắn nâng ngón tay lưu chuyển một tia quang mang dung hòa tinh túy của thuật Luyện đạo từ tương lai, tiếp tục nói: “Ngược lại là tạo nghệ Luật đạo của ma tôn đại nhân, thật khiến tại hạ thán phục.”
Đáy mắt Vô Cực thoáng qua một tia ngạc nhiên, trong đạo quang mang trên tay Phương Nguyên bao hàm lý niệm Luyện đạo vượt xa thời đại hiện tại. Y bất động thanh sắc thu lại thế công: “Ngươi là ai?”
Phương Nguyên biết cá đã đớp mồi, hắn hơi nghiêng đầu nói: “Một người… có thể khiến ngươi đối kháng số mệnh.”
Trong Phong Ma Quật, Phương Nguyên bị giam trong một thạch thất bố trí chằng chịt các loại phù văn Luật đạo, và đủ thứ đạo phái khác. Cái này được Phương Nguyên gọi là “muốn câu được con cá to, trước tiên cần lấy thân làm mồi”.
“Nói nghe thử xem, ngươi lấy cái gì để đối kháng số mệnh?” Vô Cực Ma Tôn ngồi ở phía đối diện, trên người đã đổi bộ y phục khác, lần này là một bộ trường bào huyền sắc phủ đầy ám văn, trên tay vân vê vài lá phù lấp lóe kim quang, mỗi lần trở tay phảng phất như có chân nguyên dao động, ẩn ẩn đang cộng hưởng cùng quy tắc thiên địa.
Y vĩnh viễn là cái sắc mặt lạnh tanh, không cười không giận, vĩnh viễn chỉ có sự điềm tĩnh. Điểm này ngược lại rất giống Phương Nguyên trước kia.
“Ta biết điểm yếu của cổ số mệnh.” Hắn một mặt bình tĩnh nói ra bí mật kinh thiên động địa.
Đồng tử Vô Cực khẽ co lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ lạnh đạm: “Tiếp tục.” Da của y rất trắng, nhưng không phải trắng theo kiểu tái nhợt bệnh hoạn của quỷ hồn, mà là một loại cảm giác lạnh giá thấu xương.
“Hồng Liên sẽ thử phá hủy nó, nhưng sẽ thất bại.” Phương Nguyên nghiêng người về phía trước, giọng hơi trầm thấp: “Mà ngươi… sẽ chết ở tầng thứ chín của Phong Ma Quật, lưu lại nỗi tiếc nuối vô hạn vì kế hoạch vĩnh sinh chưa thành.”
Không khí trong thạch thất đột nhiên ngưng trọng, lực lượng Luật đạo của Vô Cực tràn ra khắp nơi, chân nguyên mạnh mẽ áp đảo Phương Nguyên. Vô Cực nâng tay bóp chặt cổ hắn, đẩy thẳng vào bức tường đá phía sau: “Ngươi rốt cuộc là ai?”
Phương Nguyên kêu đau một tiếng, nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên, cười khiêu khích: “Ta là người giúp ngươi đến từ… tương lai.” Hắn đặc biệt khiến giọng nói mình mang theo vài phần yếu ớt: “Ta biết toàn bộ kế hoạch của ngươi, cũng biết ngươi sẽ thất bại như thế nào.”
Vô Cực áp sát tới, hô hấp giữa hai người có thể nghe rõ mồn một. Phương Nguyên có thể cảm nhận được sát khí đang không ngừng dâng lên trên người đối phương. Hắn khẽ rũ mi, làm ra bộ dạng mặc người xé xác.
“Chứng minh ta xem.” Vô Cực đột nhiên thu lại sát khí, lạnh giọng nói.
Phương Nguyên nâng đôi tay bị trói chặt của mình, nhẹ nhàng chạm vào ngực Vô Cực: “Ngươi trong tim có một vết thương, là khi lục chuyển bị Luật đạo phản phệ lưu lại… chính là ở chỗ này.”
Bí mật này chỉ có một mình Vô Cực biết. Y lui về sau một bước, trong mắt khó giấu một tia chấn động, sát tâm lại nổi lên, nhưng nhanh chóng bị y áp xuống.
Phương Nguyên cười thầm trong lòng, ta đã xem qua dòng sông thời gian, từ lúc người sinh ra đến khi lìa đời vì nguyên do không mấy vẻ vang kia, việc này có đáng là gì chứ? Nghĩ tới đây Phương Nguyên thừa thắng xông lên: “Ta có thể giúp ngươi hoàn thành kế hoạch vĩnh sinh, nhưng ta có một điều kiện…”
“Điều kiện gì?” Vô Cực cảnh giác hỏi.
Phương Nguyên trưng ra nụ cười như hoa như nguyệt: “Cho ta ở lại bên cạnh ngươi.”
Ba tháng trôi qua, Phương Nguyên dùng hết chiêu bài lừa người tích lũy suốt mười vạn năm của hắn, ba tất miệng lưỡi nói đến hụt hơi, nhưng hiệu quả thì chẳng đáng nhắc đến.
Hắn vận y phục lả lướt, đánh đàn dưới trăng, âm thầm dung hòa cả âm luật từ tương lai, là tinh túy nhân loại cả đấy, muốn bao nhiêu phong tình liền có bấy nhiêu. Vốn Phương Nguyên nghĩ rằng có thể khiến tảng đá này nở hoa, nhưng Vô Cực ngẩng đầu quan sát cả đêm, cuối cùng chỉ ngây thơ hỏi: “Ngươi ngồi trên núi đánh đàn giữa đêm… thật sự có thể khiến xác suất thành công của Vĩnh Sinh cổ tăng lên hả?”
Phương Nguyên tưởng mình nghe nhầm, mặt mũi méo xệch, tay hơi dùng lực, dây đàn đứt ngang, vô ý trượt chân rớt thẳng xuống vách đá. Theo kịch bản, lúc này nên xuất hiện một màn anh hùng cứu mỹ nhân rung động lòng người, nhưng hắn nghĩ quá đẹp rồi… Vô Cực nhìn hắn rơi thẳng cẳng cũng chẳng mảy may động dung.
Phương Nguyên lúc viết cổ phương “vô ý” ngủ gục trên bàn, ngoại bào trượt tới vai, dung nhan như họa phủ phục trên án thư. Vô Cực tình cờ đi ngang qua, cúi đầu nhìn xuống, sắc mặt lần đầu tiên trong mấy ngày qua biến đổi, mang theo chút khẩn trương. Y nghiêng người đưa tay kéo nhẹ áo hắn xuống, tay còn lại không chút do dự lách vào.
Phương Nguyên mở cờ trong lòng, nhưng sau đó hắn chỉ biết câm nín khi thấy y kéo áo mình ra moi móc sạch cổ phương bên trong. Vô Cực xem một lúc lâu, một khắc sau lại lần nữa cúi người lột sạch đồ Phương Nguyên xem còn sót mảnh cổ phương nào không. Đang lúc lục lọi, ánh mắt Vô Cực vô tình lướt sang bên cạnh, tiện tay gom hết toàn bộ cổ phương trên bàn, kể cả bản chưa viết xong. Ánh mắt y rực cháy nhìn chằm chằm cổ phương còn hơn nhìn tình lữ ngàn năm không gặp, hai tay ôm chúng nó cứ như ôm gia tài của nội, không nói hai lời một mạch đi thẳng vào mật thất luyện cổ.
Phương – vừa bị lột sạch từ đầu đến đuôi – Nguyên: “…”
Mẹ nó!!!
Điều khiến Phương Nguyên trầm như nước lần đầu nổi giận thật sự là cái lần “ngoài ý muốn” kia. Hắn thiên tân vạn khổ, hao hết tâm cơ sắp đặt một loại nguy hiểm, khiến chính mình không cẩn thận luyện cổ thất bại nên mất khống chế. Theo như kịch bản, Vô Cực nên trong lúc hắn suy yếu nhất, ôm chặt lấy hắn, sau đó bốn mắt nhìn nhau, tình ý dạt dào… nói lời yêu thương.
Nhưng mẹ nó… Vô Cực thế mà lại đi ôm chằm con cổ thay vì ôm hắn, còn trực tiếp khởi động đại trận phòng hộ của Phong Ma Quật, đem hắn cách ly khỏi phạm vi gây nguy hiểm cho con cổ của y? Còn chính y lại đứng đó nhìn hắn bị cả đám hoang thú đuổi giết vì khí tức thơm ngon trên người.
“Tên này làm bằng đá hay gì ấy?” Phương Nguyên nghiến răng nghiến lợi lần thứ mấy trăm. Hắn ngồi bên ôn tuyền, đôi chân trần đung đưa trong nước, bắt đầu suy nghĩ nghiên cứu sách lược mới.
“Đang nghĩ gì thế?” Giọng nói của Vô Cực đột nhiên vang lên bên tai.
Phương Nguyên bất ngờ, chân trượt một cái, cả người ngã về phía sau, “trùng hợp” ngã vào lòng Vô Cực. Hai người da thịt kề cận, Phương Nguyên có thể cảm nhận được nhiệt độ từ lòng ngực đối phương. Hắn cố ý không đứng dậy ngay, mà ngẩng đầu nhìn khuôn mặt gần ngay trước mắt của Vô Cực: “Đang nghĩ… vĩnh sinh thật sự quan trọng đến vậy sao?”
Ánh mắt Vô Cực sâu không thấy đáy, giọng trầm thấp cực điểm: “So với cái gì cũng đều quan trọng hơn.”
“So với ái tình còn quan trọng hơn sao?” Phương Nguyên nhẹ giọng hỏi, tay nâng lên chạm vào mặt y.
Vô Cực bắt lấy cánh tay không an phận của hắn, giọng nói lạnh lẽo mang theo một tia trào phúng: “Tình yêu là thứ ảo giác của kẻ yếu muốn chạy trốn khỏi hiện thực.”
Phương Nguyên: “…” Ta rất rất rất đồng ý với quan điểm này của ngươi!
Phương Nguyên từ bỏ rồi. Hắn nâng tay sờ lên mặt mình, nhìn vào ảnh ngược trên mặt nước, hắn thì thầm: “Gương mặt này, tư thái này, dung nhan này, thực lực này, vẻ anh tuấn bức người này… mười vạn năm qua chưa từng thất thủ, hôm nay lại chào thua trên người Vô Cực sao?”
“Hừ? Nếu Vô Cực đã lớn, ta ăn không được, nuốt không trôi…” Phương Nguyên hơi nheo mắt, khóe miệng nhếch lên một độ cong gian xảo: “Vậy thì thử lúc nhỏ xem!”
Xuân Thu Thiền vẫy cánh, thời không nghịch chuyển.
Phương Nguyên đứng trên cánh đồng tuyết ở Bắc Nguyên, hàn phong rít gào, phía xa là một bộ lạc nhỏ tan hoang. Hắn đổi một thân bạch y trường bào, tóc đen xõa tung, tựa như trích tiên giáng trần. Hừ, Vô Cực, tên tiểu tử ngươi chuẩn bị tinh thần đi.
Rất nhanh, hắn tìm được bóng dáng Vô Cực thời niên thiếu, một đứa bé ốm yếu vô cùng, đang một mình ngồi ở trên mặt tuyết ở rìa bộ lạc, ngón tay lạnh đến đỏ ửng, lại cố chấp luyện tập loại pháp thuật Luật đạo cơ bản nhất.
Phương Nguyên thả chậm cước bộ tiến lại gần, giọng nói nhỏ nhẹ: “Luyện thế này, không đúng.”
Đứa bé mạnh mẽ ngẩng đầu, gương mặt nhỏ dính đầy bụi, một đôi mắt sáng đến kinh người: “Ngươi là ai?”
Phương Nguyên ngồi xổm xuống, mắt đối mắt với cậu bé: “Ta tên Phương Nguyên, còn ngươi?”
“Vô Cực.” Cậu bé cảnh giác nhìn hắn: “Ngươi không phải người trong bộ lạc?”
“Ta là người thích du ngoạn, tình cờ đi ngang qua thôi.” Ngón tay Phương Nguyên khẽ điểm, một đóa băng hoa nở rộ giữa lòng bàn tay hắn: “Muốn học Luật đạo chân chính không?”
Vô Cực ngơ ngác nhìn đóa hoa trước mặt, cảnh giác trong mắt dần đánh trống lui quân, thay vào đó là một loại khát vọng gần như cố chấp: “… Muốn.”
Phương Nguyên quyết định ở lại phụ cận bộ lạc, hắn ở rìa bộ lạc xây một gian nhà gỗ. Hắn vốn có thể tùy tay lấy ra một tòa tiên cổ phòng, nhưng lại nhất quyết chọn cách dân dã này, tự tay chặt cây, chẻ gỗ, xây nhà.
Vô Cực đứng ở một bên nhìn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lấm tấm bụi đất thoáng lộ ra một tia hoang mang. “Lão sư à, vì sao không dùng cổ trùng…”
Phương Nguyên nâng tay la đi giọt mồ hôi vốn không tồn tại trên trán, khóe miệng khẽ cong: “Bởi vì có một số việc, tự tay làm thì mới có ý nghĩa.”
Vô Cực như hiểu như không, nhưng rất nhanh, y đã chủ động chạy sang giúp đỡ, sức lực của y không nhiều, nhưng rất cố chấp, nhất định phải giúp Phương Nguyên khiêng cây vác gỗ, cho dù tay bị gỗ chà đỏ đến chảy máu cũng không chịu buông ra.
Phương Nguyên hạ mắt nhìn y, đột nhiên đưa tay xoa xoa đầu y: “Đau không?”
Vô Cực lắc đầu, hai mắt sáng bừng: “Không đau.”
Phương Nguyên khẽ cười, gõ nhẹ đầu y: “Nói dối.” Hắn liền lấy tay thiếu niên, tay phủ lên miệng vết thương, vết rách trong khoảnh khắc lành lại như mới.
Vô Cực ngơ ngác nhìn tay mình, lại ngẩng đầu nhìn Phương Nguyên, trong đôi mắt thuần túy, không giấu nổi sự ngưỡng mộ.
Thật sự là quá dễ lừa!
Hắn mỗi ngày dạy Vô Cực tu luyện, dạy cho y về thế giới bên ngoài, thậm chí đôi khi ra ngoài còn mang theo bánh ngọt về cho y, đó là thứ tư vị mà bộ lạc nghèo túng kia chưa bao giờ có.
Theo thời gian dần trôi, ánh mắt Vô Cực nhìn hắn thay đổi rồi! Từ thái độ cảnh giác ban đầu, đến ỷ lại nhiều hơn, rồi lại xen lẫn một thứ gì đó rất lạ!
“Lão sư.” Vô Cực đã hai mươi tuổi vẫn cố chấp xưng hô với hắn như vậy: “Hôm nay học gì thế?”
Phương Nguyên không để ý lật một trang cổ tịch: “Hôm nay dạy ngươi một chiêu đặc biệt.” Hắn nắm lấy tay Vô Cực, trên lòng bàn tay vẽ xuống một đạo phù văn: “Đây là Thủ Hộ Chú, nếu thêm vào thủ đoạn Luật đạo, có thể bảo vệ được người quan trọng nhất của ngươi, nhưng thủ đoạn bảo hộ này khá cực đoan.”
Vô Cực đột nhiên trở tay nắm chặt lấy tay hắn: “Lão sư chính là người quan trọng nhất của ta.”
Phương Nguyên ngạc nhiên, nâng mắt đối diện với ánh mắt thiếu niên, hắn thấy cảm tình trong đó hình như… quá mức nóng rực rồi, xem ra đến nơi này là lựa chọn đúng đắn. Hắn cười khẽ, rút tay về: “Tiểu tử ngốc, ngươi sau này sẽ gặp được người quan trọng hơn so với ta.”
“Sẽ không.” Vô Cực cố chấp nhìn hắn: “Chỉ có lão sư thôi.”
Phương Nguyên đột nhiên cảm thấy thú vị. Thì ra, chấp niệm của Vô Cực, có thể được dẫn dắt.
Dần dần, hắn phát hiện, thực ra khát vọng của Vô Cực rất đơn giản. Y muốn trở nên mạnh hơn, muốn không bị người khác bắt nạt, muốn… Phương Nguyên nhìn y nhiều hơn một chút.
Cho nên, khi Phương Nguyên hỏi y “muốn gì nhất”, thiếu niên chống cằm suy nghĩ nửa ngày mới đáp lời: “… Muốn mãi mãi ở bên cạnh lão sư… cùng nhau ăn kẹo ngọt.”
Phương Nguyên nhướng mày: “Chỉ vậy thôi à?”
Vô Cực gật đầu: “Chỉ vậy thôi.”
Phương Nguyên cười trêu chọc: “Không muốn vĩnh sinh nữa sao?”
Vô Cực nghe hắn nói xong, mặt ngơ ra: “Hả? Vĩnh sinh là cái gì?”
Phương Nguyên chậm rãi nói: “Là tồn tại bất diệt, thoát khỏi thiên ý, siêu thoát số mệnh, không bị quản thúc bởi thiên đạo, vĩnh viễn trường tồn cùng thiên địa này.”
Vô Cực nghe xong, gật đầu như đã hiểu: “Vậy ta đổi ý rồi.”
Phương Nguyên nhất thời cứng miệng, lòng thầm bảo không ổn, nếu Vô Cực bây giờ đổi ý, cố chấp với vĩnh sinh thì chẳng phải từ đầu đến giờ hắn dùng giỏ trúc mà múc nước sao?
Nhưng chưa đợi Phương Nguyên suy nghĩ biện pháp chống chế, Vô Cực lại tiến lên một bước, cười tươi như hoa nói: “Cho ta nói lại.”
“Vô Cực mong muốn nhất là… mãi mãi ở bên cạnh lão sư, hai chúng ta cùng nhau vĩnh sinh.”
Phương Nguyên: “…Hả? Ừm ừm… chúng ta cùng nhau vĩnh sinh.”
Phương Nguyên có chút không theo kịp mạch não như đường rừng của tên nhóc này rồi. Hắn khôi phục lại tư thái tiên phong đạo cốt, lấy trong tay áo ra một khối bánh ngọt, là từ Nam Cương mang về, bên ngoài là cánh hoa mềm mại, bên trong là nhân bánh ngọt ngào, ngọt tới phát ngấy. Phương Nguyên hôm đấy thử một miếng mà muốn tăng đường tại chỗ, hắn không quá mặn mà với thứ này.
Vô Cực cẩn thận cắn một miếng, hai mắt sáng như tinh quang.
“Ngon không?” Phương Nguyên chống cằm nhìn y.
“Ừm, ngon.” Vô Cực gật đầu, lại do dự một chút, đem nửa miếng bánh còn lại đưa tới trước mặt hắn: “Lão sư cũng ăn đi.”
Phương Nguyên vốn muốn từ chối, nhưng đối diện với ánh mắt mong đợi của thiếu niên, vẫn là cúi đầu cắn một miếng.
Quá ngọt rồi!!! Hắn phải nói lại lần nữa là hắn không thích cái vị này, nhưng Vô Cực lại cười rất vui vẻ.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, Vô Cực thay đổi rồi! Lúc trước, thiếu niên này trong mắt, trong lòng chỉ có “trở nên mạnh hơn”, y sẽ luyện tập thuật pháp trong đêm đông giá rét, cho dù ngón tay bị đông đến đỏ ửng cũng không chịu dừng, nhưng bây giờ…
“Lão sư, hôm nay tu luyện… kết thúc chưa?”
“Lão sư, ta có ủ trà nè, ngươi muốn uống không?”
“Lão sư ơi!”
Ánh mắt của y mỗi giờ mỗi khắc đều dính chặt trên người Phương Nguyên, hệt như sợ là vừa chớp mắt, người này sẽ lập tức tan biến ngay.
Một đêm không trăng, Phương Nguyên ngồi ở bên cửa sổ đọc sách, Vô Cực rón rén bước lại gần, nghiêng đầu tựa trên vai hắn. Phương Nguyên cất sách đi, hơi nghiêng sang hỏi: “Mệt rồi sao?”
Vô Cực lắc đầu, giọng nói có chút buồn bực: “… Sợ không nhìn thấy lão sư nữa.”
Phương Nguyên hơi ngạc nhiên, không cười nữa: “Ta có thể đi đâu được?”
Vô Cực không đáp lời, chỉ nắm chặt lấy vạt áo của hắn.
Ánh mắt Phương Nguyên hơi tối lại. Thật là phiền phức! Hắn thu lại tâm tư, nghĩ không có gì đáng ngại, cũng không đẩy y ra.
Cho đến một ngày nọ, Phương Nguyên từ trong miệng trưởng lão bộ lạc biết được quá khứ của Vô Cực.
“Đứa bé này… từ nhỏ không phải như vậy.” Trưởng lão thở dài: “Lúc nó sinh ra trên người mang theo đạo ngân, người trong bộ lạc đều nói nó là quái vật.”
“Phụ mẫu đâu?” Phương Nguyên thuận miệng hỏi.
“Chết rồi.” Trưởng lão lắc đầu: “Lúc nó năm tuổi, bị bộ lạc đối địch giết rồi, từ đó về sau, nó liền sống một mình, ai cũng không muốn thân cận.”
Ngón tay đang vẽ vời vu vơ của Phương Nguyên chợt khựng lại.
Đột nhiên hắn nghĩ tới, lúc Vô Cực lần đầu tiên ăn bánh ngọt, bộ dáng dè dặt cẩn thận đó, nghĩ đến lúc y được khen, trong mắt ngập tràn vui mừng, còn có đêm tối đó, y len lén nắm lấy tay hắn dưới góc áo…
Thì ra là vậy. Phương Nguyên khẽ cười, trong mắt lại không có chút nhiệt độ nào. Chấp niệm của Vô Cực từ trước đến giờ vốn không phải “trở nên mạnh hơn”, mà là “không muốn bị vứt bỏ”. Mà hiện tại, loại chấp niệm này, đã chuyển đến trên người hắn. Xem ra lần đánh cược này, ta thắng chắc rồi. Phương Nguyên xoay vòng cây quạt trong tay, dáng vẻ lười nhác ngáp một cái.
Cuộc sống thế này có chút buồn chán rồi, hắn có suy nghĩ muốn trở về.
Biến cố đến rất đột ngột. Bộ lạc đối địch tập kích, cả bộ lạc chìm trong biển lửa, thiếu niên Vô Cực trong cơn hỗn loạn chết sống cũng muốn bảo vệ Phương Nguyên phía sau mình, cho dù có bị thương cũng không lùi nửa bước.
“Lão sư, ở phía sau ta, sẽ không sao đâu.”
Phương Nguyên nhìn bóng lưng nhuốm đầy máu tươi của y, cảm thấy khung cảnh nhàm chán lại trở nên thú vị nữa rồi.
Khi một ám tiễn thẳng hướng Phương Nguyên đâm tới, Vô Cực không chút do dự chắn trước mặt hắn, mũi tên sắc nhọn đâm thẳng qua vai, máu tươi nhiễm đỏ pháp bào.
“Vô Cực?” Phương Nguyên khẽ cau mày.
Thiếu niên lại chỉ cười, ngón tay thẩm đẫm máu tươi yếu ớt nâng lên, cố gắng nắm chặt lấy góc áo của hắn: “Lão sư… đừng sợ.”
Ngươi lo cho cái mạng mình trước đi! Hắn trầm mặt trong phút chốc, vân đích thân ra tay.
Trong khoảnh khắc, hết thảy kẻ địch bị cuốn đến nơi nào không rõ, một mảnh thiên địa chỉ còn lại uy áp chấn nhiếp vạn vật.
Vô Cực há mồm trợn mắt: “Lão sư… ngươi…”
“Đến lúc từ biệt rồi.” Phương Nguyên chạm vào mặt y, thanh âm dịu dàng lại vô tình: “Ngươi đã trưởng thành.”
“Không!” Vô Cực khăng khăng nắm lấy tay áo hắn, vết thương vỡ ra cũng không khiến y có cảm giác gì: “Ngươi từng nói sẽ không bỏ ta mà.”
Phương Nguyên cười trầm thấp: “Vô Cực, nghe cho rõ đây, ngươi đã định trước sẽ trở thành tôn giả chí cao vô thượng, đây là số mệnh của ngươi.”
“Ta không cần thứ đó.” Nước mắt thiếu niên không kìm nổi lăn dài trên má: “Ta chỉ cần ngươi.”
Phương Nguyên thở dài, ngón tay nhẹ điểm lên mi tâm y: “Ngủ đi, đợi ngươi tỉnh lại, sẽ nhớ ngươi đã từng có một vị lão sư, nhưng sẽ không nhớ được… dáng vẻ của ta.”
Vô Cực cố gắng chống lại cơn buồn ngủ như thủy triều ập tới, cuối cùng vô lực ngã xuống, đến lúc triệt để chìm vào bóng tối vô tận, y vẫn cố chấp nắm lấy góc áo của hắn, khàn khàn nói: “… Ta sẽ tìm được ngươi… cho dù bao lâu…. bất kể nơi nào… lúc đó ta sẽ…”
Phương Nguyên đứng giữa biển lửa bập bùng, nhìn thiếu niên an tĩnh nằm trên bờ hồ phía xa, khóe môi nhếch lên một nụ cười vô cảm: “Được, ta chờ ngươi.”
Bên bờ dòng sông thời gian, Tinh Túc Tiên Tôn nhìn ảnh ngược dưới nước, thở ra một hơi: “Ngươi thắng rồi.”
Phương Nguyên vuốt ve con Tình Kiếp Cổ trong tay, đắc ý cười: “Phải, ta thắng rồi.”
“Nhưng ngươi chưa từng động lòng, đúng không?” Tinh Túc nhìn hắn, đột nhiên hỏi: “Chỉ là cảm thấy thú vị thôi?”
Phương Nguyên khẽ cười, trong mắt chỉ có sự vô cảm: “Ái tình? Thứ đó, ta sớm đã không cần rồi.”
Hắn xoay người, bước lên dòng sông thời gian.
Ở bên ngoài Phong Ma Quật, Ma Tôn vận hắc bào dường như cảm nhận được dao động, mạnh mẽ ngẩng đầu. Lúc thân ảnh bạch y đó lần nữa xuất hiện, đáy mắt Vô Cực xẹt qua một tia cố chấp nóng rực.
Phương Nguyên đứng bên ngoài Phong Ma Quật, bạch y như tuyết, ánh mắt mang theo ý cười, phảng phất tựa như vị lão sư dịu dàng năm đó. Hắn đứng trước mặt Vô Cực Ma Tôn, y sớm đã không còn là thiếu niên năm nào nắm chặt vạt áo hắn, sợ hắn sẽ đột ngột vứt bỏ mình mà rời đi.
Vô Cực hắc bào phiêu phiêu trong gió, tóc đen dài rủ xuống vai, đáy mặt tựa thâm uyên, xung quanh toàn là hàn ý bức người. Y nhìn chằm chằm Phương Nguyên: “…Lão sư.”
Phương Nguyên mặt không biểu tình, ngữ khí hòa hoãn: “Ma tôn nhận lầm người rồi.”
Vô Cực thấp giọng cười gằn, đột nhiên trở tay, một đạo xích sắt tràn ngập Luật đạo phút chốc quấn lấy cả người Phương Nguyên, chính là loại năm đó hắn dạy cho thiếu niên Vô Cực Thủ Hộ Chú. “Đây là Thủ Hộ Chú, là ta tự tay khắc xuống Luật đạo.” Vô Cực giọng trầm thấp mà nguy hiểm: “Trừ ngươi ra, không có người khác biết.”
Phương Nguyên cúi đầu nhìn xích sắt trên cổ tay, nhẹ nhàng thở dài một hơi: “…Lớn rồi, ngược lại học được cách uy hiếp người khác.”
Lộ tẩy rồi! Hắn cũng không hoảng, chỉ là nâng mắt nhìn Vô Cực, trong mắt vẫn là vẻ thờ ơ không để ý, cười khẽ nói: “Cho nên? Ma tôn muốn làm gì tại hạ đây?”
Vô Cực một bước áp sát, ngón tay thon dài giữ chặt cằm hắn, lực đạo không nặng không nhẹ, nhưng đủ để hắn không thể tránh thoát. “Lần này…” Giọng nói hắn đè thấp, như đang áp chế sự điên cuồng: “Lão sư đừng hòng chạy đi đâu nữa.”
Phương Nguyên ồ lên một tiếng: “Nhưng ta cứ muốn chạy thì sao nào?”
Ánh mắt Vô Cực khẽ tối lại, đột nhiên cúi đầu, dừng bên tai hắn khẽ nói: “Vậy thì ta sẽ trói ngươi lại, nhốt ở nơi chỉ có mình ta biết.”
Phương Nguyên hơi nheo mắt, đột nhiên lại cảm thấy thú vị. Thì ra, thiếu niên ngoan ngoãn năm đó, bị ta dạy thành cái dạng này rồi. Phương Nguyên nghiêng đầu, kề sát hơn, ánh mắt thoáng qua một tia hàn ý: “Đủ lông đủ cánh rồi, còn biết uy hiếp lão sư cơ à?”
Vô Cực bị hắn đột nhiên áp sát, hô hấp hơi dừng lại, lộ ra một tia hoảng hốt, hệt như thiếu niên cố chấp năm đó bị lão sư phát hiện vì cố ý giả vờ ngủ để ôm hắn. Nhưng rất nhanh, ánh mắt y lại tối thêm vài phần, nắm chặt lấy cổ tay Phương Nguyên.
Phương Nguyên nhìn y, đột nhiên cười. Trận đánh cược này, so với hắn tưởng tượng thú vị hơn rất nhiều. Hắn chưa từng yêu Vô Cực, cũng chưa từng động lòng. Nhưng hắn đã thành công, khiến Vô Cực yêu hắn.
Hai tay bị trói chặt của hắn hơi nâng lên, chạm vào má Vô Cực, động tác đơn giản này khiến Vô Cực hơi thất thần. Y nhớ loại cảm giác này, nhớ mỗi lần lão sư khen y, sẽ chạm vào mặt y thế này. “Lão sư cuối cùng không giả vờ nữa à?” Y siết chặt lấy tay Phương Nguyên.
Phương Nguyên hơi đau, lại như cũ không tim không phổi mà cười: “Giả vờ gì chứ? Ta thật sự chỉ đi ngang qua…”
Ầm! Luật đạo pháp chú đột nhiên biến động, kéo cả người hắn đập thẳng vào vách đá. Hắn mất đà ngã sấp trên bàn. Vô Cực cúi người, tóc đen rũ xuống, bàn tay chạm vào gáy Phương Nguyên. “Thuật pháp năm đó dạy ta, hiện tại ta dùng trên người lão sư…” Mặt Vô Cực cúi sát, cơ hồ dán bên tai hắn: “Có đáng cười không chứ?”
Phương Nguyên đột nhiên cau mày. Đùa hơi quá rồi đấy. Hắn điều động chân nguyên, lại phát hiện cổ trùng trong tiên khiếu như chết hết rồi, không con nào nghe lệnh. Vô Cực hạ thủ từ lúc nào, sao y lại làm được chứ? Ta luôn cảnh giác… à… chính là lúc y chạm vào ta…
“Ngươi…”
“Ta thế nào?” Vô Cực cười nhạt, ngón tay lướt nhẹ qua yết hầu Phương Nguyên: “Lão sư dạy ta đâu chỉ có nhiêu đây…”
“Ha.” Phương Nguyên cười lạnh một tiếng, thủ đoạn cỡ này mà cũng muốn vây khốn ta sao? Nhưng bất quá hắn cũng có chút mong chờ y sẽ làm gì tiếp theo.
Phong Ma Quật tầng thấp nhất.
“Lão sư thử đi.” Vô Cực đưa chén trà đến trước mặt hắn: “Ta tự tay ủ đó.”
Phương Nguyên nghiêng đầu tránh đi: “Ngươi định nhốt ta đến khi nào? Trà? Ngươi định chuyển từ “Vô Cực vĩnh sinh” thành “Vô Cực ủ trà” hả?”
Vô Cực tự giác lượt bỏ câu sau: “Cho đến khi lão sư chịu nói thật với ta.” Y bắt lấy cằm hắn, dùng lực ép hắn mở miệng: “Ví như… năm đó vì sao lại vứt bỏ ta?”
Phương Nguyên nhìn vào ánh mắt cố chấp trước mặt, đột nhiên nhớ đến thiếu niên Vô Cực cuộn tròn trên nền tuyết lạnh nhìn hắn, lúc đó, đứa bé đó cũng dùng ánh mắt này nhìn hắn đáy mắt toàn là ỷ lại. “Ta không có vứt bỏ ngươi.”
Hắn nhẹ giọng nói: “Ta chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?” Vô Cực đặt chén trà lên bàn, nghiêng người áp sát, hô hấp nóng rực: “Chỉ là cảm thấy đùa giỡn một đứa bé rất thú vị? Hay nói cách khác…” Giọng nói của y đột nhiên trở nên âm trầm: “Hay nói cách khác, cùng Tinh Túc Tiên Tôn đánh cược càng quan trọng hơn?”
Phương Nguyên đột nhiên có chút chấn kinh, y làm sao mà biết được chứ?
Vô Cực rất hài lòng với phản ứng của hắn: “Lão sư từng dạy ta, trên thế gian này không có bí mật nào là tuyệt đối.” Y nâng tay áp lên mặt hắn: “Đặc biệt là… khi ta biết ngươi có Xuân Thu Thiền.”
Chấp niệm của Vô Cực đã trở thành loại dục vọng chiếm hữu đáng sợ. Y không những giam cầm hắn, mỗi ngày đều ép hắn uống trà có pha lẫn Tình Cổ.
“Không có tác dụng đâu.” Phương Nguyên hất đổ chén trà: “Ta miễn dịch với Tình Cổ lâu rồi, nói cách khác, nó không có tác dụng với ta.”
Vô Cực không giận, y cúi đầu vỗ vỗ má hắn: “Ta biết chứ.” Y cười trầm thấp: “Chỉ là dáng vẻ chống đối này của lão sư… rất đáng yêu.”
Điên rồi. Điên mất rồi. Phương Nguyên thở dài trong lòng, nên đi hay ở lại nhỉ? Dù gì cũng tới nước này, làm Tinh Túc tâm phục khẩu phục một chút.
Phương Nguyên cuối cùng lạnh mặt nói: “Ngươi rốt cuộc muốn gì?”
Vô Cực trầm mặt trong khoảnh khắc, đột nhiên bước một chân lên giường: “Muốn lão sư nếm thử tư vị… cầu mà không được.” Y cúi đầu, mang theo chấp niệm điên cuồng.
Phương Nguyên cố đẩy y ra, vô tình làm xộc xệch hơn y phục của cả hai. Vô Cực đột nhiên cúi đầu cắn mạnh vào cổ hắn.
“Ngươi…” Phương Nguyên có chút giật mình.
“Đau không? Nhưng sao bằng được nỗi đau năm đó, ngươi vứt bỏ ta…” Lời y đột nhiên dừng lại, bởi vì Phương Nguyên đột nhiên ngẩng đầu, hôn nhẹ lên mắt y.
“Tiểu tử ngốc.” Phương Nguyên thở dài: “Ta không phải đã trở lại rồi sao?”
Vô Cực toàn thân cứng đờ, điên cuồng trong mắt dần biến thành hoang mang. Y thu tay lại, chợt vùi mặt vào lòng ngực Phương Nguyên, thấp giọng nói: “… Đừng lừa ta nữa được không?”
Phương Nguyên xoa đầu y, miệng khẽ nhếch lên một nụ cười không rõ ý vị. Hắn đột nhiên nhớ đến lần đầu gặp tại Phong Ma Quật. Lúc đó Vô Cực Ma Tôn ngồi ở phía đối diện, tóc tai gọn gàng chứ không tán loạn thế này, ánh mắt nhìn Phương Nguyên hắn hệt như nhìn người chết. Hắn ròng rã ba tháng trời, thi triển hết thủ đoạn trên người, đều không khiến đôi mắt ấy dao động nửa phần. Nhưng hiện tại…
“Lão sư mất tập trung rồi?” Phương Nguyên tỉnh táo lại, phát hiện tay mình bị đối phương trói đến đỏ ửng rồi. Vô Cực trước mắt tóc tai tản mạn, hắc bào trượt hết phân nửa, lộ ra nửa bên ngực trắng đến phát lạnh, làm gì có được nửa điểm ôn nhu của thiếu niên năm nào.
“Ta đang nghĩ…” Phương Nguyên đảo mắt, tay hơi nâng lên làm vẻ suy tính: “Bộ dáng hiện tại của ma tôn đại nhân, nếu bị người khác phát hiện nhìn thấy…”
Vô Cực sắc mặt tối sầm, gương mặt anh tuấn bức người áp sát xuống: “Ai dám nhìn?”
Phương Nguyên cười cười, chỉ vậy thôi cũng đủ khiến Vô Cực ngây ra. Y thấp giọng hỏi: “Lão sư… năm đó người cũng dùng bộ dáng này chạy khắp nơi câu dẫn người khác sao?”
Phương Nguyên: “…” “Trả lời ta đi.”
“Ừm, ngươi nghĩ sao?”
“Ta nghĩ là có đi ha.”
“Ngươi nghĩ cái quái quỷ gì thế hả?! Ai dạy ngươi mà đầu óc tối tăm vậy.”
“Đời này chỉ có lão sư dạy ta thôi, không có người khác.”
Phương Nguyên: “…”
Thật sự quá thú vị rồi.
“Vô Cực.” Phương Nguyên đột nhiên nói: “Tâm ngươi loạn rồi, tim đập rất nhanh.” Vô Cực không đáp lời, Phương Nguyên lại nói tiếp: “Còn nhớ năm đó ta dạy ngươi không, khống chế cổ trùng, ta từng nói qua.” Nói đoạn hắn nâng tay chỉ vào ngực Vô Cực: “Chỗ này mà loạn, tất sẽ thua không thể nghi ngờ.”
“Vậy thì sao chứ? Thua lão sư thì có sao đâu?” Vô Cực không hoảng không loạn, ngược lại còn cười nhìn xuống hắn: “Lão sư muốn mạng ta không?”
“Ta muốn thì sao? Cho ta à?”
“Không cho.”
“Hừ.”
“Ta còn phải vĩnh sinh nữa, không cho được.”
“…” Bún riêu thì phải ăn chung với rau muống, Vô Cực thì phải đi liền với hai chữ vĩnh sinh.
“Ma tôn đại nhân à, ngừng cuộc đối thoại lại đi, người ngoài nghe được sẽ cười rụng răng đấy.” Phương Nguyên da mặt rất dày, nhưng cũng có chút chống không nổi từng đợt từng đợt lời nói sến sẫm này rồi.
“Ở đây chỉ có ta với lão sư thôi.” Vô Cực không để ý đáp lời, tay vươn ra che mắt Phương Nguyên, nhẹ nhàng hôn xuống.
“Còn có ta nữa đấy? Phương Nguyên, ngươi chịu về chưa hả?” Giọng Tinh Túc Tiên Tôn chợt vang lên trong đầu Phương Nguyên, hắn giật mình xém tí cắn lưỡi.
Tinh Túc lạnh mặt, đứng ở phía xa nhìn Phương Nguyên thông qua Thủy Kính cổ, cảnh hai người làm làm nọ nảy giờ bị nàng nhìn thấy không sót một mảnh. Tinh Túc hít sâu nói: “Ngươi dùng Xuân Thu Thiền tận mấy lần là chơi ăn gian rồi đấy.”
Phương Nguyên cười khẽ truyền âm lại: “Đây không phải là… câu dẫn thành công rồi sao? Ta thắng rồi, đây là tin tốt.” Trận đánh cược này, hắn đã thành công thu phục được một tên ma đầu, thật sự thú vị!!!
Tinh Túc hít sâu một hơi, cười lạnh đáp lại: “Ta có tin tốt hơn đây, muốn nghe không?”
Phương Nguyên cơ hồ có dự cảm chẳng lành, không vì cái gì khác, chỉ là bản năng thôi. Chưa kịp chuẩn bị gì, vô số giọng nói đã được Tinh Túc truyền thẳng vào hồn phách hắn.
“Êy nha, kỹ thuật Vô Cực tốt thế à?”
Cự Dương Tiên Tôn trợn mắt áp sát Thủy Kính cổ, tấm tắc khen ngợi, nhưng sao đó lại lộ ra một tia oán giận: “Giỏi cho Phương Nguyên ngươi, năm đó ở Trường Sinh Thiên rủ ngươi song tu ngươi lại không chịu, mới qua mấy ngày liền làm này làm nọ với tên điên đó.”
“Sao Phương Nguyên lại ở dưới nhỉ?” Nguyên Liên Tiên Tôn đánh thẳng vào trọng tâm.
“…” Nhạc Thổ trực tiếp nhắm chặt mắt, từ chối cho ý kiến.
“Phương Nguyên à, ngươi làm mất mặt Thiên Ngoại Chi Ma quá, lật kèo đi chứ!!!” Đạo Thiên không tiếc câu từ bình luận.
“Ta mà là Vô Cực, dám chơi trò đó với ta, ta lôi hồn ra lăng trì cho khỏi siêu sinh, ở đó mà yêu với chả đương.” U Hồn ngồi một bên bình phẩm, tất nhiên thông qua Thủy Kính cổ Tinh Túc để lại, hắn đã thấy hết toàn cục. Nguyên Thủy Tiên Tôn có việc bận nên không có cơ duyên chứng kiến trận mây mưa này của hai người.
“U Hồn, ngươi có khúc mắt gì với tình ái à? Là bị người ta từ chối song tu, sinh lòng oán giận sao?” Hồng Liên liếc sang hỏi.
“Hừ!” U Hồn hừ lạnh không trực tiếp đáp lời.
“Haha, cũng thú vị đấy chứ nhỉ, nhưng hai người không ai có được một phần vạn soái khí của ta, đẹp trai, ta thật quá đẹp trai.” Cuồng Man ngửa mặt cười nói.
Mọi người: “Rồi liên quan dữ chưa?!”
Phương Nguyên nghe thấy một màn bình phẩm này, biết bị Tinh Túc chơi xỏ rồi. Hắn hít một hơi cố gắng trấn định. Mặt dù có dày đến đâu, nhưng mấy cảnh mất mặt này để đám tôn giả kia thấy được, thật là có chút không bình tĩnh nổi. Mặt hắn xanh đỏ tím vàng liên tục đổi màu, cuối cùng cũng là lão già sống vạn năm, sau một khắc hắn đã bình tĩnh lại.
Nhưng Vô Cực không giống hắn, mặt y đã đen như mực rồi. Tất nhiên Tinh Túc truyền âm không chỉ để hắn nghe, nàng muốn hố nhất chính là tên Vô Cực này mà.
Tinh Túc đứng phía xa cười lạnh, còn đánh tới một câu cuối: “Không chỉ Thiên Đình đâu, Ngũ Vực đều thấy cả.”
Phương Nguyên: “…Vô Cực, ngươi nói là không ai dám nhìn mà?”
Vô Cực: “…”
Phương Nguyên: “Trả lời ta.”
Vô Cực: “Giết hết là xong!”
U Hồn: “Ê, dính bản quyền nha.”
Thiên Đình: “…”
Tinh Túc cười đắc ý: “Ha, các ngươi quên ta chủ tu cái gì à? Từ lúc bắt đầu ngươi có vẻ đã nhận ra, nhưng ngươi nhận ra không phải mục đích thật của ta, Phương Nguyên, cái ta muốn chính là khoảnh khắc này đây, một mũi tên trúng hai đích.”
Quần Tôn: “Ta nghĩ nên cách nữ tử nguy hiểm này càng xa càng tốt ”
“Ta đồng ý.”
Tinh Túc: “…”
Phương Nguyên: “Tinh Túc, ngươi đợi đó cho ta.”
_____________
End
Nguồn Lofter: Asher