U hồn: Mượn đất diễn của Tạ Hàm Mạt.
Phương Nguyên: Đành trả ơn sương sương vậy
—
Giang Chữ Bạch Đầu Luận Niên Thiếu
Thế Gian Nã Hữu Bất Lão Chương
Dịch
Lão nhân nhắc chuyện thiếu niên
Bởi trên đời chẳng có điều gì không già
—
“Phương Nguyên, nếu ba trăm năm sau ngươi còn nói lời này với ta, ta sẽ tin”
…
“Chủ thượng. Đã dọn sạch.”
Nam tử hắc bào uể oải gật đầu, ánh mắt hờ hững quét qua mớ hỗn độn đầy đất. Thi thể vỡ vụn rải rác khắp nơi, vài cái đầu hình bầu dục lăn lông lốc mấy vòng. Y giẫm lên một cái, tiếng vỡ nghe chói tai
Tộc trưởng run rẩy gào lên trong hoảng sợ: “Các ngươi là ai? Muốn làm gì?!”
Nam tử không đáp, chỉ hưởng thụ mùi tanh của máu lan tràn cùng tiếng rên rỉ tuyệt vọng.
“Ta muốn làm thánh tử của tộc Giao Nhân các ngươi”
Tộc trưởng quên cả sợ, bật cười mắng: “Trò cười! Ngươi là hắc giao, tộc ta xưa nay xem hắc giao là điềm dữ! Ngươi còn sống tới giờ chưa bị xử tử đã là may mắn! Nói lời hoang đường thế không thấy nực cười sao?”
Nam tử nhếch môi, nhìn lão như nhìn rác rưởi: “Vậy thì quy củ của tộc Giao Nhân các ngươi… sửa lại từ đây”
Hắc bào lay động, thân ảnh rời xa. Đao hạ, đầu lìa.
“Nhớ cho kỹ danh hiệu chủ thượng — U Hồn Ma Tôn”
……
……
“Đã đến lúc thu tay, lên mặt biển chỉnh đốn thôi. Azz… tư chất ta không đủ, nếu là Giáp đẳng thì đã có thể chèo chống lâu hơn.”
Trong đầu Phương Nguyên thoáng hiện bóng dáng đệ đệ Phương Chính, trong lòng tiếc nuối, dứt khoát ngừng thôi động cổ trùng, lập tức rút lui.
“Không ổn! Gặp dòng hải lưu va chạm!”
“Chẳng lẽ ta sẽ chết ở đây sao?”
Chân nguyên cạn kiệt, hồi thiên vô lực.
Trong lòng lạnh lẽo, Phương Nguyên nghĩ: “Cũng được… chết thì chết vậy.”
“Đến thế giới này bao năm, ta lang bạt khắp nơi… cũng… mệt quá rồi…”
“Nhân sinh tự cổ ai không chết?”
Không ai cả
Tất cả sinh linh dù sớm hay muộn đều cũng phải nếm trải mùi vị của tử vong
Dầu đen sền sệt phủ lên mặt hắn. Đáy biển tĩnh lặng, nhưng quanh hắn lại ồn ào vô cùng, từng bóng người, từng câu chuyện cuộn trào như thủy triều
Thân tình?
“Đệ đệ! Là… là ngươi hại ta sao?”
“…Không có”
Lừa người
Ái tình?
“Thẩm Thúy?”
“Phương Nguyên đại nhân, ta không cố ý! Là…”
Lừa người
Bằng hữu?
“Kìa! Chính là thiên tài đó!”
“Thiên tài gì chứ, phế vật thì có!”
Trái cây thối ném lên người hắn, tanh nồng.
“Ta thật sự… là phế vật sao?”
Gia tộc không dung ta, vậy thì ra ngoài xông xáo! Lẽ nào ở lại nơi này ta sẽ đạt được trường sinh sao?
Không, cái ta muốn không chỉ là trường sinh, ta muốn vĩnh sinh…
Ánh mắt thiếu niên dã tâm ngút trời, lại trong trẻo đến lạ
“Hồ Tử đại thúc, thúc đừng chết được không…”
“Ngốc à, nói lời trẻ con gì thế… đừng khóc, phiền chết đi được, để ta ngủ một lát.”
Lừa người!
Ngủ rồi… sẽ không tỉnh nữa!
Hồ Tử đại thúc đi rồi
Trên đời này… không còn ai đối xử tốt với ta như vậy nữa.
Lừa người. Các ngươi rõ ràng do cữu phụ cữu mẫu phái đến giám sát ta, mưu đồ gia sản, còn nói yêu ta!
Lừa người! Chính ngươi — đệ đệ ruột thịt nhất — hại ta! Trong mắt ngươi không có chỗ cho ta!
Lừa người! Vĩnh sinh ta căn bản không với tới!
Lừa người! Lừa người! Lừa người!
……
Ta từng nếm đủ nhân tình thế gian, cũng sinh ra vô số dục niệm, nhưng cuối cùng tất cả đều không xuất phát từ bản tâm.
“Nếu có thể… ta muốn sống một lần vì chính mình.”
Nhưng e rằng… không thể nữa rồi
……
“Thánh tử đại nhân, cần gì ngài phải ra tay cứu một cổ sư phàm nhân? Những năm này nhân tộc bắt nạt chúng ta còn chưa đủ sao?”
“Đúng vậy! Hắn là kẻ trộm dầu đen, vô sỉ cực kỳ! Cứ để hắn chết đi!”
Một giọng trầm thấp mang ý cười vang lên: “Đã gặp rồi, sao có thể thấy chết không cứu? Giúp được thì giúp, hà tất keo kiệt”
U Hồn Ma Tôn nhai thoại không thiếu chữ nào, vô cùng thuần thục
Phương Nguyên, ta tìm được ngươi rồi!
Giao Nhân là một loại dị nhân, bẩm sinh có thể hô hấp dưới nước, tinh thông thủy đạo, nam nữ đều dung mạo tinh xảo.
“Đa… đa tạ ơn ân cứu mạng. Ta nhất định báo đáp. Xin hỏi tôn tính đại danh của ba vị ân công?”
“Tên chúng ta không cần ngươi biết. Nhưng thánh tử đại nhân tên là Minh U, ngươi phải nhớ cho kỹ, nhớ suốt đời. Được thánh tử cứu, là phúc tám đời của ngươi”
Nghe rõ chưa, tiểu quỷ? Được ta chọn trúng, là phúc tám đời của ngươi! Nội tâm U Hồn cười khẩy một tiếng
Phương Nguyên hiện tại tình trạng cơ thể suy nhược đến mức sắp đi đời nhà ma. U Hồn đuổi hai thị vệ đi, không hề dịu dàng vỗ mặt hắn: “Được rồi, đã tỉnh thì đừng ngủ nữa!”
Phương Nguyên vừa thoát chết, tựa như cá mắc cạn, gắng gượng chống người ngồi dậy: “Thánh tử đại nhân…”
“Ồ? Muốn uống nước à? Gọi một tiếng chủ thượng ta nghe xem”
Chăn bị kéo lê nửa chừng trên đất, Phương Nguyên tay chân vô lực, vành mắt vẫn còn hơi đỏ. Theo bản năng hắn thấy cách xưng hô này thật khó nói thành lời, có phần nhục nhã. Trải qua bao nhiêu nhân tình thế thái, hắn sao lại không hiểu mấy sở thích kỳ quái của những kẻ như thế này?
Huống hồ ngay cả bản thân hắn cũng không thể nói là hoàn toàn chán ghét… chỉ là, thật sự không tiện cự tuyệt ân nhân cứu mạng.
U Hồn khoanh tay, nghiêng đầu nhìn hắn, khóe môi mang theo ý cười.
Phương Nguyên mím môi: “Chủ thượng…”
“Chủ thượng…. ta có thể xin một chén nước được không?”
U Hồn vốn không phải người giỏi che giấu cảm xúc, nụ cười trên mặt y càng lúc càng lớn, vẻ hưng phấn trêu đùa không chút che đậy: “Ha ha ha ha! Tiểu gia hỏa, hiếm khi thấy ngươi có bộ dạng thế này! Quả thực mới mẻ vô cùng.”
Vừa nói, y vừa áp sát lại gần. Tư thế từ trên cao nhìn xuống khiến U Hồn cảm thấy khoái trá đến cực điểm. Giọng nói trầm thấp mang theo từ tính vang lên ngay trên đỉnh đầu Phương Nguyên.
Tiến không được, lùi cũng chẳng xong, Phương Nguyên chỉ có thể cứng người tại chỗ, mặc cho nam tử kia tùy ý trêu đùa.
Cũng không trách Phương Nguyên lộ vẻ lúng túng — dù là tiền kiếp hay hiện tại, hắn chưa từng đứng gần bất kỳ nam tử nào đến mức này!
U Hồn đưa tay nâng cằm Phương Nguyên lên. Phương Nguyên nghiêng đầu né tránh, lại bị giữ chặt không cho động.
“Đừng trốn. Nhìn ta.”
“Không phải muốn uống nước sao? Nào, để chủ thượng đút cho ngươi.”
“Ngươi đừng… ưm…”
U Hồn dùng một tay giữ chặt chén, ép mạnh miệng chén lưu ly vào môi Phương Nguyên.
“Còn trốn nữa!” U Hồn lạnh giọng, tay phát lực.
Nước nuốt vào thì ít, tràn ra lại nhiều. Phương Nguyên không thể nuốt trôi, vạt áo trước ngực mở toang ướt sũng nửa thân trên, lớp trung y trắng càng hiện rõ vẻ mỏng manh. Làn da ngọc sắc vì phản ứng sinh lý mà nhuốm một tầng đỏ nhạt. Cổ hắn ngửa lên, nửa chén nước vừa uống theo khóe mắt tràn ra
U Hồn nhíu mày, quăng chén xuống đất: “Khóc à? Tiểu gia hỏa, ta làm đau ngươi sao?”
Quả thật là đau. Phương Nguyên tủi thân — vừa mới bước ra khỏi Quỷ Môn Quan, đã vô cớ bị nam tử này chỉ trỏ, nhục mạ, ức hiếp như vậy. Hắn không nuốt trôi được cục tức này.
Vành mắt đỏ lên, nước mắt rơi như thỏ con, trông vừa xấu hổ vừa ngang bướng, lên tiếng phản bác: “Không…”
Còn chưa kịp nói lời đàng hoàng, U Hồn đã mang theo nụ cười mà trêu chọc: “Khóc đi, khóc nhiều vào, ta thích bộ dạng này của ngươi lắm! So với ngày thường thì thuận mắt hơn nhiều. Nhìn mà ta chỉ muốn cắn lên mặt ngươi một cái.”
Phương Nguyên đang lau nước mắt, nghe thấy câu cuối, đôi mắt bất giác mở to. Thật không dám tin, ô ngôn uế ngữ gì thế này?
Hồng Liên: Ngươi đừng trêu hắn nữa! Đồ khốn! Ngươi đã hứa với ta thế nào?! Ta bảo ngươi chăm sóc truyền nhân của chúng ta, ngươi chăm sóc kiểu này sao?! Đừng để đứa nhỏ từ bé đã mang bóng ma tâm lý chứ! Này!
U Hồn: Im đi. Ta biết rồi, ngươi nói nhiều quá!
… …
“Ha ha ha, ai dám cùng ta đánh cược? Thánh tử còn sợ rồi, các ngươi dám không?”
“Cứ thế này thì không ổn, quá tổn hại uy vọng của thánh tử đại nhân rồi, phải làm sao đây?”
“Có gì đâu?” U Hồn mỉm cười nhạt
“Cứ để gã ta gào thét. Dù tổn thất thanh danh nhiều đến đâu cũng không lay động được căn cơ của ta. Lúc này còn khiêu khích, chứng tỏ bọn họ đã hoảng loanh rồi. Chỉ cần làm từng bước, ắt sẽ thắng”
“Chỉ là để thánh tử chịu uất ức, trong lòng ta vẫn thấy khó chịu.”
“Lỗ Đạt dù sao cũng là cường giả tứ chuyển, uy vọng tích lũy nhiều năm. Không có Giao Nhân nào đứng ra cũng dễ hiểu, chúng ta nên rộng lượng mới phải.”
Lời vừa dứt, một giọng nói vang vọng khắp trường: “Ta đến đối cược với ngươi!”
U Hồn khẽ sững người, ánh mắt lưu chuyển.
“Thánh tử của các ngươi từng cứu ta một mạng. Lần này, ta là trả ân tình đó” Phương Nguyên thái độ kiên quyết, không chút sợ hãi đối diện ánh nhìn của Lỗ Đạt.
Lỗ Đạt lộ vẻ dữ tợn, giận quá hóa cười: “Tốt! Nhân tộc cổ sư, đã tự tìm chết thì đừng trách ta!”
“Ngươi chọn trước đi.” Trong mắt Phương Nguyên ánh lên thần quang, hắn mỉm cười ung dung.
Lần giao phong thứ nhất, rồi thứ hai — đều kết thúc bằng thắng lợi của Phương Nguyên.
Ván cuối
“Ngươi gian lận!” Sắc mặt Phương Nguyên biến đổi.
…
…
“Xin chờ đã!”
U Hồn cùng những người kia dừng bước. Hai tên thị vệ khó chịu trừng Phương Nguyên: “Tiểu tử, đừng đuổi theo nữa”
“Ngươi muốn báo ân thì hãy cách chúng ta xa ra một chút. Ngươi có biết không, chỉ vì cứu mạng ngươi mà thánh tử buộc phải lộ diện, vừa rồi đã bại lộ hành tung.”
“Ta biết!” Phương Nguyên thở hồng hộc.
Hắn cười hề hề, ngẩng đầu nhìn ba vị Giao Nhân, ánh mắt dừng lại nơi U Hồn: “Vừa rồi ta quá lỗ mãng. Nhưng trải qua chuyện này, ta cũng đã nhìn rõ…”
“Xin thánh tử cho ta một cơ hội, để ta báo đáp ân cứu mạng của ngươi.”
Hàng mi dày của U Hồn khẽ rũ xuống. Sau ba nhịp hô hấp, y gật đầu rất nhẹ: “Vậy thì đa tạ ngươi, Nhân tộc cổ sư.”
“Haha, ta họ Cổ Nguyệt, tên Phương Nguyên, cứ gọi ta Phương Nguyên là được” Phương Nguyên vui vẻ nói
…
Cửa lớn khép lại kèm theo tiếng kéo nặng nề. Phương Nguyên bị đẩy ngã nhào xuống đất. Nam tử thong thả tháo găng tay đen, ung dung tiến lại gần Phương Nguyên đang ngồi bệt dưới sàn khó lòng đứng dậy.
Y phủi phủi thứ bụi vốn không tồn tại, giọng nói mang ý cười trêu chọc không giảm: “Phương Nguyên à? Ngươi muốn báo đáp ân cứu mạng của ta, đúng không?”
Tà khí của U Hồn thấm tới tận xương.
Vừa nói, y vừa đi tới chủ vị, dang chân ngồi xuống, tư thái ngông cuồng: “Lại đây.”
“Ê, đừng có đi như vậy. Biết quỳ không?”
Hồng Liên: Ngươi đừng quá đáng U Hồn! Ta nói lại lần nữa, ngươi còn chà đạp hắn, ta sẽ…
U Hồn: Ngươi gấp cái gì? Ta chỉ trêu hắn chút thôi. Đã làm gì đâu mà ngươi xù lông dữ thế?
Hồng Liên: Hừ!
U Hồn nhìn Phương Nguyên đang ngây ra, trong lòng khoái trá vô cùng. Cảm giác này thật sự quá tuyệt — vừa muốn báo ân, lại vừa không muốn làm nhục linh hồn mình. Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy! Ít nhất, với y là tuyệt đối không có.
“Được rồi được rồi, ta đùa thôi. Ngươi nghĩ ta là người thế nào chứ?”
“Mau qua đây”
Giao Nhân đều giỏi thủy đạo. Thánh tử của tộc Giao Nhân sao lại…? Phương Nguyên thu lại ánh mắt, đành bước tới.
“Chủ thượng…”
U Hồn từ trên cao nhìn xuống gương mặt của Phương Nguyên, tuy không động lòng như Tiên Thể Chí Tôn, nhưng dáng vẻ này… nhìn kỹ trông cũng rất tuấn tú, chợt trong đầu y đột nhiên nảy ra một ý nghĩ cực kỳ ác liệt.
U Hồn cũng không che giấu, ngoắc tay với Phương Nguyên đang đứng dưới mình hai bậc thềm: “Lại gần chút nữa.”
“Qua đây. Quỳ xuống cho ta…”
“Chủ thượng!” Phương Nguyên do dự nhìn y
“Sao thế, tiểu gia hỏa?”
“Ngươi không phải muốn báo ân sao? Chút chuyện nhỏ này đối với ngươi đã là nhục nhã rồi à?”
“Eo ôi, cái tâm tính này…”
Mặt Phương Nguyên đỏ bừng, hơi giận lên tiếng: “Chủ thượng! Ngươi mở to mắt nhìn xem đây là đâu! Ta không tin đường đường là thánh tử tộc Giao Nhân mà trong lòng lại chỉ có những thứ như vậy, ngươi không phải…”
“…Xin lỗi”
Đương nhiên là không phải rồi. Ngoài việc đáp ứng lời hứa với Hồng Liên, còn phải nhân cơ hội này mà trêu đùa ngươi, tiểu gia hỏa nghịch ngợm, thế mới hả mối hận trong tim, trong đầu, trong lòng ta ở tương lai
Ngươi biết đêm nào ta cũng nhớ tới ngươi không hả, mỗi lần nghĩ tới, ta chỉ muốn một cước đá bay hồn phách ngươi văng khỏi Tiên Thể Chí Tôn, đó vốn là của ta!!
Của ta!
Của ta!!
Hồng Liên: Làm nhục hậu bối thì vinh quang lắm sao…
U Hồn: Hừ hừ, ngươi coi người ta là hậu bối đáng yêu, người ta lại chỉ coi ngươi là lão già xấu xa
Hồng Liên: Cũng chẳng thèm che giấu, Phương Nguyên nhìn ra cả rồi.
U Hồn: Ồ~ vậy thì càng tốt. Không cần giả vờ nữa.
…
“Vậy ra ngươi không phải thánh tử thật sự của tộc Giao Nhân, mà là U Hồn Ma Tôn!”
“Nói vậy cũng không đúng, ta không phải bản thể. Chỉ là một đạo phân hồn mà thôi, nhưng để ức hiếp một Tam Chuyển cổ sư như ngươi thì dư sức”
“Ngươi muốn gì?!”
“Đừng lo. Hồng Liên không cho ta động tới ngươi. Ngươi với chúng ta vẫn còn hữu dụng. Ngươi không phải muốn báo ân sao? Nào, lại đây”
…
…
Phương Nguyên cười lớn một tiếng, xoay người thật mạnh, sải bước tiến thẳng vào u hỏa. Toàn thân hắn run rẩy dữ dội, hồn phách bị ngọn lửa thiêu đốt, nung chảy từng chút một.
“Lấy sai lầm nối tiếp sai lầm, làm thế nào?”
“Rất đơn giản.”
“Để ta đứng ra gánh tội.”
“Chúng ta nhận được tố cáo, đương đại thánh tử của tộc ta có quan hệ bất chính với nhân tộc cổ sư Cổ Nguyệt Phương Nguyên, đặc biệt đến điều tra!”
“Ta nguyện ý đi theo bọn họ. Sợ cái gì? Cùng lắm thì chết mà thôi. Mạng của ta là do các ngươi cứu. Làm như vậy, coi như ta đã trả được một phần ân tình.”
Sắc mặt U Hồn trầm xuống, lạnh lùng nói thẳng: “Các ngươi về đi. Người… ta sẽ không giao.”
Cút lẹ trước khi bản tôn nuốt sạch hồn phách các ngươi!! Mấy con cá trê phiền phức
U Hồn nhấc bổng cả người Phương Nguyên lên, cổ áo đã xộc xệch không ra hình dạng, rồi y hung hăng nhấn đầu hắn xuống đất: “Muốn làm người tốt đúng không? Không muốn sống nữa đúng không? Chán ghét và mệt mỏi với cuộc đời của chính mình đúng không?!”
Phương Nguyên bị y giữ chặt, nửa bên mặt áp sát trên đất. Hắn không vội giãy giụa, dứt khoát nằm yên. U Hồn không thấy hắn phản kháng, để đất cát tùy ý tràn bám vào mặt. Mái tóc xõa tung, không rõ dung mạo, những sợi tóc lộn xộn che đi phần lớn khuôn mặt, che lấp cả sự chân thành đã bị năm tháng làm cho hoen ố. Chỉ có đôi mắt là còn le lói một chút ánh sáng không chịu tan
Hắn dứt khoát giơ một tay chắn ngang mắt, cảm nhận khoái cảm mơ hồ khi tròng mắt bị cánh tay ép đến đau nhói. Miệng hắn nhe ra thành một nụ cười không còn nhân tính, rồi hỏi U Hồn
“Chủ thượng, ngươi muốn gì?”
“Ngươi muốn gì ta cũng không lấy ra được. Giờ ta chỉ còn lại mỗi thân xác này. Người đời không ít kẻ ham mê nam sắc, ta không ngờ chủ thượng ngươi cũng thích kiểu đó. Nếu chủ thượng ưa thích… cứ việc chà đạp theo ý ngươi đi”
Nắm tay U Hồn khẽ siết lại, rồi hắn ngẩng mắt nhìn Phương Nguyên bằng ánh nhìn khinh bạc: “Câm miệng. Thân thể này của ngươi bây giờ không hấp dẫn ta. Ta không cần nó. Ta muốn tâm của ngươi”
Phương Nguyên cười, với bộ dạng hiện tại của hắn, nụ cười ấy gần như phát điên: “Ngươi không lấy được đâu.”
Ngươi không thể lấy đi trái tim của một kẻ không màng sống chết, đã tháo bỏ mặt nạ.
“Tiểu gia hỏa! Ngông cuồng thật, ngươi cho là ta không dám giết ngươi? Đừng tưởng ta sợ Hồng Liên, mất ngươi, ta vẫn có thể lựa chọn con cờ khác” U Hồn dùng chút Hồn đạo ấn vào người hắn
Ưm…a…
Thân thể Phương Nguyên bị hồn vụ xâm nhập, dần dần bị ăn mòn, đau nhói kịch liệt, hắn chỉ có thể mặc cho đối phương hành hạ
“Nghe cho rõ đây! Ngươi là thứ gì, ta rõ hơn ngươi nhiều!”
“Hôm nay nếu ngươi không đứng dậy được, ta sẽ ném Sinh Tử Môn, để mấy kẻ bệnh hoạn trong đó dạy cho ngươi biết… cái gì gọi là nghe lời”
U Hồn xoay người, ngồi hẳn lên lưng Phương Nguyên — tư thế áp chế tuyệt đối
“Phế ngươi đi, còn kẻ khác, thế gian này đâu chỉ có mình ngươi là Thiên Ngoại Chi Ma”
“Ngươi dựa vào cái gì mà dám nói chuyện với ta kiểu đó?”
“Bản lĩnh lớn thật đấy.”
“Phương Nguyên, bộ dạng này của ngươi thật khiến ta muốn ấn ngươi xuống bùn lầy mà giày xéo. Nhìn gương mặt nhỏ này xem, so với cái dáng vẻ ngông cuồng tự cao trong tương lai kia, mê người hơn biết bao”
“Chỉ cần nghĩ đến việc cảnh giới Hồn đạo cường đại của ngươi là lấy được từ chỗ ta, ta liền muốn lăng nhục ngươi tại đây, bắt ngươi mở miệng gọi cha!”
Phương Nguyên đau đến run người, hô hấp rối loạn, thở gấp liên hồi, miệng lưỡi vẫn sắc bén như thường: “Chủ thượng? Ha, ta thượng chết cmn ngươi ấy, muốn ta gọi cha, mơ đi”
“U Hồn!” Hồng Liên gần như quát lớn trong đầu y
U Hồn cười lạnh, phớt lờ đi lời của Hồng Liên, tay y vẫn ấn trên đầu Phương Nguyên
Chợt
Một sợi dây nào đó trong đầu hắn đứt phựt, cái loại cảm giác bị người ta nhìn thấu…
“Tại sao… tại sao hả! Ngươi dám dùng thuật sưu hồn với ta?!”
“Ha, có gì ghê gớm đâu…”
“Ngươi cũng vẫn luôn dùng với ta mà…”
“…”
“Này! Tiểu gia hỏa?”
“…”
“Ta xin lỗi được chưa? Đừng khóc, ta cũng không xem nhiều. Hóa ra trước kia ngươi sống cũng thảm thật nhỉ”
Phương Nguyên hít sâu một hơi. Không đáp
“Coi trọng đệ đệ này đến vậy sao?”
“Nhìn ta đi”
“Ngươi hận nó, đúng không?”
“Hận thì giết đi.”
“Cái gọi là huyết thống ấy à? Chỉ cần ta muốn, ta có thể đồ sát cả gia tộc của chính mình.” Giọng U Hồn đầy khinh miệt, lại mang theo vẻ đắc ý khoe khoang.
“Người tốt? Ngươi vốn không thuộc cái loại đó. Đừng tự ép mình, ngươi giả vờ không giống đâu”
Phương Nguyên trầm mặc
Nhưng ta đâu có giả vờ chứ… ta thật…ha… nực cười, ta cần gì giải thích tâm mình với loại như ngươi
…
…
“Ồ, phơi nắng à? Không phải sống hưởng thụ lắm sao, vậy mà lại không muốn sống?”
Phiền phức
Phương Nguyên nghiêng đầu liếc hắn một cái, rồi liếc sang chiếc cốc bên cạnh, thờ ơ nói: “Chủ thượng, rót giúp ta chén nước đi”
Nhìn giọng điệu tùy tiện ấy, U Hồn hơi khó chịu, rồi lại cười. Y cầm ấm, từ trên cao như ban ơn mà rót xuống: “Cầm lấy. Tiểu gia hỏa, uống xong còn muốn nữa không? Chủ thượng đứng đây, rót một lần cho ngươi đủ luôn!”
Phương Nguyên nhận lấy, chạm vào thân cốc nóng đến suýt bỏng cả tay, liếc y một cái rồi uống cạn: “Thêm một chén nữa.”
Tâm trí U Hồn vốn không chịu yên, vẫn chờ để bắt bẻ hắn.
“Con người của ngươi quá tốt. Ta không thích.”
“Vậy thì giết ta đi”
“Ánh mắt của ngươi quá tối. Ta không thích.”
“Vậy thì đào nó đi.”
U Hồn nâng tay vờ như muốn móc mắt hắn, nhưng tới nơi, động tác đột nhiên khựng lại. Bàn tay phủ kín lên đôi mắt đen láy, nhẹ nhàng ấn xuống.
Thấy người kia không phản ứng, y bỗng cười, kẽ tay hé ra, lộ chút ánh sáng u ám trong mắt Phương Nguyên. U Hồn cười nói: “Nhưng nó rất đẹp”
Nói rồi y chắp tay sau lưng, tản bộ lười nhác trong nội điện: “Thứ đẹp đẽ giống như dây tơ hồng, không bền lâu. Nhưng ngươi thì khác. Ngươi là tai họa…”
“Người tốt luôn chết sớm. Tai họa lưu ngàn năm.” Phương Nguyên cướp lời.
“Ngươi thấy U Hồn thế nào? Trong thập đại tôn giả, ngươi thích ai nhất?”
Ai chẳng là người khôn ngoan. Phương Nguyên xoay mắt liền hiểu: “Tất nhiên là U Hồn Ma Tôn rồi! Người ta kính phục nhất chính là y!”
Tiểu gia hỏa, coi như ngươi có mắt nhìn.
… …
“Khi ngươi nhìn ta, ta có thể thấy linh hồn của ngươi trong mắt ngươi.”
“Vậy thì Hồn đạo của chủ thượng quả thật đã đạt đến đỉnh phong rồi!”
U Hồn phát hiện Phương Nguyên không keo kiệt lời tán dương.
Khi Phương Nguyên không cầu gì, hắn rất biết đối nhân xử thế, đối tốt với người khác cũng đối tốt với chính mình. Nhưng khi hắn cầu thứ gì, hắn không chỉ hà khắc với bản thân mà còn không tha cho người khác.
Chỉ là, U Hồn cảm thấy Phương Nguyên như vậy thiếu mất thứ gì đó — thiếu một chút sinh động trong mắt, thiếu một chút khói lửa nhân gian
…
…
“Ta nói này, ta hơn hai trăm tuổi rồi, sao ngươi còn gọi ta là tiểu gia hỏa?”
“Vậy tại sao ta cũng đâu có già… thế mà ngươi luôn gọi ta là lão bất tử?”
“Ta chưa từng gọi…”
…
“Giờ phải làm sao đây?”
“Có gì đâu, ngươi ngẩng mắt lên, chủ thượng chẳng phải đã tới rồi sao.”
“Nghe nói tham nhũng à? Ngươi không phải nói sẽ hát sao?”
“Đừng lo, chủ thượng có vô số cách.”
……
“Ngươi thích ta?”
“Ta chưa bao giờ nói là không thích. Tiểu gia hỏa ngươi không chỉ thích chơi đùa lòng người mà còn thích suy nghĩ lung tung.”
“Suỵt.”
“Đừng nói.”
“Đừng làm tình yêu trở nên quá rõ ràng.”
Tình yêu quá rõ ràng, sẽ mất đi vài phần thú vị.
Khi ấy, năm tháng rất tĩnh.
Những giọt nước đục đọng trên song cửa còn chưa biết kể chuyện thời gian.
……
Phương Nguyên không nói cho U Hồn biết — điều mà y cho là sỉ nhục, thực ra Phương Nguyên cũng không hề để tâm đến việc gọi y là chủ thượng. Mỗi lần gọi như vậy, kẻ kia đều rất vui. Mà niềm vui ấy lại là thứ cực kỳ hiếm hoi. Chỉ cần y vui, mọi chuyện liền thành
Vốn dĩ, loại vui vẻ này phải thông qua những cuộc tàn sát vô nhân đạo mới có thể biểu lộ ra, bây giờ cần gọi hai tiếng… liền thấy rõ
“Nghe bên các ngươi nói, muốn ở bên một người thì phải tặng nhẫn.”
“Tiểu gia hỏa, ngươi thích nhẫn làm bằng chất liệu gì?”
“Ngươi biết từ đâu?”
“À… lần trước sưu hồn.”
Y nghiêng rượu nâng chén.
Trong chén, toàn là hắn.
……
Phương Nguyên sờ lên mặt y: “Chủ thượng sao ngày nào cũng hành hạ ta thảm hại mới chịu buông tha vậy, sở thích này của ngươi đang khiến mạng ta ngắn đi từng ngày đấy”
“Ta thích thế”
Mặt trời đỏ cam lặn xuống trong tầm nhìn khóe mắt U Hồn. Y ôm lấy Phương Nguyên.
“Tiểu gia hỏa…ngươi còn muốn vĩnh sinh không?”
Phương Nguyên im lặn
“Hãy nhớ. Đừng quên sơ tâm.”
Phương Nguyên mỉm cười: “Chủ thượng sợ gì chứ? Dù gì trên tuyến thời gian này, ta cũng chưa từng thay đổi dù chỉ nửa phần.”
“Nói gì đến hối hận? Ta từ đầu đến cuối vẫn luôn đi trên con đường ấy. Ta hưởng thụ việc ngã xuống, hưởng thụ phong ba, hưởng thụ thăng trầm và mệt mỏi, hưởng thụ từng cảm xúc khi bước đi trên con đường này.”
“Ngươi sợ gì? Ta chưa từng nói sẽ từ bỏ vĩnh sinh. Vĩnh sinh là con đường ta truy cầu”
Ta chỉ là khẽ thuận theo bản tâm mà ôm lại ngươi — chẳng lẽ như vậy, ngươi đã có thể tin vào phần tình yêu phơi bày không che đậy này sao?
“Ngươi muốn đánh thức ta, muốn sửa ta, muốn dạy dỗ ta. Nhưng chủ thượng, từ đầu đến cuối ngươi đều sai — sai đến mức thái quá! Ta quả thật muốn mượn tay ngươi. Nhưng ta không cần ngươi dạy ta cách lăn lộn giữa đời.”
Phương Nguyên thì thầm, giọng nói dịu xuống như đang tâm tình: “…Ngươi lầm ta rồi.”
U Hồn cảm nhận lực ôm từ Phương Nguyên. Qua lớp lụa trắng sau lưng hai người, y nghiến chữ từng chút một: “Tiểu gia hỏa, ta hình như… không muốn thả ngươi đi nữa.”
Phương Nguyên cười, trong đôi mắt sâu như vực thẳm không nhìn ra cảm xúc: “Ngoan nào, chủ thượng đừng nói lời ngốc, ngươi không giữ được ta”
“Ta chưa từng là tiểu gia hỏa gì của ngươi. Ta là Cổ Nguyệt Phương Nguyên.”
U Hồn muốn nói gì đó, nhưng chiếc miệng nanh xanh mặt dữ của y… nói không ra ba chữ
Ta yêu ngươi
Nói không nổi
Thật sự là nôn không có ra
“Phương Nguyên, nếu ba trăm năm sau ngươi còn nói lời này với ta, ta sẽ tin”
Phương Nguyên mỉm cười đáp: “Ngươi cứ việc đợi”
Ta muốn nuốt hắn vào bụng, để kỷ niệm những tháng năm không bao giờ quay đầu lại.
Ta muốn ngươi mang chân tính mà khiêu vũ cùng non nước, không muốn ngươi ngã gục trong bùn lầy rồi không gượng dậy nổi.
“Còn về ân tình — ta nhất định sẽ hoàn lại. Là vì ngươi, cũng vì chính ta.”
Vậy thì tiểu gia hỏa à, rốt cuộc có phải là vì ta hay không?
Hồng Liên: U Hồn… ngươi thích giết người là được rồi, đừng có thích ngươi còn sống, ta nhìn cứ thấy thế nào ấy
U Hồn: Câm đi
“Chủ thượng… vậy sau này ta sẽ trở thành người thế nào?”
“Ngươi à…”
“Để ta nghĩ xem”
“Lấy đệ đệ luyện cổ.”
“Lấy trẻ con luyện cổ.”
“Hễ gặp ai cũng khiến người ta phải sợ hãi, sợ rằng một giây sau đó ngươi có lôi người ta đi luyện cổ hay không — một tên xấu xa như thế”
Phương Nguyên gãi đầu: “Xấu dữ vậy luôn hả?”
…
…
Phương Nguyên nhìn Cổ Túc Mệnh trong tay, cười lạnh.
Hắn khẽ dùng lực.
Rắc.
Cửu Chuyển Túc Mệnh Cổ — vỡ nát!
…
Vì Phương Nguyên gọi hai chữ chủ thượng quá nhiều, nên lần đầu U Hồn nhìn thấy hắn, điều nghĩ đến lại là…
“Sao không gọi chủ thượng nữa?”
“Tiểu gia hỏa à, chuyện này chỉ có mình ta biết thôi đấy”
Tiểu gia hỏa, ngươi nói cái ngươi không hiểu… chỉ có vĩnh sinh.
Nhưng những điều ngươi không biết, đâu chỉ có vĩnh sinh.
U Hồn hưng phấn liếm môi: “Vậy lần này, để ta giúp con đường vĩnh sinh chân ngã của ngươi… thêm một chút tiền cược nhé!”
Chiến dịch truy kích Phương Nguyên chính thức mở màn.
Phương Nguyên rút lui như nước xiết, miệng chửi không kịp hồi chiêu: “Lão bất tử chết tiệt!”
U Hồn cười lớn
“Nếu ta còn có thể cho ngươi thứ gì, e rằng chỉ còn linh hồn rách nát này”
Không. Ta không cần linh hồn ngươi.
Nhưng linh hồn của ngươi rất đẹp — là linh hồn đẹp nhất ta từng thấy.
Có khi thời gian cho chúng ta một vũng sâu thăm thẳm, trong câu chuyện, máu nhỏ giọt tí tách.
Sương sớm cầu gãy rửa sóng xanh, nhân gian ắt có thứ không già
Phương Nguyên cười cuồng lên tiếng: “Khí Tuyệt, chúng ta liên thủ đi!”
Khí Tuyệt phản công: “U Hồn, cái thứ nghèo kiết xác!”
Chủ thượng, ta đã nói rồi — chỉ tùy hứng đúng một lần thôi.
Ngươi cứ đợi.
_______
End
Nguồn Lofter: 落日于飞