[Phượng Cửu Ca x Phương Nguyên] – Vĩnh Sinh Không Còn Là Truyền Thuyết

5/5 - (1 vote)

“Lần này ta ngoài ý muốn đoạt được cơ duyên, khổ tu mấy tháng trong phúc địa rốt cuộc đã tiêu hóa xong. Giờ đây, dù đối mặt với truy sát của Thập Đại Cổ Phái Trung Châu, ta cũng có thể nhàn nhã ứng phó rồi.”

Người nói chuyện khoác trên người một bộ trường bào đỏ trắng đan xen, trong mắt ẩn chứa thần quang, khuôn mặt trẻ trung tràn đầy tự tin cùng thong dong, chính là Cổ Tiên Lục Chuyển Phượng Cửu Ca.

Y từ trong phúc địa đi ra, cẩn thận dùng sát chiêu trinh sát kiểm tra kỹ lưỡng tứ phía, phòng ngừa có kẻ mai phục tập kích.

Phượng Cửu Ca kiểm tra mấy lần, phát hiện hoàn toàn không có tung tích của bất kỳ ai mới an tâm. Đột nhiên, y cảm thấy gần đó trong một vạt lau sậy dường như có một tia khí tức yếu ớt, lập tức cảnh giác trong lòng.

Cỗ khí tức này quá mức nhỏ bé đến nỗi khó mà phát giác. Phượng Cửu Ca nhíu mày, trong lòng nghĩ thầm: “Người này hình như là phàm nhân, không có khí tức cổ sư thông thường, nhưng cũng có khả năng là đã dùng cổ trùng ẩn tàng khí tức. Tóm lại phải cẩn thận mới được.”

Y định hỏi: Các hạ ẩn thân ở chỗ này, có mục đích gì?

Nhưng cuối cùng vẫn là không lên tiếng, âm thanh gió thổi qua lau sậy xào xạc, càng thêm tĩnh mịch.

Phượng Cửu Ca quyết định chủ động xuất kích, xem người này vì cái gì mà trốn ở đây. Y có đủ tự tin ứng phó với Lục Chuyển, thậm chí Thất Chuyển

Y bước tới, vén ra từng lớp lau sậy đong đưa, nhìn thấy ở giữa có một thiếu niên thân mặc bạch y, dung mạo bị mái tóc đen như mực rối loạn che khuất. Y chỉ cảm thấy thiếu niên này không có nguy hiểm gì, liền nhẹ nhàng vén mái tóc dài của đối phương qua một bên

Đợi nhìn rõ mặt mũi thiếu niên, hơi thở Phượng Cửu Ca không khỏi ngưng trệ. Thiếu niên khép chặt hai mắt, lông mày thanh tú nhíu nhẹ tựa như đang khó chịu, một đôi hàng mi cong đen như quạ yên tĩnh khép lại, dưới sống mũi cao là đôi môi đỏ mọng đầy đặn, cả người trông mỹ lệ lại nhu nhược cực kỳ.

Phượng Cửu Ca nhìn thiếu niên yên tĩnh nằm ở đây, cảnh giác trong lòng giảm xuống, thay vào đó là lòng thương xót nổi lên

Y đở đối phương dậy, sau đó dùng sát chiêu trị liệu kiên nhẫn kiểm tra vết thương trên người đối phương, lại ngoài ý muốn phát hiện trên người thiếu niên không có thương tích, chỉ là cảm thấy thân thể trong lòng quá mức đơn bạc.

Không bao lâu, thiếu niên từ từ mở mắt. Khi đối diện với ánh mắt của Phượng Cửu Ca, hắn không khỏi sững sờ, trong lòng dậy lên sóng lớn.

“Ta đây là trùng sinh tới nơi nào vậy? Vì sao Phượng Cửu Ca lại ở đây, nhìn khí tức của y… vẫn còn là Cổ Tiên Lục Chuyển?

Khi đó ở Túc Mệnh đại chiến, ta không địch lại Long Công, chỉ có thể tự bạo, dùng Xuân Thu Thiền trùng sinh…

Nhưng tình huống hiện tại vì sao hoàn toàn vượt ra ngoài tưởng tượng của ta, trên người ta cũng không có bất kỳ con Tiên Cổ nào, giống như tại đại chiến Nghĩa Thiên Sơn khi ta mới đoạt được Tiên Thể Chí Tôn vậy…”

Phương Nguyên đối với cảnh ngộ hiện tại cảm thấy cực kỳ chấn kinh và mê hoặc, huống hồ bây giờ hắn còn nằm trong lòng Phượng Cửu Ca…

Chuyện quái gì thế này?!

Dáng vẻ ngây ngốc của Phương Nguyên rơi vào mắt Phượng Cửu Ca lại là sự mê mang đáng yêu. Y mở miệng giải thích:

“Thiếu niên lang này, ta chỉ đi ngang qua nơi này, thấy ngươi nằm trên đất, khí tức yếu ớt, tưởng ngươi trọng thương ngắc ngoải sắp đi đời, liền chủ động cứu trị cho ngươi.”

Phương Nguyên hồi thần, từ trong lòng y giãy ra, nói: “Đa tạ, ta không sao, chỉ là vừa thăng tiên, cổ trùng trên người lại bị người thân tín cướp đi hết, bản thân bất đắc dĩ chạy tới nơi này, sau đó không biết vì sao ngất đi.”

Phương Nguyên nói xong, không khỏi thở dài một tiếng, hàng mi nhẹ rủ xuống, tựa như muốn che lấp đi nỗi bi thương và mê mang trong mắt.

Phượng Cửu Ca nghe vậy, không có quá nhiều nghi ngờ, chỉ cảm thấy thiếu niên trước mắt thật đáng thương, khổ sở độ kiếp thăng tiên lại bị người ám hại, rơi vào kết cục này. Huống chi với dung mạo ưu mỹ của hắn, không nơi nương tựa đi lại ở Trung Châu cũng dễ bị người bắt nạt.

Y không khỏi nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay trắng như sương tuyết của Phương Nguyên, lời lẽ nhẹ nhàng nói: “Như vậy, chi bằng đi cùng ta? Ta tuy là Cổ Tiên Ma Đạo, không có thế lực để nương tựa, nhưng thực lực tự vệ vẫn là có.”

Phương Nguyên nghe vậy, không khỏi đánh giá y thêm vài lần, trong lòng thầm nghĩ

Phượng Cửu Ca không phải là người rất cơ trí sao, vì sao lần đầu gặp mặt lại đối với ta là người xa lạ có thiện ý và nhiệt tình như vậy? Thôi, lúc này ta không có bất kỳ thực lực tự vệ nào, chi bằng theo y đi tĩnh quan kỳ biến.

Vì vậy hắn nhẹ nhàng gật đầu.

Phượng Cửu Ca bị ánh mắt mang chút hoài nghi của thiếu niên tuấn tú trước mắt nhìn thấy có chút ngượng ngùng. Y nỗ lực bình tĩnh lại nhịp tim càng lúc càng nhanh, nắm lấy đối phương định dẫn hắn về phúc địa của mình, nào ngờ bốn phía đột nhiên kinh biến.

Phượng Cửu Ca không chút do dự ôm lấy Phương Nguyên, ôm lấy cả người hắn giữ trong lòng, một mặt thúc lên sát chiêu ngăn trở tấn công đột nhiên xuất hiện của kẻ địch, một mặt vận dụng sát chiêu di động nhanh chóng triệt thoái.

Phía sau, hơn chục Cổ Tiên đến từ các môn phái khác nhau truy đuổi không tha. Một nữ tiên nhân nói với hắn: “Phượng Cửu Ca, ngươi đã đắc tội với Thập Đại Cổ Phái chúng ta, nên biết hôm nay phải chịu kết cục, còn không mau nhanh chóng thúc thủ chịu trói!”

Phượng Cửu Ca nghe vậy không để ý, ngược lại trong lòng khinh thường cười lạnh một tiếng, nhưng thiếu niên này sợ là sẽ bị liên lụy, không thể để hắn bị thương tổn.

Y liếc nhìn sắc mặt hơi kinh ngạc hắn, cúi đầu bên tai Phương Nguyên nói: “Hôm nay e là có người muốn mạng ta, sợ ngươi bị liên lụy, chi bằng ngươi tạm thời vào tiên khiếu của ta tránh nạn một lúc?”

Phương Nguyên thấy trong mắt y đầy chân thành và thiện ý, hắn cũng chẳng quan tâm mấy, nhưng chiến lực hiện tại của hắn…

Nghĩ tới đây, hắn nhanh chóng chui vào tiên khiếu của y.

Phượng Cửu Ca an tâm, quay người ứng đối cường địch, khóe miệng lộ ra một nụ cười tự tin: “Chư vị, muốn Phượng mỗ đưa tay chịu trói, chi bằng thử xem có thể tiếp được chiêu này của ta không?”

Phương Nguyên ở Phúc Địa Cửu Ca đi dạo một lúc, liền ngồi bên một hồ nước tĩnh tâm suy nghĩ về tình huống hiện tại.

Nghĩ tới lúc này căn bản không có chiêu bài nào để dùng, không khỏi khổ cười một tiếng, nhưng may mắn là hắn vẫn còn Chí Tôn Tiên Khiếu, đây là trợ lực lớn nhất cho tu hành của hắn.

Phượng Cửu Ca đem Cổ Tiên của Thập Đại Cổ Phái lần lượt đánh lui, trở về phúc địa của mình liền thấy Phương Nguyên tĩnh tọa bên hồ nước.

Mặt hồ in bóng dung mạo kiều lệ tú mỹ của hắn, lông mày thanh tú hơi nhíu tựa như rất ưu sầu. Gió lành thổi nhẹ, sóng biếc dập dờn, thật là mỹ cảnh tô điểm mỹ nhân.

Phượng Cửu Ca đi tới bên cạnh Phương Nguyên ngồi xuống, cười nhạt nói: “Vẫn chưa biết ngươi tên là gì? Cường địch lúc nãy đã bị ta đánh lui, không cần lo lắng. Con đường tu hành sau này ta có thể cùng ngươi đồng hành…”

Y dừng lại, nhìn đôi mắt bình tĩnh không chút dao động của thiếu niên, nhịp tim lại không tự chủ gia tốc: “Bởi vì ta nhìn thấy ngươi lần đầu, liền cảm thấy chúng ta có duyên.”

Phương Nguyên nghe y biểu thị hảo cảm một cách rõ ràng như vậy, trong lòng không khỏi có chút buồn cười.

Hắn nghĩ, đã xuyên đến nơi này, thời điểm này bản thân hắn căn bản còn chưa ra đời, bây giờ hắn một nghèo, hai trắng tay, phải dựa vào thực lực người khác, chi bằng cứ theo bên người Phượng Cửu Ca xem lịch sử phát triển ra sao.

“Cổ Nguyệt Phương Nguyên, vốn là một tán tu Trung Châu, không cha không mẹ, chỉ có một người bạn, nào ngờ hắn lại sau khi ta thăng tiên phản bội ta… Hiện nay cô độc không nơi nương tựa, còn phải đa tạ tiên hữu ra tay tương trợ.”

“Phương Nguyên…”

Phượng Cửu Ca nhai nhẩm tên hắn, đột nhiên ôn nhu cười một tiếng: “Vậy… từ nay về sau, chi bằng hai chúng ta cùng chung tay quẫy đạp, ngươi cũng sẽ không còn cô độc một mình nữa.”

Phương Nguyên bị giọng điệu mang theo quyến luyến ái muội này làm nổi hết cả da gà. Hắn liếc nhìn đối phương, đáp lại: “Được.”

Trong những ngày tiếp theo, Phương Nguyên dựa vào ký ức tiền thế và sự giúp đỡ của Phượng Cửu Ca, ở khắp nơi Trung Châu tầm nã di tàng Cổ Tiên, trải qua thời gian ban đầu không một xu dính túi, hai người cũng dần dần kiến lập quan hệ mật thiết.

Cân nhắc lợi hại rất nhiều lần, cuối cùng hắn đã cho y vào Chí Tôn Tiên Khiếu

Khi Phượng Cửu Ca lần đầu tiến vào, y bị không gian rộng lớn vô biên vô tận này chấn kinh. Y chưa từng thấy hoặc nghe nói qua tiên khiếu của Cổ Tiên lại giống như Ngũ Vực Cửu Thiên thu nhỏ, tài nguyên Vũ đạo, Trụ đạo phong phú đến mức khiến người kinh ngạc.

Lâu ngày tiếp xúc, Phượng Cửu Ca biết hắn có thể thông tu toàn lưu phái, thậm chí có thể phớt lờ bức tường ngăn giới Ngũ Vực và uy áp bài xích của nó, có thể tự do tự tại xuyên qua Ngũ Vực, càng khiền y chấn kinh đến hàm dưới đều muốn rớt xuống.

Phượng Cửu Ca trong những ngày qua ở cùng Phương Nguyên, không phải không phát giác thiếu niên này trên người có rất nhiều bí mật. Hắn hoàn toàn không như Phượng Cửu Ca lúc đầu tưởng chỉ là một thiếu niên nhỏ bé vô lực, không ai tương trợ, bị lừa bị gạt

Dưới vẻ tiên tư ngọc sắc là một trái tim dã tâm bừng bừng, truy cầu lý tưởng.

Hắn thông minh cơ trí, thận trọng cảnh giác, đối với thế cục Trung Châu thậm chí là bốn vực khác đều hiểu rõ như chuyện trong nhà, hiểu rõ bí tàng của các đại thế lực, huống chi tại nhiều lưu phái còn có cảnh giới cực cao, hoàn toàn không giống một tán tu Lục Chuyển.

Trong mấy lần triệt dạ luận đạo cùng Phương Nguyên, y đều bị kiến giải độc đáo của Phương Nguyên đối với thiên địa, các lưu phái và bản thân tâm phục khâm phục, tán thán thiên tư và tâm tính kinh tài tuyệt diễm của đối phương.

Phượng Cửu Ca từng có hoài nghi về thân thế Phương Nguyên, nhưng nhìn thấy nụ cười mãn nguyện hắn lộ ra mỗi lần đoạt được di tàng, thành công tiêu hóa khiến cho bản thân cường đại hơn, đột nhiên cảm thấy những thứ đó đều không đáng kể.

Hôm nay, Phương Nguyên và Phượng Cửu Ca liên tiếp tiềm phục tiến vào một điểm tài nguyên trọng yếu của Linh Duyên Trai, lúc rời đi không ngờ bị Cổ Tiên Linh Duyên Trai chặn đánh.

Phượng Cửu Ca bản năng đem Phương Nguyên hộ ở sau lưng, một mặt nghiêm túc nhìn mấy chục vị Cổ Tiên trước mắt xuất hiện, từng người đều là tinh nhuệ Lục Chuyển của Linh Duyên Trai, trong đó còn có một vị Thất Chuyển.

“Phượng Cửu Ca, ngươi là nhân kiệt có danh ở Trung Châu, bây giờ ở đây ăn trộm tài nguyên bản phái, còn phải hỏi bản phái có đồng ý không!” Vị nữ tiên nhân Thất Chuyển Thủy đạo đứng đầu lạnh lùng nói. Nàng thấy Phượng Cửu Ca bảo hộ một vị thiếu niên Cổ Tiên diễm lệ phía sau, trông cũng không đáng sợ là mấy.

Phượng Cửu Ca hơi ngẩng đầu, cười nhạt một tiếng: “Bớt phí lời, chiến đi”

Phượng Cửu Ca vừa ra tay liền triển hiện thủ đoạn cường đại, áp chế chúng Cổ Tiên Linh Duyên Trai, một bên còn phân thần quan tâm an nguy của Phương Nguyên

Phương Nguyên thấy Phượng Cửu không cần mình xuất thủ tương trợ, liền nhanh chóng thi triển thủ đoạn, vơ vét sạch sẽ, không ngừng cướp đoạt tài nguyên trước mắt

Đột nhiên, hai đạo khí tức cường hãn phân biệt hướng Phương Nguyên và Phượng Cửu Ca tập kích.

Phượng Cửu Ca trong lòng giật mình, lo lắng Phương Nguyên bị thương

Phương Nguyên khinh thường cười lạnh: “Thật coi ta là đứa dễ bắt nạt sao?” Vừa ra tay liền vung ra một đạo sát chiêu khí công phạt thế nghiêng trời, đem hai vị Thất Chuyển Cổ Tiên âm mưu tập kích đánh bay ra ngoài.

Chúng Cổ Tiên thấy thiếu niên nhu nhược này vừa ra tay liền là tiên đạo sát chiêu kinh phá thiên địa, đều kinh sợ thúc lên sát chiêu phòng ngự.

“Ở đâu ra một tên Lục Chuyển có thể chiến Thất Chuyển thế này?! Lục Chuyển bây giờ đều biến thái như vậy sao!” Nữ Cổ Tiên đứng đầu cảnh giác nhìn Phương Nguyên, lông mày không khỏi nhảy nhót, hiện tại xem ra, dù là ba Thất Chuyển cũng khó địch hai vị Cổ Tiên Ma đạo này.

Chúng tiên thấy đối phương hai người thực lực cường hãn, ý niệm cường công tắt mất một nửa, ngược lại muốn giảng hòa.

“Phượng Cửu Ca, hôm nay chúng ta cũng không giữ lại được hai vị, chi bằng vui vẻ nói chuyện. Hai vị thân là Cổ Tiên Ma đạo, tất nhiên là không nơi nương tựa, không có thế lực chống đỡ tài nguyên tu hành, mỗi ngày đều phải lo lắng, bất đắc dĩ cướp đoạt tài nguyên của người khác. Như vậy, vì sao không cân nhắc gia nhập bản phái?”

Trước tiên đứng ra là một vị nữ Cổ Tiên Lục Chuyển, trong mắt lấp lánh tình cảm ái mộ đối với Phượng Cửu Ca.

Phương Nguyên thấy nữ tử này không khỏi nhướng mày: “Đây không phải Bạch Tình Tiên Tử, thê tử của Phượng Cửu Ca sao?” Hắn trong lòng nghĩ: “Phượng Cửu Ca chính là gặp nàng sau đó quyết định quy vào Linh Duyên Trai, từ Ma đạo chuyển sang Chính đạo.”

Phượng Cửu Ca thấy Phương Nguyên mang chút tò mò và thăm dò nhìn Bạch Tình Tiên Tử, trong lòng mơ hồ dâng lên một cỗ nộ ý không vui. Y nắm cổ tay Phương Nguyên, chặt chẽ giữ lấy, đối Bạch Tình Tiên Tử nói:

“Tiên tử nói phải, nhưng hai chúng ta thân là Cổ Tiên Ma Đạo quen tự do tự tại, không quen gò bó, không bị thể chế chính đạo trói buộc, không phải cũng là một việc vui sao?” Ngôn ngữ ẩn chứa châm biếm và khinh miệt.

Bạch Tình Tiên Tử thấy dáng vẻ lạnh băng, bất vi sở động của Phượng Cửu Ca, trong mắt không khỏi tràn ra lệ quang. Nàng liếc nhìn người mình yêu thầm từ rất sớm, lau nước mắt không nói nữa.

Phương Nguyên trong lòng càng cảm thấy quái dị: “Bởi vì sự xuất hiện của ta, dẫn đến Phượng Bạch hai người không thể thuận lợi đến bên nhau sao? Phượng Cửu Ca cũng cự tuyệt gia nhập Linh Duyên Trai. Sự tình có chút vi diệu a, lịch sử đi lệch quỹ đạo nguyên bản quá nhiều rồi, điều này sẽ phá hoại lớn ưu thế trùng sinh của ta mất”

Còn Phượng Kim Hoàng! Phụ mẫu nàng ta chưa yêu đã biệt, nàng ta có thể chui từ cái xó nào ra được chứ?

Phượng Cửu Ca thấy Phương Nguyên nhíu lông mày, tưởng hắn đối Bạch Tình Tiên Tử động tâm, hiện tại thấy đối phương rơi lệ bản thân cũng không nhẫn nổi. Suy nghĩ này vừa mọc ra liền là thêm dầu vào lửa, để nội tâm vốn phiền muộn của y cháy càng dữ dội hơn

Phượng Cửu Ca lạnh tanh trừng Bạch Tình Tiên Tử một cái: “Hừ, bọn ta vốn cùng Chính đạo môn phái thủy hỏa bất dung, hà tất hư tình giả ý mời gọi”

Dứt lời, Phượng Cửu Ca thi triển ra một khúc Bích Ngọc Ca, trái với thường thái mãnh liệt hướng đối diện công kích. Chúng Cổ Tiên Linh Duyên Trai thấy y đột nhiên tấn công, vội vàng ổn định trận cước nghênh kích.

Phương Nguyên đối với Phượng Cửu Ca đột nhiên nổi giận, có chút kinh ngạc, cũng xuất thủ giúp y đánh địch, một bên nói với y: “Ngươi điên rồi? Hiện tại cùng bọn họ đánh nhau đến chết không có ý nghĩa, còn sẽ bộc lộ bài tẩy của chính mình!”

Phượng Cửu Ca nghe lời trách cứ của người bên cạnh, lúc này mới bình tĩnh lại, thở dài một tiếng hướng Phương Nguyên nói: “Xin lỗi, lỗi ta” Sau đó nắm lấy tay Phương Nguyên cùng hắn đồng thời biến mất tại nơi này.

“Hôm nay ngươi phát điên cái gì vậy?” Về tới phúc địa, Phương Nguyên hỏi, người vốn rất trầm tĩnh sao đột nhiên lại mất khống chế như vậy.

Phượng Cửu Ca nghiêm túc nhìn Phương Nguyên, miệng mấp máy, đột nhiên ôm lấy thiếu niên trước mắt vào lòng.

Y siết chặt ôm lấy thắt lưng Phương Nguyên, cúi đầu vùi vào cổ trắng nõn nà của hắni: “Ta chỉ là không muốn ánh mắt ngươi… rơi trên thân người khác.” Trong câu dường như còn mang theo chút uất ức.

“Hả?”

Phương Nguyên một mặt mê mang nhìn Phượng Cửu Ca, bắt đầu không nắm được đường suy nghĩ của đối phương.

Phượng Cửu Ca nâng lên mặt của Phương Nguyên, nhìn dung mạo tuấn tú động nhân này, có lẽ ngay từ đầu y gặp hắn, đã trong lòng chôn xuống một hạt giống tên là thích. Mấy tháng qua không ngừng đâm rễ nảy mầm, lớn thành đại thụ.

Vì vậy y mới một lòng hi vọng Phương Nguyên có thể luôn luôn vui vẻ, mới bản năng đem hắn hộ ở sau lưng, mới không chút do dự đem sát chiêu trân quý của chính mình cùng kinh nghiệm tu hành đều giao cho đối phương, mới vừa rồi vì chuyện đó sinh lòng ghen tức.

Phượng Cửu Ca đột nhiên minh bạch tâm ý của mình, trong lòng tràn đầy ý ái muốn bày tỏ ra. Y không còn do dự, áp sát hôn lên đôi môi đỏ hồng của thiếu niên.

Phương Nguyên hơi mở to mắt, không nghĩ tới Phượng Cửu Ca đột nhiên lại làm ra cái chuyện này. Hắn bắt đầu giãy dụa trong lòng Phượng Cửu Ca, muốn dùng tay đẩy hắn, lại bị đối phương nắm chặt cổ tay hôn càng sâu.

Không biết bao lâu, Phượng Cửu Ca mới không nỡ buông Phương Nguyên ra, nhìn mặt hắn hơi đỏ, một đôi diệu mục hàm chứa tinh thần chứa một tầng thủy vụ, càng hiện phấn diện chu thần, khiến người thương yêu.

“Kỳ thực từ trước đến nay ta đều thích ngươi, từ ánh mắt đầu tiên, một thoáng kinh hồng, có lẽ toàn bộ trái tim ta đã rơi trên người ngươi rồi.” Phượng Cửu Ca ôn nhu đối Phương Nguyên nói, tình ý trong mắt tràn ra, tựa như muốn nhấn chìm người.

Phương Nguyên nghe vậy sắc mặt dần trở nên kinh dị lạ thường, hắn chỉ cho rằng Phượng Cửu Ca đối với hắn là hảo cảm giữa bằng hữu với nhau, không nghĩ tới đối phương nói rõ tình yêu đối với hắn.

Y đây là đang tỏ tình với hắn à?

Không biết Bạch Tình Tiên Tử khi biết phu quân tương lai bị hắn làm gãy mất rồi sẽ có cảm giác gì nhỉ?

Phượng Cửu Ca thấy thần sắc Phương Nguyên không bài xích, trong lòng càng quyết tâm hơn, lại ôm hắn vào lòng: “Ta không cầu ngươi hiện tại liền đáp ứng, ta chỉ hi vọng có thể lưu lại bên cạnh ngươi, cùng ngươi đồng hành trải qua năm tháng tu hành, trải qua nhân sinh dài đẵng đẳng.”

Thời gian lưu chuyển từng ngày, Phượng Cửu Ca vẫn không gia nhập Linh Duyên Trai, mà là lựa chọn cùng Phương Nguyên đồng hành lật tung Ngũ Vực, y cũng dần dần nhìn rõ Phương Nguyên.

Phượng Cửu Ca biết Phương Nguyên trên người ma tính so với y càng nồng đậm hơn, hắn tâm ngoan thủ lạt, không từ thủ đoạn, mạnh mẽ tiến tới, trong một lần nguy nan dùng trí mưu và kiên trì của mình đánh bại kẻ địch, bất kỳ ai cũng không thể ngăn trở bước chân hắn tiến tới lý tưởng vĩnh sinh của mình.

Phượng Cửu Ca không ghét bỏ, ngược lại tình ý đối với Phương Nguyên càng ngày càng mãnh liệt, thấy hắn bị kẻ địch làm trọng thương mà đau lòng gần chết, hận không thể đem thân mình thay hắn gánh hết

Thấy hắn ở trước mặt Chính đạo biểu hiện ra dáng vẻ hoặc nhược thế hoặc thiện lương, trong lòng chỉ cảm thấy hắn cực kỳ đáng yêu, kỹ thuật diễn kịch xuất chúng đến mức ngay cả y ngày đêm ở bên cạnh Phương Nguyên cũng xém chút bị lừa…

“Hai vị tình cảm trông rất tốt nhỉ, điều này khiến ta không khỏi nghĩ tới trước kia ta cũng có một ái nhân.”

Trên đảo Hồng Liên, ý chí Hồng Liên nhìn hai vị Cổ Tiên Bát Chuyển lần lượt bước tới trước mắt, một vị thân mặc trường bào đỏ trắng xen kẽ, phong lưu tiếu sái lại không mất bá khí ngang ngược

Cổ Tiên bên cạnh hơi thấp một chút, mi mục như họa, cố vọng sinh huy, mang một nụ cười thong dong, tóc đen như thác, một bộ bạch y minh lệ động nhân. Hai người vừa nhìn qua liền biết là nhân trung long phượng, khí vũ bất phàm

“Nghe nói trên tay tiền bối có phương pháp đánh vỡ Cổ Số Mệnh, ta đặc biệt tới đây thỉnh giáo.”

Bạch y Cổ Tiên mở miệng nói: “Thiên Đình vì chữa trị Cổ Số Mệnh mà phát lực không nhỏ, chúng ta phá vỡ trùng trùng bao vây của Thiên Đình mới tới được nơi này, hi vọng có thể mượn nhờ chân truyền của tiền bối, đánh nát xiềng xích của số mệnh”

Ý chí Hồng Liên nghe vậy, nghiêm túc nhìn Phương Nguyên: “Ta chờ ngươi đã rất lâu rồi, trước đó đã có người dự đoán qua, nói khi đại thời đại đến, sẽ xuất hiện một người có thể triệt để phá vỡ số mệnh”

Một Thiên Ngoại Chi Ma.

Phương Nguyên gật đầu, đem cổ trùng, sát chiêu và chân ý của Hồng Liên lý giải triệt để

Hồng Liên cảm khái nói, lại quay đầu nhìn Phượng Cửu Ca: “Ngươi thân là người dưới sự khống chế của số mệnh, lại có thể không chịu ảnh hưởng của nó, tuân theo nội tâm của mình, thật sự là khiến người khâm phục.”

“Trước kia ta vì cứu người ta yêu sâu đậm, vì nàng một lần lại một lần luân hồi, đáng tiếc cuối cùng ta dần dần tê liệt, mất đi tình yêu đối với nàng, ta thậm chí không phân biệt được lúc đầu yêu nàng có phải cũng là ảnh hưởng của số mệnh hay không.” Ngữ khí Hồng Liên tiêu điều, nhìn về nơi xa xôi của dòng sông thời gian, ánh mắt thâm viễn.

Phượng Cửu Ca nghe vậy, trong lòng giật mình. Y nhìn người bên cạnh: “Cho dù số mệnh như thế nào, ta luôn tin, thứ phát ra từ chân tâm, vĩnh thế khó mài mòn.” Phượng Cửu Ca trong lòng nghĩ, tựa như đối với thiên địa và nội tâm của mình có nhận thức càng sâu sắc.

Về sau, Phương Nguyên khoác lên một thân áo đỏ, thế không cản nổi, xông thẳng vào Giám Thiên Tháp, tự tay bóp nát Cổ Số Mệnh Cửu Chuyển, tư thế hiên ngang đó in dấu trong mắt rất nhiều người, khiến toàn Ngũ Vực khắc cốt minh tâm

Đồng dạng khiến người khắc sâu ấn tượng còn có Phượng Cửu Ca luôn luôn ở bên cạnh Phương Nguyên, một khúc Vận Mệnh Ca vang vọng tứ phương, kể hết suy nghĩ về vận mệnh của thiên địa vạn vật

Hiện nay Phương Nguyên thành tựu Cửu Chuyển, danh hào Luyện Thiên… à Đại Ái Tiên Tôn, thực lực một đường đột phá, không gì ngăn nổi, lần lượt công hạ Thiên Đình, Trường Sinh Thiên, mượn thành quả nghiên cứu của Vô Cực, Đạo Thiên, hắn xé toạc xiềng xích của Cổ Giới, đập vỡ giới hạn mà thiên ý áp đặt lên vạn vật sinh linh.

Phong vân tụ hội, thiên địa đổi sắc. Giữa mây mù cuồn cuộn, hắn chậm rãi ngâm một bài thơ.

Thiên mệnh hà vật tiếu chi nhĩ

Số đạo vi thằng xé chi toái.

Vạn kiếp như trần đạp nhi quá.

Vĩnh sinh tại ngã thiên mạc ngôn.

Không phải để lưu danh ngàn đời.

Không phải để chứng minh đại đạo

Chỉ là — từ khắc ấy trở đi, Vĩnh Sinh đã không còn là truyền thuyết.

“Phương Nguyên, ta rất cao hứng, cuối cùng ngươi đã thực hiện được vĩnh sinh của mình. Chỉ tiếc… ta không thể cùng ngươi đi tiếp nữa” Phượng Cửu Ca suy nhược nằm trên giường

Thọ nguyên của y đã cạn. Cổ Thọ vô hiệu. Mọi phương pháp kéo dài sinh mệnh, đều đã sớm thất bại trước thân thể này.

Phương Nguyên ngồi bên giường, nắm lấy tay Phượng Cửu Ca, đáy mắt luôn trầm ổn của hắn lúc này chỉ còn lại bất lực cùng không cam.

Mấy trăm năm phong ba không khiến tâm hắn dao động. Chỉ có người trước mặt này, khiến chính hắn cũng không muốn thừa nhận

Có chút để tâm…

Hắn chưa từng yêu y. Từ đầu đến cuối, hắn ở lại bên Phượng Cửu Ca vì lợi dụng, vì toan tính, vì trải đường cho tham vọng vĩnh sinh của chính mình.

Nhưng hắn thấy được Phượng Cửu Ca từ đầu đến cuối không oán không hối, bảo hộ hắn, đồng hành hắn

Mà người này… hiện nay lại muốn vĩnh viễn rời đi sao?

Phương Nguyên chỉ cảm thấy lòng mình dấy lên đau đớn khó chịu

“Đừng không vui…”

Phượng Cửu Ca dùng hết sức hơi đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt đi vết nước xa lạ không biết đã chảy xuống từ lúc nào trên mặt Phương Nguyên, thần sắc hắn vẫn bình thản, nhưng trong mắt, lệ quang không chịu khống chế ngày càng nhiều

“Có lẽ, ngươi từ đầu đến cuối… chưa từng yêu ta, nhưng ta vẫn rất cảm tạ, vì trong nhân sinh này có thể gặp được ngươi. Có một bài ca, ta luôn muốn vì ngươi mà viết, hiện nay ta đem nó tặng cho ngươi.”

Sau đó, trong lòng Phương Nguyên vang lên một trận ca thanh uyển chuyển du dương. Ca thanh trầm bổng khúc chiết, từ lúc đầu vui vẻ nhẹ nhanh đến quyến luyến thê thảm

Khi cao ngất khi trầm thấp, biểu hiện tâm cảnh dao động, từ vui vẻ lúc đầu của chủ nhân sáng tạo bài ca này lúc đó, cuối cùng quy về bình tĩnh, chỉ còn một mảnh tình ý miên man

Phương Nguyên rất lâu không nói gì, khúc ca này tựa như kể hết nhân sinh và cảm thụ từ khi Phượng Cửu Ca gặp hắn, trong lòng hắn vọng động không thể bình thản nổi. Hắn nhìn người trước mắt, trong lòng tựa như có tâm tình gì muốn trút ra.

Giọng Phương Nguyên có chút lạc đi: “Ta… sẽ nhớ kỹ nó, cũng sẽ… nhớ kỹ ngươi.” Cuối cùng, hắn cúi người, một nụ hôn nhàn nhạt rơi xuống trên trán Phượng Cửu Ca

Phượng Cửu Ca khẽ cười, trong mắt vẫn là thâm tình ôn nhu, tựa như lúc đầu: “Ngươi là nét bút đậm nhất trong sinh mệnh của ta, ta yêu ngươi”

Về sau, Ngũ Vực chỉ biết rằng — sau khi vị Á Tiên Tôn kia qua đời, Đại Ái Tiên Tôn triệt để biến mất.

Có người nói, sau khi đạt được Vĩnh Sinh, hắn đã bước ra khỏi vết nứt Cổ Giới, tiến vào Hỗn Độn hư không. Cũng có người nói…

Thế nhân vì vị Tôn Giả mạnh nhất từ cổ chí kim này, ghi chép vô số truyền kỳ.

Nhưng câu chuyện được truyền tụng nhiều nhất — vẫn là đoạn tình cảm giữa Đại Ái Tiên Tôn Cổ Nguyệt Phương Nguyên và Á Tiên Tôn Phượng Cửu Ca.

Bài ca Phượng Cửu Ca viết cho Phương Nguyên năm đó được gọi là thiên cổ tình ca.

Lưu danh vạn kiếp

________

Dịch thơ

Cuồng Mệnh

Thiên mệnh là thứ gì? Chỉ đáng để cười khẩy.

Số mệnh làm xiềng xích? Ta xé nát là xong.

Muôn kiếp nhẹ như bụi, giẫm đạp mà đi tới.

Ta thành tựu vĩnh sinh, trời há xứng lên tiếng?

End

Nguồn Lofter: 仙子是我老婆


Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top