Thập đại Tôn Giả lật xe tập thể.
Tôn giả là gì? Là tồn tại đỉnh cao của Cổ giới
Nhưng không phải đêm nay. Đêm nay, bọn họ chỉ muốn… che chắn cho tử tế trước đã
___________
Phương Nguyên tỉnh lại sau một giấc ngủ dài.
Cảm giác đầu tiên
Không đúng
Cảm giác thứ hai
Cũng không đúng
Hắn cúi đầu nhìn xuống, trầm mặc hồi lâu. Trước ngực… hình như nhiều hơn thứ không nên có, khuôn mặt luôn trầm tĩnh như nước của hắn rốt cuộc cũng lộ ra một tia kinh sợ
Đây là… tình huống quái quỷ gì vậy?
Hắn xác thực là xem nhẹ chuyện giới tính, nhưng không có nghĩa là đột nhiên mọc thêm “điểm nhấn” rồi hắn vẫn ngồi thiền được như không!
Tâm thần Phương Nguyên khẽ động, một mặt gương từ không trung xuất hiện, hiện lên trong tầm mắt là một khuôn mặt băng lãnh mang theo mấy phần kiều mị.
Đúng vậy, chính là kiều mị.
Nữ tử trong gương, da trắng tựa tuyết, lông mày như mực vẽ, rõ ràng từ trong ra ngoài đều tỏa ra khí thế người sống chớ đến gần, đôi mắt đen như điểm mực bên trong chứa đầy tinh thần vụn vặt, tựa như mang theo chút ánh sáng nước mắt, càng thêm mấy phần yếu đuối mềm mại.
“Rắc rắc” một tiếng, mặt gương lập tức tứ phân ngũ liệt, mảnh vỡ rơi đầy đất
Phương Nguyên day day mi tâm, nghiến răng: Là tên khốn Cự Dương? Hay lão điên Vô Cực? Hoặc bà già Tinh Túc đang trả thù?
Đúng lúc này, hắn nhận được tin tức từ Mộng Cầu Chân: “Bản thể ơi… ta… ta biến thành nữ tử rồi.”
Còn gửi kèm theo một tấm ảnh vô cùng sắc nét
Ảnh hiện lên một thiếu nữ tóc hồng dài óng ả, đôi môi đỏ mọng, mắt thu ba sóng sánh, hơi ngẩng cằm kiêu sa như công chúa bước ra từ truyện đồng thoại
Phương Nguyên nói vài lời an ủi Mộng Cầu Chân, nhắm mắt dò xét Chí Tôn Tiên Khiếu.
Nửa ngày sau, hắn mở mắt, sắc mặt bình thường, nhưng ánh mắt thì… khó nói
Hắn nhìn thấy sừng rồng trên đỉnh đầu Ngô Soái không chỉ hiển lộ nhu hòa, thậm chí còn mang theo anh khí
Hà Xuân Thu trắng bệch như thiếu nữ bệnh tật cần được bế đi phơi nắng.
Chiến Bộ Độ thì cười rạng rỡ như nắng xuân
Đây rốt cuộc là đại họa gì?! Là hạo kiếp sao?
Hắn lập tức liên lạc Vô Cực: “Vô Cực! Tên điên ngươi lại giở trò quái quỷ gì vậy?”
Bên kia im lặng hồi lâu, mới âm u đáp: “Từ từ… ngươi nói chuyện kiểu gì mà như muốn cắn người vậy?”
“Từ từ cái đầu ngươi! Không giải thích rõ hôm nay ngươi không xong với ta đâu!”
“…Đến Phong Ma Quật đi.”
—
Phong Ma Quật
Mười một cái ghế chủ vị xếp vòng tròn. Ngồi trên đó đều là những tồn tại đỉnh phong trên con đường tu đạo
Có người mặc áo choàng, có người không mặc.
Ngại quá! Cuồng Man chính là người không mặc
Hồng Liên liếc đúng một cái, lập tức quay mặt đi, trong lòng chỉ có một suy nghĩ
Không nhìn nổi luôn!!!
Nói ngắn gọn thôi – đây tuyệt đối là dung mạo nữ tử phù hợp với thẩm mỹ của Cuồng Man.
Tinh Túc biến thành một nam tử có một đôi mắt phượng hẹp dài, cho người ta cảm giác mỹ cảm mập mờ tựa nam tựa nữ – nàng nhìn về phía Cự Dương, khóe miệng mang theo ý cười: “Cự Dương tiên hữu, ngươi… ổn chứ?”
Cự Dương cũng không khoác áo choàng. Không phải vì y không muốn, mà là vừa đến đã bị Hồng Liên và Đạo Thiên liên thủ giật xuống.
Cự Dương Tiên Tôn uy vũ của chúng ta hiện tại đã biến thành một tiểu loli tóc vàng, mắt xanh như biển, khoanh tay trước ngực, toàn thân tỏa ra hàn khí dày đặc. Vốn dĩ y là người tương đối ôn hòa trong đám người điên này. Nhưng hiện tại hàn khi của y đã sắp đuổi kịp Vô Cực.
Trời mới biết y vừa tỉnh dậy đã phát hiện mình biến thành nữ nhân. Mà điều đáng sợ hơn là — không phải nữ nhân bình thường
Là loli đáng yêu.
Trong nháy mắt đó, Cự Dương thậm chí còn nghi ngờ có phải nữ tử nào từng bị ta lừa tình, tức quá nên quay lại trả thù xã hội hay không?
Biến thành nữ thì thôi cũng được.
Nhưng không thể cho ta biến thành ngự tỷ hay nữ vương sao?!
Tại sao lại là cái phiên bản đánh một quyền còn phải xem có khóc không này?!
Vô – cao lãnh ngự tỷ – Cực sắc mặt lạnh lùng, so với y phục bình thường càng khít hơn một chút, ngoại bào vừa vặn phác họa ra đường cong thân hình ưu nhã của y. Nhìn kỹ mới thấy, trên gương mặt đó đang treo một tia phiền não rất không hợp khí chất
“Hà tất để ý một bộ da lông?” Phương Nguyên liếc y một cái, thản nhiên mở miệng.
Vô Cực lẩm bẩm: “Vậy dáng vẻ hung hăng chất vấn ta lúc nãy là của ai?”
Cự Dương lập tức quay sang Phương Nguyên, ánh mắt oán hận: “Ngươi thì biết cái gì! Bình thường ngươi có khác gì nữ tử đâu, ngươi không để ý nhưng ta để ý!”
Phương Nguyên nhướng mày, thần sắc vẫn lạnh, nhưng đã có chút không vui: “Cự Dương tiên hữu, lời này… có ý gì?”
“Ta nói không đúng à? Cái dáng ngươi còn không cao bằng Tinh Túc, từ đầu tới đuôi không có được mấy lạng thịt, cái mặt thì đẹp đến vô thực, nhìn qua có chỗ nào giống nam nhân!”
Phương Nguyên không đáp, thờ ơ không thèm chấp, thật ra là cãi không được
Hồng Liên khoác áo choàng, nhưng không đội mũ trùm, mắt sáng tựa sao trời, lại tăng thêm mấy phần mỹ mạo, y cười nhạt nhìn Phương Nguyên: “Phương Nguyên, lần này ngươi thành tiên tử thật rồi”
Phương Nguyên đáp: “Không so bằng ngươi, cái dáng vẻ này của ngươi mà ra ngoài, không biết bao nhiêu người hồn khiên mộng nhiễu, ngày nhớ đêm mong”
Đạo Thiên nhìn cười không nổi nhanh chóng chen lời: “Đúng vậy, Hồng Liên tiên hữu thật là…”
“Tuyệt đại giai nhân, tiên tư dật mạo, băng cơ ngọc cốt, thiên kiều bách mị, lê hoa đới vũ, uyển chuyển nga mi, mĩ nhan nê lí, phấn trang ngọc trác, nguyệt lí thường nga, quốc sắc thiên tư, tú ngoại tuệ trung, mỹ nhược thiên tiên, mỹ diễm tuyệt thế, thanh diễm thoát tục, yêu nhiêu động nhân, diễm quang tứ xạ, tần thủ nga mi, song đồng tiễn thủy, xước ước đa tư, hoa chi chiêu triển, xuất thủy phù dung, trầm ngư lạc nhạn, khuynh quốc khuynh thành, bế nguyệt tu hoa…”
Cười lớn nhất là Cuồng Man, nhịn không được cười ra tiếng là Cự Dương, những người khác tuy cũng muốn cười, nhưng cũng chỉ là lộ ra ý cười, như Vô Cực, chỉ là trong ánh mắt lộ ra chút ít ý cười mà thôi.
Hồng Liên vẫn cười nhạt, trông như hoàn toàn không để ý. Nhưng trong lòng, y đã đâm Đạo Thiên, Cuồng Man, Cự Dương mỗi người tám trăm lần
Chờ ra khỏi Phong Ma Quật, ta đánh các ngươi tàn phế.
Hồng Liên nghiến răng oán thầm
“Cuồng Man!”
Đạo Thiên tức điên lên, túm lấy Cuồng Man đánh túi bụi, bên cạnh còn có một U Hồn đang thêm dầu vào lửa.
Lúc nãy tên khốn kiếp này, thừa lúc y không chú ý, giật mất áo choàng của y rồi!
Nguyên Liên trông giống như là hoa khôi thanh thuần chưa ra khỏi trường học, không tô phấn son, da trắng trẻo vô ngần, lông mày như tân nguyệt, lúc này cười không nổi nói: “Tiên hữu, thôi đi, Cuồng Man da dày thịt béo kia, đánh đến cuối cùng vẫn là tay ngươi đau.”
Đạo Thiên hừ lạnh một tiếng, vung vung bàn tay đau âm ỉ của mình, ánh mắt bất thiện nhìn về Cuồng Man.
Phương Nguyên luôn nhắm mắt mặc đời, lúc này mở mắt: “Mỹ nhân nổi giận, ngược lại rất có cảm giác nha”
Không gian bỗng yên tĩnh đến mức đáng sợ. Mười ánh mắt đồng loạt ghim lên người hắn.
Đạo Thiên hơi nhíu mày, vung tay áo lớn ngồi về vị trí cũ. Đánh tiếp thì lỗ, không đánh thì mất mặt — thôi, nhịn.
Phương Nguyên lại nhắm mắt lại.
Khí lưu ngưng tụ thành một đôi tay, giúp hắn xoa bóp thái dương huyệt.
Tất cả mọi người đều thấy quen không lạ.
Tinh Túc cũng liền coi như không thấy rồi, dù sao người này cũng không thể nào làm sư mẫu của nàng, nàng gấp gáp cái gì.
Đương nhiên lời này cũng chỉ nói chơi, nên đau đầu vẫn phải đau đầu, nàng cảm thấy chiếu xu thế này tiếp tục đi, Cổ Nguyệt Phương Nguyên đại ma đầu này thật có thể biến thành sư mẫu của nàng – mặc dù ma đầu này đã rất lâu không làm qua những chuyện vô liêm sỉ kia rồi, nhưng chuyện năm đó cho nàng bóng tối quá sâu, khiến nàng cho đến bây giờ nhìn thấy khuôn mặt đó vẫn là nghiến răng nghiến lợi.
Chỉ là… Đệ tử thì làm sao quản được lão sư?
Nguyên Thủy đang nghĩ cái gì, nàng hoàn toàn không rõ.
Sở thích của trưởng bối… Tinh Túc nghĩ thế nào cũng không hiểu nổi.
U Hồn khẽ động ngón tay, trong nháy mắt bạo khởi, nhắm thẳng áo choàng của Nhạc Thổ mà lật.
Không ngờ, gần như cùng một thời điểm, Nhạc Thổ cũng đứng bật dậy, tay chộp thẳng lên đỉnh đầu U Hồn.
Toàn bộ những kẻ đang ngồi: ?
Hai người các ngươi đúng là túc địch. Ăn ý đến mức đáng ngờ.
Chỉ một động tác này đã đủ khiến mũ của cả hai đều đội không nổi nữa.
U Hồn lộ ra dung mạo thật, da tái nhợt, môi gần như vô sắc, mày cong thanh tú như cánh hạc, khí chất u uẩn tựa lan trong khe đá.
Rõ ràng có ngọa tằm nơi khóe mắt, nhưng không hề phá hỏng mỹ cảm — trái lại càng giống một nữ tử bi thương bị bệnh tật hành hạ.
Nhạc Thổ thì ngược lại. Vẫn là dáng vẻ đại từ đại bi quen thuộc, tựa bồ tát giáng thế, bi thiên mẫn nhân.
Chỉ là… có tóc rồi.
Tiểu loli Cự Dương nhìn trái một cái, nhìn phải một cái, lại nhìn U Hồn, rồi nhìn Nhạc Thổ. Suy nghĩ rất lâu, mới chậm rãi mở miệng, giọng non nớt mà nghiêm túc: “Hai người… trông cũng khá hợp nhau… có từng nghĩ đến việc kết làm—”
“Mẹ nó Cự Dương, ngươi ngậm mồm!”
“Cự Dương tiên hữu, xin cẩn trọng lời nói.”
U Hồn quay đầu, ánh mắt âm u nhìn Cự Dương, giọng lạnh lẽo: “Ta có ở với người chết cũng tuyệt đối không có khả năng với Nhạc Thổ… chỉ nghĩ thôi đã thấy khiếp”
Nhạc Thổ bĩu môi: “Ngươi nghĩ ta ham lắm à?”
Phương Nguyên mở mắt, nhìn sang U Hồn, giọng đều đều: “U Hồn”
“Ngươi vừa rồi… hình như đang ám chỉ ta là người chết?”
U Hồn: “…”
Bên cạnh y Nguyên Liên không nhịn được bật cười, vội vàng dùng quạt gấp che lại, không những không tổn hại khí chất, thậm chí còn thêm một phần tiên khí.
“Lần này biến thành bệnh kiều rồi” Hồng Liên lắc đầu cười khổ, tính toán một phen, rất nhanh phát hiện ra — chỉ còn mỗi Nguyên Thủy là chưa lộ chân tướng.
Nghĩ tới dáng vẻ của Nguyên Thủy…
Thôi. Không dám nghĩ tiếp.
Xem xong rất có thể sẽ bị Nguyên Thủy đánh chết.
Nghĩ vậy, Hồng Liên lập tức trao đổi ánh mắt với Đạo Thiên, động tác thuần thục kéo Cuồng Man và Cự Dương lên cùng một thuyền, tiện thể hố luôn U Hồn với Nguyên Liên, rồi mặt không đổi sắc cùng Phương Nguyên ký một loạt minh ước hoàn toàn bất bình đẳng.
Phương Nguyên mở mắt.
Trong ánh mắt chỉ còn lại hai chữ
Cạn lời
Hồng Liên: Thử đi Phương Nguyên, nói là ngươi muốn xem, nhất định Nguyên Thủy Tiên Tôn sẽ đồng ý
Tinh Túc: Ta thật hi vọng sư phụ đừng nghe lời hắn
Cự Dương: Lão đầu này sẽ có bộ dáng gì đây? Thật hiếu kỳ…
Phương Nguyên: Các ngươi thật sự rất rảnh.
Cự Dương: Ta mới nghĩ ra sát chiêu Vận đạo mới, giật được mũ của Nguyên Thủy, ta cho ngươi
Phương Nguyên: Cái này ta có thể cân nhắc
Hồng Liên: Trên dòng sông thời gian có một nơi, ta chắc ngươi sẽ thích, ta dẫn ngươi đi
Phương Nguyên: Ta cần cân nhắc
Đạo Thiên: Vô Tướng Thủ vừa nâng cấp, cái gì cũng có thể trộm, ta dạy ngươi
Chúng tôn giả: Khiếp, hắn sẽ bỏ hết đồ của Cổ giới vào túi riêng mất
Phương Nguyên: Thú vị đấy, nhưng vẫn chưa đủ
U Hồn: Ngươi lật được mũ ông ta, ngươi muốn gì ta cho ngươi hết
Chúng tôn giả: Chơi lớn vậy
Phương Nguyên: Ồ… thêm U Hồn nữa thì miễn cưỡng đủ
Truyền âm kết thúc
Hắn vẫn nhìn về phía Nguyên Thủy.
“Nguyên Thủy tiền bối”
“Hửm”
“Muốn xem”
Nếu là lúc bình thường, khẩu khí này không có gì. Nhưng hiện tại, giọng của Phương Nguyên lại mềm một cách không hợp lý, nghe thế nào cũng giống… làm nũng.
Nguyên Thủy trầm mặc rất lâu.
Lâu đến mức mọi người đều cảm thấy
Có khi nào giây sau Nguyên Thủy Tiên Tôn sẽ đè hắn ra đánh cho một trận không nhở
Cuối cùng, ông vẫn đưa tay, lật mở mũ trùm, trên gương mặt hiện rõ một tia bất lực.
So với những người khác, Nguyên Thủy mang nhiều hơn một phần ung dung của bậc niên trưởng.
Dung mạo không thể nói là ưu nhã, cũng chẳng hẳn đoan chính, nhưng khí chất lại khiến người ta vô thức liên tưởng đến mẫu đơn giữa quần phương — có lẽ không phải đẹp nhất, nhưng tuyệt đối xuất thần
Phương Nguyên liếc một cái.
Rồi dời ánh mắt ngay.
Nguyên Thủy không để ý.
—
“Phương Nguyên!” U Hồn nghiến răng truyền âm: “Ngươi trả y phục lại cho ta!”
Phương Nguyên đã học xong Vô Tướng Thủ do Đạo Thiên chỉ dạy, trộm sạch toàn bộ y phục trên người U Hồn, không chừa một mảnh.
Xong việc, hắn không hề áy náy, quay đầu cao chạy xa bay cùng Hồng Liên.
Hai người một trước một sau tiến thẳng vào dòng sông thời gian, đi xem cái nơi mà Hồng Liên vô cùng chắc chắn rằng Phương Nguyên “sẽ rất thích”.
Bỏ mặc U Hồn trần như nhộng, vừa bay vừa che, vừa che vừa chửi
Thân ảnh y nhảy loạn khắp Ngũ Vực, cảnh tượng không ai muốn nhìn nhưng ai cũng thấy.
Tinh Túc nhắm mắt, thu bàn cờ lại. Nàng vốn định theo dõi U Hồn, nhưng sau vài nhịp thở, nàng quyết định…
Thị lực của mình vẫn quan trọng hơn.
Tinh Túc trực tiếp truyền âm: “U Hồn. Ngươi mượn Nhạc Thổ cái áo cà sa hay ít nhất là tìm cái gì đó quấn lại đi.”
“Để thế này rất là…”
“…Tóm lại, che chắn vào!”
U Hồn nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi nghĩ ta không muốn à?”
“Tên tiểu quỷ Phương Nguyên kia hạ sát chiêu quỷ quái gì lên người ta!”
“Ta mặc cái gì vào là nó tự động biến mất!”
“Chỉ có y phục trong tay hắn mới dùng được! Bộ đó là hồn phách ta tự luyện, không bị ảnh hưởng… nhưng hắn lấy mất rồi!”
Tinh Túc trầm mặc một lát.
Rất lý trí.
Rất bình tĩnh.
Rất không muốn suy nghĩ theo hướng này.
“…Y phục trên người ngươi” Nàng hỏi: “Hắn làm sao lấy được?”
“Cho dù là thủ đoạn của Đạo Thiên, ta cũng không tin ngươi không có chút phòng bị nào.”
Nàng dừng một nhịp. Rồi nói tiếp
“Nói cách khác… Lúc hắn trộm…y phục đó không ở trên người ngươi.”
Không gian yên tĩnh.
“…”
Tinh Túc nghiêng đầu, xác nhận lại: “Ngươi…đã cởi ra, đúng không?”
U Hồn: “…”
Tinh Túc gật đầu nhẹ, kết luận rất công bằng: “Ừ. Nghe hợp lý. Vậy vấn đề ở đây là…”
“Cởi ra làm gì?”
U Hồn: “…Chuyện riêng. Ngươi hỏi làm gì?”
Tinh Túc mỉm cười nhạt
“Ha”
“Cũng vừa lắm chứ oan ức gì đâu”
___
End
Nguồn Lofter: Immortality