Khi Tôn Giả Xuyên Đến Trái Đất

Rate this post

Viên cảnh sát giơ cao cái loa trong tay, giọng vang dội giữa đêm khuya: “Đối tượng mặc áo đen phía trước! Yêu cầu anh chấp hành pháp luật!”

U Hồn ngẩng lên: “…Ngươi đang nói chuyện với ai vậy?”

Cảnh sát cau mày, tiến thêm nửa bước: “Tôi đang nói với anh. Anh vừa có hành vi tấn công lực lượng chức năng”

“Lực lượng… chức năng?”

____

“Phương Nguyên, ta tìm được rồi”

Phương Nguyên giọng nói lười biếng vang lên: “Cổ phương gì mà khiến Đạo Thiên Ma Tôn phải đích thân đến cửa chứ?”

Đạo Thiên không để tâm đến lời châm chọc, trực tiếp nói: “Quy Hương Cổ”

Phương Nguyên im lặng một lúc, ý cười trên mặt đậm dần: “Thú vị, ngươi muốn ta luyện giúp?”

“Đúng vậy”

“Thù lao?”

Đạo Thiên không do dự: “Nếu thành công, toàn bộ những gì ta có, cho ngươi hết”

Phương Nguyên nhướng mày: “Nghiêm túc à?”

“Ừm”

Đạo Thiên nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói bình thản nhưng kiên định: “Nếu lần này thành công, ta sẽ rời khỏi đây, vậy thì giữ lại đống đồ này để làm gì?”

Phương Nguyên im lặng hai giây, rồi bật cười khẽ: “Được, ta thích khách hàng kiểu này”

Tin tức lan nhanh như gió

Khi Phương Nguyên bắt đầu chuẩn bị luyện cổ, cả một đám Tôn Giả đã lặng lẽ tụ tập

“Đến xem náo nhiệt hả?” Hồng Liên liếc sang Cự Dương

Cự Dương nhún vai: “Ờ, luyện hỏng thì nhìn Đạo Thiên khóc một trận, luyện thành thì y về nhà, cái nào cũng đáng xem”

“Ngươi đúng là…”

Mấy ngày qua, Đạo Thiên đã gom đủ toàn bộ cổ tài cần thiết

Chân nguyên cuồn cuộn trút xuống như thủy triều vỡ đê, nhưng các Tôn Giả đều cảm nhận được, lần luyện cổ này sẽ có gì đó không ổn xảy ra

Rồi đột nhiên

ẦM!

Nổ rồi

“Ta biết ngay mà!!”

Ánh sáng trắng chói lòa nuốt chửng tất cả. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tan rã, Phương Nguyên chợt cảm nhận được một lực kéo quen thuộc.

Nó kéo hắn ngược trở lại, giống như một sợi dây vô hình buộc chặt lấy điểm khởi nguyên của sinh mệnh, cưỡng ép lôi ý thức hắn rời khỏi thân thể hiện tại

“Quy Hương Cổ… quy hương, về lại cố hương sao?”

Ý niệm vừa lóe lên, thân thể Phương Nguyên đã hoàn toàn mất cảm giác

Khi Phương Nguyên mở mắt, thứ đập vào tầm nhìn của hắn là ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt nhạt trên trần nhà, hắn bật dậy, đầu đau như bị búa nện.

Hắn đưa tay xoa thái dương, cau mày nhìn quanh, bàn học, sách vở, tài liệu ôn thi đại học chất thành đống, một chiếc laptop mở sẵn, màn hình chờ, trên đó là đề thi thử môn Toán?

Ánh mắt Phương Nguyên dừng lại ở góc phải màn hình.

03:04 AM

“…”

Hắn trợn to mắt, hít sâu một hơi

Cùng một thời điểm, không xa nơi ấy, trên con phố nhỏ nơi ngoại ô thành, vài thân ảnh gần như đồng loạt xuất hiện, ngã sõng soài trên vỉa hè.

“Khụ khụ” Đạo Thiên ôm đầu ngồi dậy, đầu óc quay cuồng. Y vừa hé miệng thì luồng sáng đèn xe máy đã quét thẳng vào mặt.

Bíp! Bíp!

“Ê, đứng đâu giữa đường vậy, gọn gọn vô cho người ta chạy coi!”

Đạo Thiên: ?

Bên kia, Nguyên Liên suýt nữa thì cắm đầu xuống cống. Y chống tay đứng lên, còn chưa kịp chỉnh lại vạt áo thì một bảng đèn neon chói lóa đã đập thẳng vào tầm mắt, sáng đến nhức cả óc.

Y quay đầu nhìn quanh, rồi lại nhìn tấm bảng trước mặt, trầm mặc vài giây

CƠM TẤM SƯỜN BÌ CHẢ?!

Nguyên Liên: ?

“…Đây là đâu?”

“Phụt…”

U Hồn chống tay ngồi dậy, Nguyên Liên còn may mắn chưa cắm đầu xuống cống, chứ U Hồn thì không, cả người y đã cắm thẳng xuống mương

U Hồn thở hổn hển, vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp một bà lão tóc bạc, nụ cười hiền hậu, đang cúi xuống nhìn y

“Mua hột vịt lộn không con?”

U Hồn: “…”

Phải mất một phen vùng vẫy, y mới thoát khỏi bà bán vịt lộn, vừa chỉnh lại dung mạo thảm hại của mình, U Hồn đã quay sang hỏi Đạo Thiên, giọng đầy nghi hoặc: “Đây là cố hương của ngươi?”

Đạo Thiên lắc đầu nguầy nguậy: “Không, ta đến từ Tinh Tế Liên Minh”

Nhạc Thổ vừa bò dậy đã ngửi thấy mùi khét, ngẩng đầu lên, trên cột điện ven đường, vị Ma Tôn đầu tiên của Cổ giới đang bị treo lộn ngược. Hắc bào quấn chặt vào dây điện, thân thể theo gió đung đưa qua lại, phát ra tiếng kẹt kẹt thê lương

Vô Cực sa sầm mặt, giọng nói lạnh đến mức có phần tuyệt vọng: “Gì thế này?”

Tiên Cổ đang mất dần liên hệ

Cự Dương từ trong bụi rậm chui ra, trên tóc còn vướng lá khô, y phủi phủi người vài cái, ngước nhìn vị Ma Tôn treo trên cao, do dự hỏi: “Ngươi… còn sống không đấy?”

Vô Cực: “…”

Ục cục

Tiếng nước vang lên từ xa, một bóng người chật vật bò lên từ con sông ven đường, toàn thân ướt sũng, y phục nặng đến mức kéo y ngã sấp xuống bờ.

Hồng Liên nằm bẹp trên đất, thở dốc từng hơi, tóc tai dính bùn

“…Tại sao…”

Y run rẩy ngẩng đầu lên, nhìn đám người khô ráo đứng trên vỉa hè

“…chỉ có mình ta rơi xuống sông?”

Cuồng Man ngẩng đầu nhìn trời.

Trên cao, đèn điện sáng rực như ban ngày, chẳng thấy lấy một ngôi sao, chỉ có mây đen lững lờ trôi, và một vật thể kỳ quái chậm rãi lướt qua đầu bọn họ

Vè vè vè

U Hồn bực bội đảo mắt nhìn quanh, sắc mặt âm u: “Ta mặc kệ đây là đâu… ta chỉ hỏi một câu thôi.”

Ánh mắt U Hồn tối sầm lại: “Tên tiểu quỷ Phương Nguyên đâu rồi?”

Nhạc Thổ cúi xuống, sờ sờ mặt đường nhựa còn ấm hơi xe, cau mày: “Từ đầu tới giờ không thấy hắn đâu cả”

Tinh Túc từ lòng đường chạy vội vào, mặt hơi biến sắc, vừa rồi nàng suýt nữa bị một chiếc container tông thẳng: “Trước hết phải tìm hắn”

Cự Dương khoanh tay trước ngực, khó chịu ra mặt: “Chắc chắn là âm mưu của hắn, tên nhóc giảo hoạt đó…”

Đúng lúc này, một vệt sáng dài quét ngang con phố, đèn xanh đỏ nhấp nháy, ánh sáng cảnh sát chiếu thẳng vào mặt cả đám

Tất cả đồng loạt quay đầu

“…Sau 23 giờ, cấm tụ tập đông người” Giọng cảnh sát vang lên đều đều, lạnh lùng: “Giải tán đi”

U Hồn: “…”

Cự Dương: …”

Tinh Túc: “…”

Nhạc Thổ lặng lẽ rụt tay lại khỏi mặt đường

U Hồn liếc nhìn viên cảnh sát, hừ lạnh, giọng âm trầm: “Ngươi là ai?”

Không khí lặng ngắt như tờ, Đạo Thiên hơi biến sắc

Viên cảnh sát nhìn U Hồn từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lâu ở bộ hắc bào rồi chậm rãi nói: “Dạ tui là cảnh sát, còn anh là ai?”

U Hồn: “…”

“Anh mặc đồ này… là đang đi diễn kịch hay chơi cosplay?”

Viên cảnh sát nói xong, lại ngẩng lên, chỉ tay về phía cột điện: “Còn anh kia, sao lại trèo lên cột điện?”

Vô Cực cau mày: “Ta không trèo”

“Không trèo?” Cảnh sát nhíu mày: “Vậy sao anh lại ở trên đó?”

Vô Cực trầm mặc hai giây, thành thật nói: “…Ta cũng đang muốn biết đây”

“…”

Viên cảnh sát im lặng một nhịp, quay sang người đang ướt nhẹp, nước còn nhỏ tong tong xuống mặt đường: “Còn anh”

“Đi tắm sông à? Không thấy biển cấm bơi lội to đùng ở đó sao?”

Hồng Liên ho sặc sụa, tóc tai bết nước: “Ngươi làm như ta thích rơi xuống đó lắm vậy”

Cảnh sát gật gù, lật sổ ghi hết thông tin vào, ghi xong, anh ta khép sổ, nhìn cả đám một lượt, ánh mắt pha lẫn mệt mỏi và bất lực của người trực ca đêm

“Các anh ăn mặc kỳ lạ, tụ tập giữa đêm khuya, trèo cột điện, nhảy xuống sông, đút đầu xuống cống…”

Anh ta dừng lại, giọng nghiêm túc hẳn lên: “Giờ cho tôi hỏi một câu thôi…mấy anh có giấy tờ tùy thân không?”

Cả đám im phăng phắc

Gió đêm thổi qua, Nguyên Liên thật thà hỏi lại: “Giấy tờ tùy thân là gì?”

Đạo Thiên giật bắn mình, nở nụ cười công nghiệp: “Có, có chứ!”

Cảnh sát liếc y một cái, ánh mắt kiểu ‘tôi đã gặp quá nhiều người như anh rồi’: “Anh là…”

“Bạn của họ”

“Vậy giấy tờ đâu?”

Đạo Thiên vẫn giữ nguyên nụ cười, gật đầu rất chân thành: “…Để quên ở nhà rồi”

Cảnh sát gật gù, không một chút ngạc nhiên:“Ừ, lý do cũ mèm” Anh ta khẽ thở dài, khép sổ tay lại cái rụp: “Phiền tất cả lên xe về phường một chuyến nhé”

U Hồn nheo mắt: “Ngươi đang ra lệnh à? Ta chỉ cần một ý niệm, là khiến ngươi…”

“Đừng!!!” Đạo Thiên nhào tới túm lấy U Hồn: “Bình tĩnh nào tổ tông! Ở đây đánh xong không phải về nhà ngủ đâu, đi tù đấy!”

Cảnh sát giật mình, lùi hẳn ba bước, tay run run rút bộ đàm ra, giọng lạc cả tông: “A lô! A lô! Đội hỗ trợ đâu rồi?! Hiện trường có đối tượng manh động! Lặp lại, đối tượng manh động! Có…”

Anh ta liếc nhanh qua đám người, giọng càng lúc càng hoảng

“Một người treo ngược trên cột điện, một người ướt như chuột vừa bò lên từ sông, và một người… đang chuẩn bị… à không biết chuẩn bị cái gì, nhưng nhìn nguy hiểm lắm!!!”

Khóe miệng Cự Dương giật giật, thì thào với Nhạc Thổ:“…Ta có cảm giác, nếu đánh thật thì không phải là vấn đề thắng thua nữa”

Nhạc Thổ gật đầu

Chưa đầy vài phút sau

Tiếng còi xe inh ỏi từ bốn phương tám hướng, đèn pha đỏ xanh quét loạn xạ khắp con phố nhỏ.

Ba xe cảnh sát, cửa xe mở toang, cả chục cảnh sát cơ động mặc đồng phục, tay cầm khiên, súng đạn đèn pin, nhanh chóng giăng vòng vây

U Hồn đứng giữa vòng vây, lần đầu tiên trong mấy ngàn năm tu hành, cảm thấy sát ý của mình… như bị ném vào thùng rác

Vô Cực nhảy khỏi cột điện, đáp xuống cùng một chỗ với U Hồn, y trầm giọng, chậm rãi nói: “Ngươi có cảm nhận thấy gì lạ không?”

U Hồn nhíu mày sâu hơn, không đáp, giống như Vô Cực nói, rất lạ

Liên hệ với Tiên Cổ đang nhạt dần đi, chúng nó hiện tại con nào cũng uể oải

Vô Cực thấy U Hồn im lặng, tất nhiên ngầm biết câu trả lời: “Cứ đà này…”

Tinh Túc giọng trầm hẳn xuống, ánh mắt nàng đảo nhanh quanh bốn phía, sắc mặt càng lúc càng khó coi: “Các ngươi cũng vậy đúng không, Tiên Cổ đang dần mất liên hệ, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ bị kéo về cùng một tầng với phàm nhân”

Cự Dương hạ thấp giọng: “Nên làm gì?”

Tinh Túc im lặng một nhịp: “Phá vòng vây, rút lui trước đã”

Hồng Liên dùng tí nghiệp hỏa hong khô y phục, thấy ngọn lửa trong tay yếu ớt dần gần như sắp tắt: “Không ổn tí nào, thiên địa nơi này đang áp chế kẻ ngoại lai sao?”

Viên cảnh sát cơ động giơ cao loa, giọng đã không còn kiên nhẫn: “Tôi nhắc lại lần cuối! Tất cả ngồi xuống, đặt tay sau đầu, không được chống đối!”

Hét đến vỡ họng nhưng không ai động

Ánh đèn đỏ xanh nhấp nháy hắt lên gương mặt cả đám người, không ai có ý định hợp tác.

U Hồn hạ thấp mắt, giọng trầm xuống: “Ta đã nhẫn nhịn đủ rồi, lũ phàm nhân này”

Viên cảnh sát thấy U Hồn dơ tay, tưởng đó là dấu hiệu đầu hàng, lập tức quát lớn: “Xông lên! Khống chế đối tượng!”

Khiên giơ lên, đội hình ép sát

U Hồn nheo mắt, tung ra sát chiêu tiên đạo

Nhưng cái bay ra lại là sát chiêu phàm đạo!

U Hồn: !!!

“Không đến mức này chứ? Sao lại chỉ điều động được Cổ Tam Chuyển vậy? Uy lực còn không bằng một phần mười ban đầu”

Rầm!

Sát chiêu phàm đạo của y nện thẳng vào khiên chống bạo động, tấm khiên rung lên dữ dội, người cầm khiên bị đẩy lùi ba bước, cánh tay tê dại, xương tay vỡ nát

“Cái gì?!”

Cự Dương thấy tình thế cũng lao vào, xoay người quét chân, hai cảnh sát ngã lăn ra đất

Đoàng!

Tiếng súng vang lên

Nguyên Liên nghiêng người né, viên đạn sượt qua vai áo, cắm thẳng vào tường phía sau, y cười nhạt: “Quá chậm”

Vô Cực cũng ra tay, y đạp mạnh xuống đất, thân ảnh lao đi như bóng mờ, một loạt đạn bắn ra, không viên nào trúng

“Không thể nào!”

Viên cảnh sát vừa thốt lên thì đã bị đánh gục

Hồng Liên thở dài gia nhập chiến cuộc, mấy con Tiên Cổ của y nằm thẳng cẳng hết rồi

Nhưng không dùng cổ trùng cũng không cản trở mấy, ít ra thân thủ vẫn còn, xử lý mấy tên phàm nhân vẫn đủ dùng, y nhảy vào giữa vòng vây, một chưởng đâm thẳng xuyên qua khiên chống bạo động, kim loại vỡ rắc một tiếng chói tai

“Cái khiên nứt rồi!!”

“Lùi lại! Lùi lại ngay!!”

Hiện trường như bầy ong vỡ tổ

“U Hồn, rút thôi!” Tinh Túc giọng khẩn trương hiếm thấy,

U Hồn mặt lạnh tanh, sát khí vẫn cuồn cuộn, giọng đầy khinh miệt: “Hừ! Cái lũ này chờ đấy cho ta”

Bên kia chiến tuyến, mấy viên cảnh sát mặt cắt không còn giọt máu

Những kẻ trước mặt họ… né đạn bằng phản xạ thuần túy, tay không bẻ gãy khiên chống bạo động, đá méo cả dùi cui, thậm chí còn có người vừa né vừa… chỉnh lại vạt ngoại bào cho ngay ngắn

Một cảnh sát cơ động run run cầm súng, thì thào với đồng đội: “Ngăn họ lại, ngăn họ lại”

“Đây không phải người thường… báo động cấp 1 đi… báo động cấp 1…”

Cùng lúc đó

Cạch Cạch Cạch

Hàng loạt cửa sổ, cửa nhà, cửa chung cư bật mở

“Gì ồn thế?”

“Đánh nhau hả?”

“Ê ê ê coi kìa! Có mấy anh mặc đồ cổ trang!”

Đèn flash điện thoại nhanh chóng bật lên như pháo hoa, hàng chục cái livestream đồng loạt chỉa về phía chiến trường

Tiêu đề hiện lên màn hình

“Nửa đêm tay không đánh nhau với cảnh sát cơ động – real 100% không cắt ghép”

“Mấy anh này đẹp trai quá!!”

“Né đạn thật luôn nè trời!!”

Số người xem tăng vùn vụt: 300, 1.2k, 5.7k, 14k… 2M

Đạo Thiên đứng giữa vòng xoáy hỗn loạn, nhíu mày nhìn lên đèn flash điện thoại, y lẩm bẩm: “Phương Nguyên, ngươi đâu rồi?”

Cự Dương né một phát đạn, vừa né vừa thương lượng kế sách với Nguyên Liên

Nguyên Thủy ngẩng đầu nhìn hàng chục đèn flash và micro điện thoại hướng về phía ông: “…”

Vốn định bỏ qua, nhưng cái đám người này cứ nhất quyết không chịu buông, U Hồn quay phắt lại, sát khí vốn cuồn cuộn quanh thân y bỗng chuyển sang lạnh buốt, không còn bạo liệt như trước, mà là thứ sát ý đã quen với giết chóc thật sự

“U Hồn, đại cục quan trọng”

“Ngăn họ lại! Ngăn lại!!”

Đạo Thiên giữ tay U Hồn, kiên nhẫn nói: “Ngươi giết người ở đây là không quay đầu được đâu!”

“Ta chưa từng muốn quay đầu” U Hồn gạt phăng tay Đạo Thiên

Y bước thẳng lên trước, không có Tiên Cổ thì đã sao? Không dùng được sát chiêu thì thế nào? Chỉ một bước thân ảnh đã áp sát, viên cảnh sát cơ động vừa lấy lại tinh thần, nâng súng lên chưa kịp bóp cò thì một chưởng đã đánh thẳng vào ngực.

RẦM!

Thân thể bị đánh văng ngược ra sau, đập mạnh xuống mặt đường, đầu nện vào lề bê tông, bất động, không ai dám tiến lại gần để xác nhận người đó còn sống hay đã chết.

Im lặng

Một khoảnh khắc chết lặng tuyệt đối bao trùm hiện trường.

“Giết người rồi…” Một cảnh sát thốt lên, giọng vỡ hẳn

Tinh Túc gấp muốn chết: “U Hồn! Bỏ đi”

Sát khí tràn ra, U Hồn xông thẳng vào đội hình, không có sát chiêu tiên đạo, không có chân nguyên Cửu Chuyển, nhưng cho dù chỉ là phàm thể nhục thân thì đã sao?

Mỗi cú ra tay đều nhanh gọn, từng người ngã xuống, mất hoàn toàn khả năng phản kháng, từng tiếng hét kinh hoàng vang lên: “Bắn! Bắn đi!!”

Đạn rít qua không khí, Vô Cực kéo Tinh Túc né sang một bên, viên đạn găm vào tường, tóe ra tia lửa đỏ

Hồng Liên hơi sững lại, nhìn từng người nằm la liệt trên đất, tiếng còi mới vang lên, không còn là xe cảnh sát thường, âm thanh trầm dài, vô cùng dứt khoát

Là xe bọc thép

Từ các ngã đường, đội hình vũ trang nặng tiến vào, súng dài, khiên nặng, thiết bị trấn áp, trên không, trực thăng xuất hiện, đèn pha quét thẳng xuống con phố nhỏ.

“Yêu cầu đối tượng dừng hành vi tấn công!”

“Lặp lại, đối tượng bị bao vây!”

Cuồng Man nhìn quanh, hàng chục nòng súng chĩa thẳng vào họ, trên cao là trực thăng, xa xa, thêm đội hình đang khép lại, không còn đường rút

“Đối tượng đã bị khống chế khu vực!”

“Bao vây hoàn chỉnh!”

Cùng lúc

Một căn phòng tối

Chỉ có ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt Phương Nguyên, hắn ngồi bất động trước bàn, hai tay đặt trên đầu gối, huyệt thái dương giật từng nhịp, cơn đau như có búa nện thẳng vào đầu

“Tại sao…ta lại quay về đây, còn chưa kịp vĩnh sinh mà…”

Điện thoại trên bàn rung lên, một lần, rồi lần thứ hai, rồi liên tục, dồn dập như thúc mạng, màn hình sáng lên, thông báo tràn ngập

Livestream đang thịnh hành

Nội dung bạo lực nghiêm trọng – cảnh báo

Phương Nguyên nhíu mày, trong lòng dâng lên một dự cảm cực kỳ không ổn, hắn vươn tay cầm lấy điện thoại, vừa mở lên, khung hình lập tức hiện ra.

Cảnh tượng quen đến mức tim hắn khẽ hụt một nhịp

Con đường nhỏ nơi hắn từng đi qua không biết bao nhiêu lần, đêm nay sáng rực đèn đỏ xanh, ồn ào vô cùng. Những năm xa cách khiến mọi thứ có hơi xa lạ, nhưng cảnh tượng ấy hắn không thể nhầm được

Rồi hắn thấy… máu

Rất nhiều máu loang trên mặt đường nhựa, phản chiếu ánh đèn cảnh sát, chói mắt đến mức khiến đồng tử hắn co rút lại

“…”

Máy quay rung lên, zoom vào trung tâm hiện trường, giữa vòng vây vũ trang dày đặc, là một thân ảnh quen thuộc

U Hồn?!

Hắc bào dính đầy máu tươi, sát ý trên mặt không thèm che giấu, y đứng thẳng giữa vòng vây, xung quanh là cảnh sát cơ động và binh sĩ vũ trang đang chĩa súng

Không chỉ có y

Bên cạnh, Phương Nguyên còn thoáng thấy những thân ảnh khác

Vô Cực

Cự Dương

Hồng Liên

Tinh Túc

Đạo Thiên…

Hai mắt Phương Nguyên tối sầm lại

“Sao… sao họ lại ở đây?”

Giọng hắn hơi khàn đi, không phải chỉ đơn giản là hoảng, mà là chấn kinh

Hắn nhận thức rất rõ, những kẻ kia không nên xuất hiện ở thế giới này, ít nhất là không phải theo cách này.

Hiện trường

Sau một hồi thương lượng, Tinh Túc truyền âm cho Đạo Thiên: “Vũ đạo ở đây, ngươi còn dùng được chứ?”

Đạo Thiên miễn cưỡng gật đầu: “Có lẽ, ta cũng không chắc”

Cự Dương nhìn khung cảnh bốn bề thọ địch, cười nói: “Đánh cược đi thôi, ta cược chúng ta sẽ thoát thân thành công”

“Thoát thân? Cái từ ngữ gì mà nghe hèn quá vậy!” U Hồn càu nhàu

Cự Dương nhún vai: “Chịu thôi, nơi này là nơi nào còn chưa biết! Lánh đi trước đã, nếu Phương Nguyên cũng có ở đây, chúng ta nên đi tìm hắn rồi tính tiếp”

Nguyên Liên hơi có cảm giác lực bất tòng tâm: “Nghĩ cũng lâu rồi ta chưa có cảm giác bị người bao vây tứ phía thế này”

Cuồng Man cười ha hả: “Đâu chỉ có ngươi cảm thấy vậy, cũng có chút kích thích đó chứ”

Nguyên Thủy không lên tiếng, Vô Cực, NhạcThổ, Hồng Liên cũng hơi trầm mặc

“Chuẩn bị rời khỏi đây thôi!”

Ba

Hai

Một

Đi thôi!

Đúng khoảnh khắc nhóm cảnh sát cơ động tiến bước phá đội hình

“Xông lên!!”

Tiếng quát xé toạc màn đêm, đèn pin chớp loạn xạ, nòng súng đồng loạt hạ thấp, cò súng siết chặt đến trắng khớp

Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Loạt đạn đầu tiên xé gió lao tới như mưa sắt, cùng một nhịp, Đạo Thiên cắn răng đến bật máu, hai tay kết ấn cực nhanh

Sát Chiêu Vũ Đạo

Trong khoảnh khắc, một nhịp rung lên rất khẽ, tựa như mặt hồ bị lưỡi dao mỏng lướt qua, không gian dưới chân mười người đột nhiên méo mó

U Hồn vừa nhấc chân, thân ảnh đã nhòe thành tàn ảnh mờ ảo, viên đạn xuyên thẳng qua khoảng không vừa rồi y đứng, cắm phập vào mặt đường phía sau, bắn tung bụi xi măng trắng xóa

“Cái quái gì vậy?!”

“Người đâu?! Người đâu rồi?!”

“Là tà thuật!?”

Tiếng hét hoảng loạn của cảnh sát vỡ ra trong đêm, Vũ đạo lần này không phải là dịch chuyển, nó là kéo giãn thực tại

Thân thể mười người như bị xé rời khỏi quy luật không gian thông thường, bị kéo mạnh về phía trước một đoạn ngắn rồi đột ngột khựng lại

Ầm!

Không khí nặng trịch đè xuống, Đạo Thiên phun ra một ngụm máu tươi, gương mặt trắng bệch như tờ giấy

Sát Chiêu thất bại sao?

Không!

Sát chiêu rõ là đã thành công, nhưng bị sức mạnh thiên địa cưỡng ép cắt ngang

Trực thăng gầm rú trên đầu, đèn pha quét xuống như lưỡi dao sáng loáng

“Khóa mục tiêu!”

“Không được để họ thoát!”

U Hồn gầm nhẹ trong cổ họng, xoay người đạp mạnh một phát

Rầm!

Mặt đường nứt toác thành mạng nhện, Cự Dương túm lấy Nhạc Thổ, cười khàn khàn: “Cẩn thận vào, chạy chậm là toi cả lũ đấy!”

Viên đạn lạc sượt qua vai, xé toạc hồng y, nhưng da y chỉ hơi đỏ nhẹ, không rách, Hồng Liên nghiến răng, nghiệp hỏa vừa lóe lên trong lòng bàn tay rồi bị dập tắt ngấm, như bị dội thẳng một gáo nước lạnh

“Hồng Liên!” Tinh Túc thoáng biến sắc

“Chút trầy xước” Hồng Liên lắc đầu cười, nụ cười rất lạnh: “Chưa chết được đâu”

Đạo Thiên mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy thành dòng, y gần như rít qua kẽ răng: “Lần nữa! Lại lần nữa!!”

Sát Chiêu Vũ Đạo – Di Hình

Ầm

Không gian tựa như bị hai bàn tay khổng lồ bóp méo, bẻ gãy

Cảnh vật trước mắt đột ngột đảo ngược, tiếng súng, tiếng hét, tiếng cánh quạt trực thăng, tất cả bị kéo dài ra, méo mó rồi vỡ vụn

Trong tích tắc cuối cùng trước khi mọi thứ biến mất hoàn toàn, một viên cảnh sát chỉ kịp gào lên vào bộ đàm, giọng vỡ òa

“BÁO CÁO! ĐỐI TƯỢNG…  ĐỐI TƯỢNG BIẾN MẤT RỒI!!!”

Tất cả chìm vào khoảng không vắng lặng

Con người… sao có thể nói biến mất là biến mất như vậy chứ?

Trên màn hình điện thoại, khung livestream giật mạnh vài lần rồi chuyển sang màn hình đen

Phương Nguyên nhìn muốn thủng cái điện thoại, đến lúc này hắn thở ra một hơi thật dài

“…Thoát được rồi à? Tiếc thế!”

____


 

10 thoughts on “Khi Tôn Giả Xuyên Đến Trái Đất”

    1. Đoạn sau mỗi người văng một hướng, sát chiêu thất bại, Tinh Túc gặp PN… rồi bla bla các thứ

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top