Fic về Hồng Liền và Phương Nguyên có khá nhiều bản.
Nhưng bản này là một bản khá ngắn, bối cảnh khá lạ, nhưng theo t đánh giá là hay
_______
“Cuộc đời một con người, sẽ chết đi ba lần. Lần thứ nhất, là cái chết của thể xác, biểu thị cho sự tử vong của sinh mệnh, lần thứ hai, lúc hạ táng, là ngươi chết đi trong xã hội, lần thứ ba, người cuối cùng trên thế gian còn nhớ tới ngươi qua đời, từ đó nhân gian không ai còn biết ngươi từng tồn tại, mới là cái chết thật sự”
_______________
Con người này dường như đột nhiên xuất hiện bên cạnh Hồng Liên, không người thân, không quá khứ. Chỉ trong một buổi sáng mưa phùn lất phất, gõ cửa căn lều tre của Hồng Liên, cũng gõ vào trái tim khép kín của y
“Xin hỏi công tử, ngươi có thể thu nhận ta không?” Giọng điệu lạnh lẽo ấy tựa như bị mưa xuân làm mềm đi, đột nhiên chạm vào góc nhỏ mềm yếu nhất trong lòng Hồng Liên.
Dung mạo của người này cực kỳ đẹp. Một thân áo trắng, tay áo lớn phất phới, khuôn mặt tuấn tú, gần như xinh đẹp lộng lẫy, đôi mắt tựa vực sâu tĩnh lặng thâm thúy.
“Cổ Nguyệt Phương Nguyên, tên của ta”
Phương Nguyên?
Hồng Liên thầm thì trong lòng
Cái tên này lấp đầy mảnh khuyết thiếu trong tim y, khi khẽ gọi hai chữ ấy, trong lòng dâng lên một sự lưu luyến thỏa mãn
Phương Nguyên chưa từng nhắc tới quá khứ của hắn, Hồng Liên cũng không muốn hỏi.
“Có nguyện đem phần đời còn lại của ngươi giao cho ta hay không?”
Phương Nguyên khẽ cười, in một nụ hôn lên khóe trán y, thần tình mang theo vẻ gian trá chưa từng biểu lộ: “Đương nhiên”
Kính như tân khách, hòa hợp êm đẹp, những ngày tháng bình dị khiến người ta lưu luyến.
“Đôi khi ta cảm giác, ý nghĩa cuộc đời ta, chính là để gặp ngươi, bên cạnh ngươi, cùng ngươi già đi” Hồng Liên thần tình dịu dàng, kẻ đang hạnh phúc không hề để ý tới vẻ đột nhiên cứng đờ của đạo lữ
Thuyền trôi trên hồ, Phương Nguyên nhìn ra phía xa, hỏi: “Ngươi không cảm thấy, ta đang giấu giếm ngươi điều gì sao? Ngươi không tò mò, quá khứ của ta sao?”
“Tò mò chứ” Hồng Liên nắm lấy tay hắn, mười ngón đan xen: “Nhưng ta có thể cảm nhận được, ngươi không muốn nói, ta không ép ngươi”
Phương Nguyên quay đầu, đôi mắt sâu thẳm chạm phải ánh nhìn của Hồng Liên.
Phương Nguyên dựa vào lòng Hồng Liên, cả hai đều không nói thêm gì, chỉ ngắm nhìn ánh tà dương từ từ lặn xuống.
“Đa tạ”
Hồng Liên không đáp, chỉ ôm người trong lòng chặt hơn.
……
……
Đêm khuya, Phương Nguyên ngồi trên bãi cỏ trong sân, ngẩng đầu ngắm nhìn muôn ngàn tinh tú, Hồng Liên ở bên cạnh hắn, dịu dàng ngắm nhìn đạo lữ của mình.
“Cuộc đời một con người, sẽ chết đi ba lần. Lần thứ nhất, là cái chết của thể xác, biểu thị cho sự tử vong của sinh mệnh, lần thứ hai, lúc hạ táng, là ngươi chết đi trong xã hội, lần thứ ba, người cuối cùng trên thế gian còn nhớ tới ngươi qua đời, từ đó nhân gian không ai còn biết ngươi từng tồn tại, mới là cái chết thật sự”
Hồng Liên hơi bất an: “Sao lại nói chuyện này?”
Phương Nguyên lắc đầu: “Không có gì, đừng lo”
Hồng Liên kìm nén một tia hoảng sợ đột nhiên xuất hiện trong lòng, chỉ mím môi
“Nhưng ta chỉ sẽ chết một lần” Phương Nguyên cười nhạt nói
Âm thanh khẽ khó nghe khiến Hồng Liên cứng đờ trong chốc lát, nhưng khi y lại tập trung chú ý vào Phương Nguyên, thì căn bản không nhìn ra bất cứ manh mối gì.
……
……
Phương Nguyên mất tích
Tựa như hắn xuất hiện vô căn cứ trong cuộc sống của Hồng Liên, hắn cũng rời đi không dấu vết
Y tìm khắp những nơi Phương Nguyên có thể đến, nhưng ngay cả bóng dáng thân ảnh áo trắng ấy cũng không thấy.
Y nhìn thấy nét chữ Phương Nguyên để lại, vốn điềm đạm ôn hòa trước mặt hắn, suýt nữa đã đập tan căn lều tre
Y cười điên cuồng, cười đến rơi lệ: “Đừng tìm, hay một câu ‘đừng tìm’.”
……
……
Trong quán trà lớn nhất thành nhỏ, thuyết thư nhân nói chuyện thao thao bất tuyệt.
“Trên đời có một loại yêu, dung mạo của hắn khiến nam tử cũng mê đắm, gần như bao hàm mọi lời tán dương của nhân gian.”
“Nhưng có lẽ là đạo lý cực thịnh tất suy, có lẽ hắn hoàn mỹ đến mức trời cũng ghen ghét – tương truyền, lúc hắn chết đi, sẽ hóa thành muôn ngàn quang mang vũ thủy, cơn mưa ánh sáng ấy sẽ xóa sạch mọi dấu vết hắn để lại trên thế gian, bao gồm cả ký ức của người khác về hắn”
“Loại yêu này thật sự tồn tại sao?” Có người hỏi.
Thuyết thư nhân mỉm cười lắc đầu: “Đã nói rồi, mưa ánh sáng sẽ xóa sạch dấu vết hắn để lại, ngay cả dấu vết tồn tại cũng không có, ai có thể xác định hắn từng tồn tại?”
Góc quán trà, ngồi một vị thanh niên, ánh mắt tang thương, trên người áo bào đỏ tươi, mặt tựa ngọc bích, mắt như sao trời, da trắng tựa tuyết
“Khách quan, ngài đang tìm người sao… Khách quan? Khách quan?” Tiểu nhị trong quán hơi cao giọng, mới gọi lại được sự chú ý của người kia.
“Ừ? Không”
“Nhưng trước đó ngài…” Nhìn sắc mặt hơi tối sầm của người kia, tiểu nhị rất thức thời chuyển đề tài: “Vậy tiểu nhân đi làm việc trước, nếu ngài có cần, có thể gọi tiểu nhân”
Người kia xoa xoa thái dương, lộ ra vẻ mơ hồ: “Ta đang tìm người sao…? Nhưng, là tìm ai chứ. Sao, một chút cũng không nhớ nữa?”

Tựa như nắm một nắm cát mịn, cát từ kẽ ngón tay trôi đi, mà bản thân lại không thể nào ngăn cản được, không thể nắm giữ thứ quan trọng nhất
……
Nếu, không ai còn nhớ ngươi, ngươi có thể nói mình từng tồn tại hay không?
______________
End
Cre Lofter: Immortality