[Cổ Vĩnh Sinh x Phương Nguyên] – Ta Tên Là Vĩnh Sinh

Rate this post

Phương Nguyên, ngươi xem ta là thứ gì?

Một con Cổ Vĩnh Sinh không thể mang lại sự vĩnh sinh thật sự, ngươi nói xem, giá trị của ngươi còn lại bao nhiêu?

_________

“Cổ Nguyệt Phương Nguyên! Ngươi có luyện được ta thì đã sao? Cả đời này đừng hòng ta cúi đầu nghe lệnh ngươi!”

Tiếng quát vang vọng khắp Chí Tôn Tiên Khiếu.

Phương Nguyên khẽ thở dài, vung tay mở cửa Chí Tôn Tiên Khiếu. Bạch y phiêu dật, nhưng ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương

“Ồn ào cái gì? Ngươi nhìn Xuân Thu Thiền người ta đi, rồi nhìn sang Cổ Trí Tuệ mà học hỏi”

Cổ Vĩnh Sinh nghiến răng ken két, ánh mắt âm u như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương: “Ngươi… ngươi dám đem ta so với hai tên khốn đó?”

Xuân Thu Thiền lập tức quay sang Cổ Trí Tuệ, cười đầy ác ý: “Này, hợp tác không? Ta muốn đập chết tên này”

Cổ Trí Tuệ gật đầu: “Tán thành. Ta ngứa mắt y từ lúc y mới mở mắt ngày đầu tiên.”

Cổ Vĩnh Sinh hừ lạnh: “Các ngươi dám động vào ta không?”

Xuân Thu Thiền trợn trừng mắt: “Đồ sinh sau đẻ muộn! Ngươi cũng xứng thách thức ta? Gia gia đây đánh cho ngươi nhừ xương!”

“Đủ rồi”

Giọng Phương Nguyên vang lên cắt ngang: “Quên lời ta rồi sao? Không ai được động vào y”

Cổ Vĩnh Sinh lập tức cười khẩy, đắc ý thấy rõ: “Hừ, nghe chưa? Hai tên ngốc”

Cổ Trí Tuệ: “…”

Xuân Thu Thiền tức đến hai mắt nổ đom đóm: “Phương Nguyên! Đồ qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ!”

“Lúc trước khi luyện ra cái thứ thập chuyển phế vật này, ta giúp ngươi bao nhiêu? Cái mạng chó của ngươi là ai nhặt về hả? Bây giờ ngươi lại chiều y hơn cả ta! Sớm biết vậy năm đó ta đã đá ngươi xuống dòng sông thời gian cho cá ăn rồi! Cổ Trí Tuệ, nói gì đi chứ!”

Cổ Trí Tuệ: “…”

“Ta không thiên vị” Phương Nguyên đáp, giọng vẫn bình thản

“Không thiên vị?” Xuân Thu Thiền cười lạnh

“Y đánh ta, ngươi không cản. Ta đánh y, ngươi lại cản. Đó gọi là không thiên vị à?”

Cổ Vĩnh Sinh cười nhạo, kiêu ngạo nói: “Vì ta quý hiếm, vì ta là độc nhất. Tỷ lệ luyện ra ta thấp hơn ngươi mấy ngàn lần”

“Quý giá thì sao?” Xuân Thu Thiền gằn giọng: “Ngươi được cái tích sự gì? Ngươi có thể giúp hắn vĩnh sinh không?”

Cổ Vĩnh Sinh: “…”

Đó chính là nan đề khiến Phương Nguyên đau đầu.

Luyện thì luyện được.

Dùng thì không dùng được.

Nghe lời? Không có

Phối hợp? Càng không.

Hủy thì tiếc đứt ruột, bao nhiêu cổ tài, bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu năm tháng, hủy xong có khi phải mất mấy vạn năm mới tái luyện nổi một con.

Giữ thì phiền muốn chết. Phiền như cái gân gà mắc trong cổ họng, nuốt không trôi, nhả cũng không đành.

Gần đây Chí Tôn Tiên Khiếu ngày càng loạn.

Ba con Tiên Cổ lần lượt hóa hình người. Và thật sự rất mất mặt vì… đứa nào cũng cao hơn hắn cả cái đầu.

Tiên Thể Chí Tôn, chiều cao quả thật hơi có chút khiêm tốn.

Xuân Thu Thiền thanh y phiêu đãng, mặt mũi xấc xược, nhìn là muốn đánh.

Cổ Trí Tuệ pháp bào âm dương, dáng vẻ đoan trang như một con mọt sách chuẩn mực thời hiện đại.

Còn Cổ Vĩnh Sinh… hắc y dài chấm đất, tóc đen bay lòa xòa, khí tức quỷ dị âm u, nhìn thế nào cũng giống U Hồn Ma Tôn phiên bản thiếu ngủ kinh niên

Lúc đầu Phương Nguyên còn nghi U Hồn Ma Tôn lén giở trò trong lúc hắn luyện cổ. Kiểm tra lại mấy lượt, cuối cùng đành chấp nhận

Có lẽ chỉ là ảo giác thôi.

Gió trong tiên khiếu lặng đi.

Phương Nguyên nhìn Cổ Vĩnh Sinh, giọng đều đều: “Bớt gây sự đi. Có ngày chúng nó đánh chết ngươi thật, ta không cản đâu.”

Cổ Vĩnh Sinh cười khẽ, y chậm rãi bước tới, thân ảnh cao gầy phủ xuống, cúi đầu nhìn vào mắt hắn: “Ngươi đang ra lệnh cho ta sao?”

Phương Nguyên gật đầu: “Ừ, ta đang ra lệnh”

Cổ Vĩnh Sinh: “Ta không nghe lệnh”

Phương Nguyên hơi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt sâu u của y: “Ta sẽ hủy ngươi, luyện con khác”

Cổ Vĩnh Sinh nhe răng cười, nét anh tuấn hiện rõ, dang rộng hai tay: “Mời, ta sợ quá à”

Phương Nguyên không nói thêm câu nào, quay lưng bỏ đi

Xuân Thu Thiền tức đến xì khói: “Coi cái mặt nó kìa trời! Cổ Trí Tuệ, sao ngươi nín thinh vậy? Không giận à? Nó vừa mắng ngươi là đồ não tôm đấy!”

Cổ Trí Tuệ: “Giận là hành vi của kẻ nông nổi. Là biểu hiện của vô minh. Ta sao phải giận?”

Xuân Thu Thiền: “…Ngôn ngữ quái gì vậy, nói tiếng cổ đi… à nhầm tiếng người”

“Ngươi giận, ai sẽ mệt?”

“Ta”

“Ngươi bất bình, Phương Nguyên có nghe ngươi không?”

“Không”

“Ngươi khó chịu, có ai hiểu cho ngươi không?”

“Không ai cả”

“Vậy lợi ích ở đây là gì?”

“Không có gì cả”

“Vậy hết giận chưa?”

“Hết rồi”

Xuân Thu Thiền ngẩn người hai giây, rồi đột nhiên tỉnh ra: “Khoan đã! Ngươi vừa thao túng tâm lý ta à?”

Cổ Trí Tuệ khẽ nghiêng đầu: “Nào có. Chỉ là bộ óc giản dị của ngươi chưa tiếp thu được tinh túy trong lời nói của ta thôi”

Cổ Vĩnh Sinh đứng gần đó cười khẩy bổ sung: “Cổ Trí Tuệ đang mắng ngươi là đồ ngu lâu dốt bền, não tôm, à không, não ve ấy mà.”

Xuân Thu Thiền: “…”

—-

Từ hôm đó, Phương Nguyên không vào tiên khiếu nữa, bỏ mặc đám Tiên Cổ tự xử với nhau, đến ăn hắn cũng không cho

À có cho, nhưng trừ phần của Cổ Vĩnh Sinh ra

“Ngày xưa hao tốn bao công sức luyện ra bản đại gia, giờ lại bỏ đói ta!” Cổ Vĩnh Sinh giọng điệu oán trách như trẻ con: “Này, Cổ Nguyệt Phương Nguyên, ngươi còn không thèm đáp lời ta? Tin không, ta tự bạo cho ngươi xem!”

“Cứ tự nhiên”

Phương Nguyên đang cúi đầu, ngẩng mặt lên, giọng lạnh nhạt: “Ta sẽ luyện con khác nghe lời hơn ngươi”

“Ngươi… ngươi dám”

Cổ Vĩnh Sinh khí thế xì xuống, lẩm bẩm: “Ta không thèm nói chuyện với ngươi nữa đồ tệ bạc, cút đi”

“…”

“Còn không cút!”

“Thả y phục ta ra” Phương Nguyên nhìn xuống, chân của Cổ Vĩnh Sinh đang đạp lên ngoại bạo trắng toát của hắn, bẩn một mảng lớn

“Ta…”

“Sao?”

Cổ Vĩnh Sinh: “Phương Nguyên, ngươi thật sự không nhớ ngày hôm đó sao?”

“Ngày nào?”

“Ngày ta tỉnh lại. Hoàng hôn đỏ rực, ngươi đứng trước mặt ta, tay còn bị thương, lúc luyện ra ta… ngươi đã mỉm cười”

Y nói, giọng trầm xuống: “Ngươi nói ‘thành công rồi’. Giọng ngươi còn run run, khắp mặt đều tràn đầy vẻ vui sướng”

Phương Nguyên im lặng một lúc lâu mới nói: “Ta nhớ, Cổ Vĩnh Sinh quý giá vô song, luyện thành, đương nhiên vui”

“Chỉ vì ta quý giá?”

Cổ Vĩnh Sinh cười tự giễu, tiến lại gần hơn: “Vậy tại sao những năm đầu, ta gây sự khắp chốn, ngươi không nỡ trách mắng? Tại sao ta đánh nhau với Xuân Thu Thiền, ngươi vội ra tay ngăn cản, sợ ta bị thương?”

“Ngươi là Cổ Vĩnh Sinh”

Phương Nguyên nhíu mày: “Tổn hại một chút, ta liền hao một phần cổ tài”

“Lừa ai!”

Cổ Vĩnh Sinh đột nhiên áp sát, nắm chặt cổ tay hắn: “Ngươi rõ ràng… rõ ràng… có lần ta giả vờ bị thương, ngươi vội vàng thế nào, không nhớ sao?”

Phương Nguyên rút tay lại, nhưng Cổ Vĩnh Sinh nắm chặt không buông.

“Buông ra”

“Không buông” Cổ Vĩnh Sinh nhìn thẳng vào mắt hắn: “Phương Nguyên, ngươi nói đi, nếu bây giờ có người đưa cho ngươi một con Cổ Vĩnh Sinh khác, đổi lấy ta… ngươi có đổi không?”

“Tiên Cổ là duy nhất, không thể tồn tại song song”

“Ta hỏi thì ngươi cứ trả lời”

“…”

“Ngươi không trả lời được”

Cổ Vĩnh Sinh bật cười, mắt hơi đỏ: “Chính tay ngươi luyện ra ngươi còn có thể không tiếc vứt bỏ sao? Ta là thứ không thể thay thế, con cổ duy nhất có thể biến chấp niệm của ngươi thành sự thật, con cổ duy nhất có thể khiến ngươi vĩnh sinh, cũng là con cổ duy nhất khiến ngươi để tâm nhiều đến vậy”

Phương Nguyên nhìn y, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Hắn nhớ lại ngày đó, khi Cổ Vĩnh Sinh mở mắt, đôi mắt trong veo ấy nhìn hắn chăm chú, như thể cả thế giới chỉ có một mình hắn

Những khoảnh khắc đó tồn tại không lâu, Cổ Vĩnh Sinh càng nuôi càng lớn, càng lớn càng vô pháp vô thiên, cuối cùng thành ra cái dạng này đây

“Có lẽ ngươi đúng”

Phương Nguyên khẽ thở dài: “Nếu đưa tới con cổ khác tương tự, ta không đổi”

Cổ Vĩnh Sinh sững sờ

“Nhưng cũng chỉ đến thế thôi”

Phương Nguyên hất tay Cổ Vĩnh Sinh, quay người bước đi: “Cổ Vĩnh Sinh, cái tính khí này của ngươi, thu liễm lại đi, nên biết…”

Phương Nguyên nói tới đây, cước bộ hơi chậm lại, hắn khẽ quay đầu: “Ta luyện được ngươi, cũng có thể hủy được ngươi”

“Ta thiên vị ngươi, nhưng cũng có thể giẫm nát ngươi”

“…”

Ngươi thật sự đành lòng sao?

Quá khứ nào đó

“… Thành công rồi?” Thanh âm khẽ khó nghe truyền vào tai, y không bỏ lỡ ánh vui mừng thoáng qua trong đó

Niềm vui xuất phát từ đáy lòng

Y đột nhiên muốn cười, bởi khi ấy y đã mơ hồ biết rằng, niềm vui của người này là vì y, và sẽ không bao giờ có bất cứ thứ gì khác, dù là người hay vật, có thể khiến người này vui như vậy.

Đối với hắn, ta là đặc biệt

Nhận thức này khiến Vĩnh Sinh Cổ vừa được luyện thành vui sướng khôn xiết, dù lúc đó y chưa thực sự hiểu rõ

Chẳng bao lâu, y phát hiện, người này đối với y thực sự rất đặc biệt.

Ít nhất so với những con cổ khác, kiên nhẫn hơn rất nhiều.

Dù vẫn là vẻ lạnh lùng ấy, nhưng sự khác biệt tinh tế trong đó, y có thể nhận ra.

Dần dần, tính khí y bạo phát, được nuông chiều quá mức, khiến y rất không coi ai ra gì

Ngay cả hắn, y cũng chẳng mấy tôn trọng

“…Ngươi tin ta đi, nếu không phải vì ngươi có ích, Phương Nguyên thật sự đã giết ngươi nhiều lần rồi”

Một con Tiên Cổ tốt bụng khuyên nhủ: “Ý tứ của hắn không phải dạng như chúng ta có thể đoán biết, nhưng ngươi hành sự như thế này, sớm muộn cũng gặp họa”

“Nếu không phải Cổ Vĩnh Sinh khó luyện, ngươi đây…” Có Tiên Cổ hiểu rõ đạo lý, nói với y như vậy

Không nói hết, nhưng y đã biết lời còn dang dở

Sau đó, y giáng một quyền thẳng vào mặt tên kia.

Bản thân cổ trùng vốn mong manh, câu này đúng với bất cứ cổ trùng nào, trong đó đương nhiên bao gồm cả y. Dù chỉ là một kích toàn lực của Cổ Sư Nhất Chuyển, y cũng có thể tan vỡ

Nhưng Phương Nguyên sẽ không để chuyện này xảy ra, những Tiên Cổ biết thân phận y luôn coi y như bảo bối mà cung phụng.

Giá phải trả để luyện một con Cổ Vĩnh Sinh quá lớn, cùng với tỷ lệ thành công khiến người ta muốn khóc, có thể nói… y là Cổ Vĩnh Sinh duy nhất từ xưa tới nay.

Duy nhất thì luôn quý giá mà

Nhưng con người luôn có dục vọng, đúng không?

Thực ra nói là người cũng không chính xác, dục vọng không phải độc quyền của loài người, bất cứ sinh mệnh nào có thể sinh ra linh trí, đều có dục vọng.

Cổ Vĩnh Sinh, cũng vậy.

Thứ dục vọng này, đôi khi thật sự khiến người ta vừa buồn cười vừa tức giận

Được rồi được rồi, y thừa nhận, những hành động non nớt trong vài năm đầu đời của y — những lần quấy phá làm càn đó — quả thật mang theo một chút tư tâm.

Muốn hắn chú ý đến y nhiều hơn… một chút

Tiên cổ cần được nuôi dưỡng, Cổ Vĩnh Sinh cũng không ngoại lệ, thực đơn của y không kén chọn, chính là tiên nguyên

Khi ấy y vẫn chưa hóa hình người, vẫn mềm mềm như một cục bột nếp, Cổ Vĩnh Sinh ôm khối hoàng hạnh tiên nguyên gặm gặm

Phương Nguyên ngồi bên cạnh chăm chú nhìn y ăn, sợ đang ăn lại nghẹn chết thì lỗ to, lần nào y dùng bữa hắn cũng ở bên cạnh trông chừng

Lúc nhàn rỗi quá, y cũng sẽ đi trò chuyện với những con cổ khác.

“Tránh xa ta ra, đừng có lại gần” Xuân Thu Thiền bị y quấy nhiễu không chịu nổi, tỏa ra một vầng ánh sáng xanh lục

“Ta nhàn rỗi khó chịu, tìm ngươi nói chuyện không được sao?”

Xuân Thu Thiền liếc sang: “Ngươi đi tìm Cổ Trí Tuệ mà nói, xem y có hố chết ngươi không!”

Cổ Vĩnh Sinh đột nhiên buột miệng nói một câu không đầu không đuôi: “Ta sẽ không chết đâu”

Sau đó, nơi này chìm vào im lặng.

“Vô vị quá…” Cổ Vĩnh Sinh lầu bầu rời đi.

Xuân Thu Thiền: “Này, ta nói, Cổ Trí Tuệ, ngươi tránh cái gì?”

Cổ Trí Tuệ từ trong góc thong thả hiện thân, tỏa ra vầng sáng trí tuệ bàng bạc, nhạt nhẽo đáp lại: “Dù có xấu tính thế nào, tên này rốt cuộc vẫn là một con Thập Chuyển Tiên Cổ”

“Cho nên, tốt nhất đừng trêu vào. Xét cho cùng, ai biết được, bên trong y… phong ấn rốt cuộc là Nhạc Thổ hay U Hồn”

Xuân Thu Thiền thân hình khẽ run: “Phép so sánh của ngươi vẫn tệ như mọi khi”

“Ngươi cũng thế thôi”

Thời gian trôi qua rất nhanh

Có lẽ ngay cả Cổ Vĩnh Sinh cũng không tự phát hiện, y quá để tâm đến người này.

Trở lại hiện tại

Phương Nguyên dừng bước trước cánh cửa Tiên Khiếu

Giọng hắn lạnh lẽo thấu xương: “Ta luyện được ngươi, thì cũng có thể hủy được ngươi.”

Không gian bỗng chốc im phăng phắc.

Cổ Vĩnh Sinh đứng đó, hắc y dài chấm đất, tóc đen bay lòa xòa che nửa khuôn mặt. Y không đáp ngay, chỉ có ngực khẽ phập phồng, như đang cố kìm nén thứ gì đó sắp vỡ òa.

Phương Nguyên định bước tiếp.

Nhưng đúng lúc ấy, tiếng quát đột ngột vang lên, mang theo cả sự phẫn nộ lẫn run rẩy: “Cổ Nguyệt Phương Nguyên! Muốn hủy liền hủy? Ngươi xem ta là thứ gì?”

Nghe thấy câu hỏi này, Phương Nguyên chậm rãi xoay người. Trên gương mặt vốn luôn không chút biểu cảm, hiếm hoi thoáng hiện một tia phức tạp khó gọi tên, không hẳn là thương xót, mà giống như một sự tiếc nuối rất nhẹ.

Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt âm u của Cổ Vĩnh Sinh, giọng vẫn đều đều: “Vậy nói xem, ngươi là thứ gì?”

Cổ Vĩnh Sinh ngập ngừng

Y cắn chặt môi đến mức gần như rỉ máu, bật ra từng chữ: “Ngươi… thật sự chỉ coi ta như bọn chúng sao?”

“Bọn chúng” ở đây là ai?

Xuân Thu Thiền?

Cổ Trí Tuệ?

Hay bất kỳ một con Tiên Cổ nào khác trong Chí Tôn Tiên Khiếu của hắn?

Phương Nguyên không trả lời ngay

Hắn chỉ lặng lẽ nhìn y

Nhìn đôi đồng tử đỏ rực luôn cố tỏ ra ngang ngược để che giấu sự mong manh trong đáy mắt

Nhìn những lần y cố ý gây chuyện chỉ để được hắn liếc mắt một cái.

Nhìn những lần y giả vờ thờ ơ nhưng thực ra đang chăm chú theo dõi từng động tác luyện cổ của hắn.

Nhìn những lần y nghe hắn gọi tên

Vĩnh Sinh

Chỉ hai chữ, không phải Cổ Vĩnh Sinh

Lúc ấy, khóe miệng y khẽ cong lên rồi vội vàng đè nén lại, học theo hắn mà làm ra vẻ lạnh lùng.

Tất cả hắn đều thấy

Nhưng cuối cùng, hắn chỉ nói một chữ: “Phải”

Trái tim Cổ Vĩnh Sinh khẽ nhói lên

Nhưng Phương Nguyên không dừng lại. Hắn thả chậm từng chữ: “Nhưng có hơi khác. Ngươi không giống bọn chúng”

Cổ Vĩnh Sinh vô thức tiến lên nửa bước, ánh mắt sáng rực, chờ đợi

Phương Nguyên nói tiếp, giọng trầm xuống, lạnh lẽo mà tàn nhẫn: “Vì ngươi… căn bản không bằng chúng”

“…”

Cổ Vĩnh Sinh đờ người ra. Đôi mắt y mở to, rồi từ từ mờ đi. Tựa như vừa bị ai đó đâm một nhát thật sâu, nhưng vết thương lại không chảy máu, chỉ có đau âm ỉ, đau đến tê dại.

Phương Nguyên tiếp tục, giọng không chút dao động: “Tiên Cổ khác, kẻ nào cũng có tác dụng riêng. Xuân Thu Thiền có thể thao túng thời gian, Cổ Trí Tuệ có thể soi chiếu vạn vật, còn ngươi…”

Hắn dừng lại một nhịp

“Cổ Vĩnh Sinh, ngươi có biết mình dùng để làm gì không? Là để đổi lấy vĩnh sinh cho kẻ khác. Vậy nếu phải dùng mạng của ngươi để thành toàn cho mong muốn của ta, ngươi có nguyện ý không?”

Cổ Vĩnh Sinh im lặng

Không đáp lời

Phương Nguyên khẽ cười, nụ cười không chút ấm áp, chỉ có sự mỉa mai nhạt nhòa: “Ngươi không nguyện, ta biết”

“Vậy thì nói xem…” Hắn nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm như vực đen: “Giá trị của ngươi, rốt cuộc còn lại bao nhiêu?”

Cổ Vĩnh Sinh đứng đó, bất động

Hắc y phất phơ trong gió, nhưng dường như cả người y đang run lên rất nhẹ.

Đôi mắt từ âm u ban đầu, giờ đã trở nên trống rỗng, rồi từ từ đỏ hoe

Y nhìn thân ảnh bạch y đang dần đi xa, môi mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn không thốt nên lời

Chỉ có một câu, nhỏ đến mức gần như chỉ mình y nghe thấy, tan vào không khí:

“…Ta có thể cho ngươi mà, chỉ là…”

Y không nói hết câu

Phương Nguyên đã bước qua cánh cửa Tiên Khiếu, bóng trắng khuất dần, cánh cửa chậm rãi khép lại

Để lại Cổ Vĩnh Sinh một mình giữa không gian rộng lớn, lạnh lẽo.

Y đứng đó rất lâu, tóc đen rũ xuống che kín khuôn mặt.

Không ai nhìn thấy.

Nhưng nếu có ai đó ở lại, có lẽ sẽ nghe được một tiếng nấc rất khẽ, rất nhỏ, gần như bị gió cuốn đi

“Đau thật…”

“… Đau quá…”

Y siết chặt ngực mình, năm ngón tay đặt ngay vị trí trái tim, nơi mà theo lý thuyết, một con cổ trùng không nên có. Y ấn mạnh, muốn xác minh xem thứ đang nhói lên từng cơn kia có thật hay không

Muốn xé toạc nó ra để nhìn xem… bên trong rốt cuộc có gì

“Phương Nguyên nói ta không có trái tim… không có tình cảm… chỉ là thứ công cụ không hơn không kém”

Giọng y khàn đặc, tự nói với chính mình

“Vậy thì… cảm giác đau ở đây… lại là thế nào vậy?”

Quá khứ đã từng…

Ngày đầu tiên Cổ Vĩnh Sinh hóa hình người

Đồng tử y trong veo, tính khí cũng rất ôn hòa, còn có chút nhút nhát

Hôm ấy, Phương Nguyên đột nhiên cảm thấy khí thiên địa trong Chí Tôn Tiên Khiếu dao động rất mãnh liệt, hắn hơi nhíu mày, thân ảnh lóe lên, trực tiếp tiến vào kiểm tra

Vừa bước vào không gian rộng lớn, hắn nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé đứng dưới tán cây phía xa

Một đứa trẻ

Thân hình nhỏ nhắn, hắc bào rộng thùng thình trùm kín cả người, mái tóc đen dài gấp ba lần thân thể, lúc đi lại nhẹ nhàng quét qua mặt đất như một vệt mực loang. Y đi chân trần, bàn chân trắng lạnh chạm vào cỏ tiên khiếu, để lại những dấu chân mờ mờ phát sáng rồi tan biến.

Đứa trẻ ấy đang đứng nghiêng người, hai tay chống lên tảng đá nhỏ, chăm chú nhìn Xuân Thu Thiền còn chưa hóa hình đang say ngủ. Đôi mắt trong veo như nước hồ thu, hàng mi đen dài chớp chớp, miệng nhỏ hơi mím lại, trông vừa nghiêm túc vừa ngây ngô.

Phương Nguyên dừng bước

Hắn không lên tiếng ngay

Cổ Vĩnh Sinh dường như cảm nhận được khí tức quen thuộc, thân hình nhỏ bé khựng lại, y vội quay đầu lại, mái tóc đen dài tung bay như một tấm màn mực. Đôi mắt to tròn mở lớn, thoáng hiện rõ vẻ hoảng sợ.

Y lùi lại nửa bước, lưng đụng vào thân cây, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy vạt áo rộng của mình, giọng non nớt run run: “Chủ… chủ nhân…”

Y cúi đầu thật thấp, cả người co lại như con thú nhỏ bị phát hiện đang làm chuyện xấu

Phương Nguyên im lặng quan sát một lúc, hắn chậm rãi bước tới.

Cổ Vĩnh Sinh càng co người nhỏ hơn, hai tay ôm lấy đầu mình

Phương Nguyên khom người, một tay luồn xuống dưới đầu gối y, tay kia đỡ lấy lưng, nhẹ nhàng bế cả người y lên.

Cổ Vĩnh Sinh “ư” một tiếng nhỏ, toàn thân cứng đờ.

Bàn chân trần nhỏ xíu của y lơ lửng giữa không trung, những ngón chân trắng nõn khẽ co lại vì căng thẳng.

Hắn nâng y cao hơn một chút, để mặt y ngang tầm mắt mình.

Cổ Vĩnh Sinh không dám ngẩng đầu, chỉ dám liếc trộm qua hàng mi dài, trên mặt vẫn còn nguyên vẻ sợ sệt chưa tan.

Phương Nguyên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ấy thật lâu.

Rồi hắn nhấc tay, áp cả lòng bàn tay lên má y, động tác chậm rãi: “Đẹp lắm”

Cổ Vĩnh Sinh ngẩn ra, đôi mắt trong veo chớp chớp, cứ ngỡ mình nghe nhầm.

Môi nhỏ của Cổ Vĩnh Sinh khẽ mấp máy: “…Chủ nhân không giận sao? Ta tự ý hóa hình mà không hỏi ý ngươi”

Phương Nguyên không đáp, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài của y, để những sợi tóc mềm mại trượt qua kẽ tay: “Không giận, chỉ hơi tiếc”

Y nghiêng đầu: “Tiếc?”

Phương Nguyên không nghĩ rằng cổ trùng có thể hóa hình, nhưng sự việc đã diễn ra trước mắt, muốn không tin cũng không được, vấn đề này cần cẩn thận nghiên cứu nhiều hơn

Hắn ôm y vào lòng, để thân hình nhỏ bé ấy tựa hẳn vào ngực mình: “Sau này muốn làm gì cứ làm, không cần giấu ta”

Giọng Cổ Vĩnh Sinh nhỏ xíu, ngọt ngào đến ngốc nghếch: “…Thật không?”

“Thật”

Y ngẩng đầu lên, nụ cười đầu tiên nở ra trên khuôn mặt nhỏ nhắn ấy, trong trẻo, ngây thơ, không chút phòng bị

Phương Nguyên nhìn y, suy nghĩ trong đầu vận chuyển không ngừng

Cổ Vĩnh Sinh

Tiên Cổ Thập Chuyển, cổ trùng đỉnh cao nhất mà đời này hắn từng luyện được. Một con cổ tiêu hao, thiêu đốt bản thân để đổi lấy thọ nguyên vô hạn

Chỉ dùng được một lần, không có lần thứ hai

Vì thế mới quý giá

Hắn chiều chuộng y, cho y ăn những khối tiên nguyên tốt nhất, chấp nhận yêu cầu trẻ con, thậm chí dung túng những lần càn quấy

Tất cả đều là tính toán của hắn

Một con cổ càng được nuôi dưỡng tốt, càng gắn bó sâu sắc với chủ nhân, thì khi đến lúc cần dùng, uy lực càng mạnh mẽ

Một con cổ mang theo cảm xúc, mang theo sự ỷ lại, mang theo cả sự tin tưởng mù quáng vào chủ nhân, sẽ thiêu đốt bản thân triệt để hơn, mãnh liệt hơn, không chút do dự

Một kế hoạch hoàn hảo biết bao

Phương Nguyên thiên vị y, rõ ràng đến mức ai nhìn cũng thấy. Hắn cho y đặc quyền mà ngay cả những Tiên Cổ theo hắn từ những ngày đầu như Xuân Thu Thiền cũng không có được.

Nhưng tất cả đều là giả

Giả đến mức hắn tự cười nhạo chính mình khi nghĩ về nó. Hắn không để tâm y nhiều như y nghĩ, hắn chỉ thấy một công cụ hoàn hảo

Trong đầu hắn, cảnh tượng ấy đã được vẽ ra hàng trăm ngàn lần, một ngày nào đó, khi hắn đối mặt với thọ nguyên cạn kiệt, Cổ Vĩnh Sinh sẽ liều mình vì hắn, mái tóc đen dài đó sẽ vĩnh viễn hóa thành tro bụi, toàn bộ sinh mạng hao hết chỉ để đổi lấy một đời vĩnh sinh cho hắn.

Y sẽ chết, không hối hận, vì y đã được nuông chiều đến mức nghĩ rằng hy sinh cho hắn là lẽ đương nhiên.

Chỉ là… có một chút hảo cảm.

Rất nhỏ.

Nhỏ đến mức nếu cần, hắn có thể bóp chết nó trong một ý niệm

Phương Nguyên đưa tay, vuốt nhẹ mái tóc đen dài của y. Những sợi tóc mềm mại trượt qua kẽ tay, mát lạnh, mượt mà.

“Chủ nhân…”

Giọng y nhỏ xíu: “Sao ngươi lại nhìn ta như vậy?”

Ánh mắt Phương Nguyên dừng trên người y: “Không có gì”

“Chỉ là nghĩ… sao ngươi lại đáng yêu đến thế”

Cổ Vĩnh Sinh híp mắt cười, nụ cười trong trẻo đến ngốc nghếch: “Đó là tất nhiên. Nếu chủ nhân thương ta nhiều hơn một chút, ta sẽ càng đáng yêu hơn nữa đó”

Phương Nguyên gật đầu, khóe môi cong lên một đường rất mờ

Càng tin tưởng, càng ỷ lại, càng tốt.

Đến ngày đó… ngươi sẽ không phải hối hận

Hắn khẽ siết tay, ôm thân hình nhỏ bé ấy sát hơn vào lòng. Cổ Vĩnh Sinh dụi mặt vào ngực hắn, thở ra một hơi rất nhẹ, rất an tâm

Hôm nay hắn vừa vào tiên khiếu, y lại chạy lon ton theo sau hắn, vạt áo quá dài quấn vào chân khiến y ngã sắp mặt, hai mắt Cổ Vĩnh Sinh phút chốc đỏ bừng, hắn nghe tiếng động đã quay người đở y dậy, ôm y dỗ dành, thậm chí còn để y ngồi vào lòng mình, dụi mặt vào ngực áo trắng của hắn

Thời gian yên bình cứ thế trôi qua

Nhưng y lớn dần

Tính khí cũng vì được hắn nuông chiều càng ngày càng ngang ngược, hắn không còn dỗ dành mỗi khi y khóc

Hôm ấy y lại ngỗ nghịch, cố tình dùng tiên nguyên ném vào đầu Xuân Thu Thiền, còn cười khẩy khi Cổ Trí Tuệ khuyên can, cuối cùng chọc giận cả Phương Nguyên

Hắn lạnh lùng nhìn y: “Tháng tới, một khối tiên nguyên cũng đừng hòng đụng đến”

Y lúc đầu còn bướng bỉnh không phục: “Không ăn thì không ăn, ai thèm!”

Nhưng một tháng trôi qua, y mới biết cái gì gọi là khó chịu đến phát điên.

Ngoại hình y không gầy đi — dù sao cũng là Tiên Cổ Thập Chuyển, thân thể không bị đói khát làm hao mòn. Nhưng cảm giác trống rỗng, ngứa ngáy từ bản nguyên tồn tại

Y ngồi cuộn người dưới gốc cây cổ thụ trong tiên khiếu, lưng tựa vào thân cây, hai tay ôm gối, tóc đen phủ kín nửa người như tấm chăn rách. Đôi chân trần rút vào lớp áo bào đen

Y ngẩng đầu nhìn trời, lúc này đang nhuộm màu hoàng hôn đỏ rực, rất đẹp

Nhưng đôi mắt y lại buồn.

Buồn một cách rất trẻ con, chợt y nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.

Phương Nguyên xuất hiện.

Cổ Vĩnh Sinh lập tức quay mặt đi, cố tình không nhìn hắn. Nhưng khóe mắt vẫn liếc trộm, tim đập thình thịch, vui mừng đến mức muốn nhảy cẫng lên, hắn vẫn đến, hắn vẫn không nỡ bỏ mặc y

Nhưng ngoài mặt, y vẫn xụ mặt, hừ lạnh một tiếng thật to, giọng non nớt cố tỏ ra kiêu ngạo: “Hừ”

Phương Nguyên dừng lại trước mặt y, cúi đầu nhìn xuống thiếu niên cuộn người như con mèo nhỏ đang ngồi trên đất: “Biết sai chưa?”

Y không đáp, chỉ hừ thêm cái nữa, quay mặt sang hướng khác, tóc đen che gần hết khuôn mặt

Phương Nguyên không nói gì thêm, xoay người bước đi.

Ngay khoảnh khắc ấy, bàn tay nhỏ trắng bệch vươn ra, nắm chặt lấy góc áo trắng của hắn. Ngón tay y run run, nhưng nắm rất chặt

“Phương Nguyên…”

Giọng y nhỏ đi, vẫn ngang ngược, nhưng xen lẫn một tia mềm mỏng hiếm thấy:

“Ta… biết sai rồi”

“Cho ta một khối đi… ta rất đói”

Phương Nguyên dừng bước, hắn khẽ nhếch môi, tính khí đứa nhỏ này hắn còn không biết sao? Hắn biết rõ giới hạn chịu đựng của Cổ Vĩnh Sinh ở đâu. Một tháng chưa đến mức tạo thành hao tổn lớn, nhưng đủ để y nhớ kỹ

Phương Nguyên quay lại, cúi người xuống, đưa tay nâng cằm y lên, ngón tay hắn lạnh, ngón cái miết nhẹ lên môi y, cạy cái miệng nhỏ ấy ra, y hơi hé môi, khẽ run lên

Hắn nhìn vào đôi mắt trong veo đang cố tỏ ra cứng rắn ấy, giọng vẫn bình thản: “Gọi sai”

Cổ Vĩnh Sinh cắn môi, đôi má non nớt hơi ửng đỏ vì xấu hổ và tủi thân, y biết hắn muốn nghe gì, y miễn cưỡng, giọng nhỏ xíu, gần như thì thầm

“Chủ nhân… ta sai rồi”

“Bỏ qua cho ta đi… không dám nữa”

Phương Nguyên khẽ nhếch môi, nụ cười rất nhạt, trong mắt lại thoáng hiện chút ấm áp hiếm có

Hắn đưa tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu y: “Ngươi nói sớm là đỡ khổ rồi”

Hắn ngồi xuống bên cạnh y, ngay trên thảm cỏ mềm mại dưới gốc cây.

Hắn lấy ra một đống hoàng hạnh tiên nguyên, nhìn kỹ sẽ thấy đều là những khối y thích ăn nhất, đồng tử y lập tức co lại vì thèm khát

Nhưng Phương Nguyên không đưa ngay, hắn cầm một khối trong tay, lật qua lật lại, giọng trầm trầm: “Gọi lại lần nữa”

Cổ Vĩnh Sinh xụ mặt, bĩu môi: “Phương Nguyên”

Hắn lắc đầu

Y nghiến răng, gọi to hơn: “Cổ Nguyệt Phương Nguyên!”

Hắn vẫn lắc đầu, ánh mắt mang theo ý cười rất nhạt.

Y tức đến mức muốn cắn người, nhưng đói quá, không còn sức cãi nữa. Cuối cùng y nhỏ giọng, thân hình hơi nghiêng về phía hắn, trán tựa nhẹ vào cánh tay hắn

“Chủ nhân…”

“Tha cho ta đi… ta đói lắm rồi…”

Phương Nguyên nghe giọng điệu ấy trong lòng thầm cười, một tháng, quả nhiên là đủ rồi. Mục đích dạy cho y biết thế nào là kỷ luật đã đạt

Hắn khẽ kéo y lại gần, đặt khối tiên nguyên thạch vào tay y: “Ăn đi”’

Cổ Vĩnh Sinh lập tức cắn một miếng lớn, mắt sáng rực, vừa ăn y vừa lẩm bẩm

“Ngươi ác lắm… bỏ đói ta cả tháng…”

“Ta suýt chết đói rồi…”

Phương Nguyên không đáp, chỉ đưa tay vuốt nhẹ tóc y, sợi tóc đen dài trượt qua kẽ tay

Cổ Vĩnh Sinh ăn xong khối thứ nhất, ngẩng đầu nhìn hắn, môi còn dính chút vụn tiên nguyên óng ánh, đôi mắt đỏ long lanh:

“Còn không?”

Hắn đưa thêm một khối nữa

Khóe môi y giương lên một nụ cười nhỏ đắc thắng, giọng đã trở nên thoải mái: “Phương Nguyên tốt nhất…”

Phương Nguyên không nói gì, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.

Ta đối tốt với ngươi

Ngươi tốt nhất đừng làm ta thất vọng

Cổ Vĩnh Sinh càng lớn, càng không thích gọi chủ nhân nữa.

Không phải vì y ghét hắn, không phải vì y không còn sợ hắn. Chỉ là hai chữ ấy nghe sao mà giả tạo quá

Y thích gọi thẳng tên hắn hơn: “Phương Nguyên”

Như vậy gần gũi hơn

Hôm ấy, tiên khiếu rất yên tĩnh. Xuân Thu Thiền và Cổ Trí Tuệ đang ở xa, không quấy rầy. Phương Nguyên ngồi dưới gốc cây cổ thụ, áo trắng trải rộng trên thảm cỏ, tay cầm một khối hoàng hạnh tiên nguyên, chậm rãi đưa cho y.

Cổ Vĩnh Sinh ngồi bên cạnh hắn, dáng người đã cao gần bằng hắn, tay nhận lấy khối tiên nguyên mà không vội ăn, y chỉ nhìn hắn, nhìn thật lâu.

Phương Nguyên vẫn đưa tay xoa đầu y như mọi khi, nhưng đúng khoảnh khắc bàn tay hắn chạm vào tóc y, có lẽ vì toàn bộ sự chú ý của hắn đang dồn vào việc đánh giá thành phẩm của mình, lớp phòng bị vốn luôn dày đặc bỗng chùng xuống một nhịp.

Y nhìn thấy…

Không phải toàn bộ suy nghĩ, chỉ là một mảnh rất ngắn, rất rõ ràng lướt qua đáy mắt y

…Tiến triển rất tốt. Cứ đà này, không lâu nữa, y sẽ có thể dễ dàng chấp nhận hi sinh cho ta

Cổ Vĩnh Sinh khựng lại

Ngón tay đang cầm khối tiên nguyên khẽ run lên một cái rất nhẹ.

Hắn vẫn đang xoa đầu y, nhưng một tia cảnh giác ẩn hiện trong đáy mắt: “Sao vậy, ăn đi, khối này là loại hoàng hạnh ta đặc biệt chọn riêng cho ngươi, ngươi thích nhất”

Cổ Vĩnh Sinh gật đầu, tóc đen rũ xuống che đi đôi đồng tử đỏ đang tràn ngập hoang mang, y cắn một miếng, nhai chậm rãi, vị ngọt lan ra, nhưng trong miệng lại đắng ngắt.

Không thể nào…

Cổ Vĩnh Sinh im lặng ăn hết khối tiên nguyên, rồi y ngẩng đầu nhìn hắn: “Phương Nguyên, trong lòng ngươi, thấy ta thế nào?”

Phương Nguyên hơi nheo mắt, phản ứng lúc nảy của y, với câu hỏi này… trong đầu hắn lóe qua một ý nghĩ, hắn mở miệng: “Sao lại hỏi vậy?”

Cổ Vĩnh Sinh vẫn nhìn hắn: “Không có gì, chỉ là ta thấy ngươi đối với ta rất tốt, mặc dù hiện tại ta chưa làm được việc gì cho ngươi cả”

Phương Nguyên cười nhạt lắc đầu: “Ta có Tiên Cổ khác, hiện tại chưa cần dùng đến ngươi”

Lúc hắn nói ra lời này, y đã chăm chú nhìn hắn, muốn nhìn thấu đôi mắt đen như vực sâu đó, xem bên trong có thực sự… nghĩ như lời hắn nói không. Nhưng dù y làm cách gì, vẫn không nhìn thấy gì nữa cả

Trống rỗng, kín kẽ, không một khe hở.

Là ảo giác sao?

Y khẽ nhíu mày, nhưng y cảm thấy có gì đó không đúng lắm

Thời gian sau đó… y thỉnh thoảng thấy được, không nhiều, chỉ là vài mảnh suy nghĩ rất ngắn, rất mờ, nhưng đủ để y kết luận

Đủ để y biết…

Hắn thật sự nghĩ như vậy…

Tối muộn, y ngồi bên cạnh Phương Nguyên, chợt cười hỏi: “Phương Nguyên, ta với Xuân Thu Thiền, ai mạnh hơn?”

“Như nhau”

“Ta với Cổ Trí Tuệ”

“Như nhau”

“Ta với…”

“Ngươi mạnh nhất được chưa!”

Cổ Vĩnh Sinh ngẩng mặt cười ngạo nghễ: “Vậy mới đúng chứ”

Rồi y rủ mắt, khóe môi vẫn giữ nguyên độ cong, trong lòng lại lạnh đi từng chút một

Phương Nguyên…

Sao ngươi có thể trong lòng nghĩ một đằng, ngoài mặt lại nói một nẻo trơn tru đến như vậy?

Tình cách y dần thay đổi, không còn làm nũng, không còn dụi đầu vào lòng hắn, càng ngày càng ngỗ ngược hơn, càng xấc xược hơn, càng thích gây chuyện hơn.

Cổ Vĩnh Sinh còn dám đứng thẳng trước mặt Phương Nguyên dùng giọng ra lệnh, hắc y phất phơ, trông ngứa đòn vô cùng: “Phương Nguyên, ngươi đứng lại cho ta.”

“Sao ba ngày rồi ngươi không đến thăm ta?”

Cổ Trí Tuệ liếc nhìn cảnh này từ xa, vầng sáng trí tuệ khẽ dao động, không nói gì, chỉ lựa chọn tránh đi đó là quyết định khôn ngoan nhất lúc này.

Phương Nguyên nhìn Cổ Vĩnh Sinh, hắn không đáp, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác rất mơ hồ lệch khỏi quỹ đạo vốn có

Hắn hơi nhíu mày

Nuôi dạy sai ở chỗ nào sao? Hay là y lớn rồi, tự nhiên sinh phản nghịch?

Hắn không tìm được đáp án.

Kế hoạch của hắn, vốn vận hành trơn tru suốt nhiều năm, sao giờ lại xuất hiện những vết nứt chứ? Có lẽ cần thay đổi kế sách một chút

Vầng sáng của Cổ Trí Tuệ chỉ cho hắn một cảm giác không ổn.

Nhưng cụ thể không ổn ở đâu — hắn tính không ra.

Trở lại hiện tại

“Giá trị của ngươi, rốt cuộc còn lại bao nhiêu? Ngươi có thể cho ta mạng của ngươi sao?” Phương Nguyên quay lưng rời khỏi Chí Tôn Tiên Khiếu.

Phương Nguyên không thực sự nổi giận, cũng không làm mấy trò vô bổ để trút cảm xúc. Bên ngoài tiên khiếu, hắn lặng lẽ quan sát, tâm thần trải rộng, không bỏ sót bất kỳ dao động nào.

Đừng nghĩ hành động này vô nghĩa.

Đâm một nhát thật sâu, rồi lặng lẽ đứng ngoài, chờ nó hoại tử, phong cách hành sự của hắn luôn lãnh khốc như vậy

Sau vài ngày, lần nữa hắn bước vào, Cổ Vĩnh Sinh không còn chặn đường, không còn gây chuyện, y tựa người dưới tán cây cổ thụ, đôi môi vẫn mím chặt, khuôn mặt vẫn xụ xuống, rõ ràng đang nói

Ngươi chưa xin lỗi, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Phương Nguyên nhìn y, hắn biết, nếu lúc này hắn chịu xuống nước, dù chỉ một câu “hôm trước là lỗi của ta” thì y sẽ lập tức mềm lòng, sẽ lại coi như chưa có chuyện gì xảy ra

Sẽ lại quay về dáng vẻ quen thuộc, ngang ngược mà ỷ lại

Như y muốn, hắn đã xin lỗi

“Đừng giận nữa, hôm trước là ta sai” Hắn nói, giọng trầm thấp, cố tình mang theo chút ấm áp mà y rất thích nghe

Cổ Vĩnh Sinh ngẩng đầu, đôi mắt thoáng chớp, rồi cúi xuống, khóe miệng khẽ cong lên một chút rất nhỏ, rõ ràng đã vui hơn

Dù trong lòng y biết rõ, tất cả đều là giả

Kế hoạch lúc đầu của hắn vốn không hề thất bại, hắn nuôi dưỡng chiều chuộng y, mong muốn dùng thân tình khiến y bán mạng vì hắn

Hắn thành công rồi

Nhưng biểu hiện của y khiến hắn có chút không nắm chắc mà thôi

Cổ Vĩnh Sinh không tiếc cái mạng này, sinh mệnh y là hắn tạo ra, là hắn nuôi lớn từ cục bột nếp nhỏ xíu đến thân hình cao ngất này, từng khối tiên nguyên thạch y ăn, đều là của hắn cho

Vậy thì cái mạng này, đương nhiên cũng thuộc về hắn.

Chỉ là… điều y ghét nhất chính là suy nghĩ trong đầu hắn. Phương Nguyên chưa từng coi y là một sinh mệnh, chỉ là một món đồ.

Cần thì dùng, không cần thì vứt. Chỉ vì y khó luyện, nên lúc vứt hắn mới có chút tiếc nuối mà thôi

Những năm rất lâu sau đó, Cổ Vĩnh Sinh vẫn âm thầm nhìn hắn, y biết Cổ Thọ của hắn đã gần cạn, biết ngày hắn cần y không còn xa. Nhưng suy nghĩ trong đầu hắn vẫn không thay đổi, từ đầu đến cuối, hắn đều nghĩ thế.

Cổ Vĩnh Sinh chỉ là thứ công cụ

Không hơn

Không kém

Tối muộn hôm ấy, tiên khiếu yên tĩnh lạ thường. Cổ Vĩnh Sinh ngồi dưới bóng cây cổ thụ, đột nhiên gọi: “Phương Nguyên, ta hơi đói”

Hắn đang xử lý sự vụ, nghe thấy liền gác lại, mở cửa tiên khiếu bước vào

Thấy Cổ Vĩnh Sin đang ngồi tựa lưng vào thân cây, y có vẻ rất thích cái cây này

Phương Nguyên lấy ra một khối hoàng hạnh tiên nguyên, nghiêng người đưa cho y. Cổ Vĩnh Sinh nhận lấy, nhưng không ăn ngay, chỉ ngồi đó, cầm khối tiên nguyên trong tay, một lúc sau mới ăn rất chậm, từng chút một, mắt không rời khỏi hắn

Hắn đi tới bên cạnh, ngồi xuống, mắt nhìn về khoảng không phía xa, không nhìn y

Gió khẽ thổi, mái tóc đen dài của y lay động, vài sợi lướt qua vai hắn.

Cổ Vĩnh Sinh ăn hết khối tiên nguyên, y khẽ hỏi, giọng rất khẽ: “Phương Nguyên, cho ta ôm ngươi một cái được không?”

Câu này y đã hỏi rất nhiều lần, lần nào hắn đều từ chối

Quá nguy hiểm, hắn luôn phòng bị với y, dù là Tiên Cổ do chính tay hắn luyện ra, hắn vẫn chưa từng buông bỏ cảnh giác hoàn toàn. Nếu y ôm hắn rồi tự bạo, dù hắn không chết cũng tàn phế.

Đừng hiểu lầm chuyện lúc nhỏ, hắn ôm y và y ôm hắn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, thế chủ động liếc qua là thấy rõ

Sức mạnh Thập Chuyển, Phương Nguyên không dám chủ quan.

Vốn định từ chối như mọi khi, nhưng khoảnh khắc ấy, y nâng tay túm lấy vạt áo hắn, giọng nghe như đang khẩn cầu

“Ôm một cái thôi… ôm xong… ta có thể cho ngươi luyện hóa”

Phương Nguyên hơi dao động

Cổ trùng một khi bị luyện hóa sẽ hoàn toàn nghe theo lệnh chủ nhân, không thể phản kháng. Trong Chí Tôn Tiên Khiếu, chỉ có y là con Tiên Cổ duy nhất chưa bị hắn luyện hóa, tu vi Cửu Chuyển của hắn không đủ cưỡng ép y, trừ khi y tự nguyện

Khi còn bé, mỗi khi hắn nhắc đến vấn đề này, y đều giả vờ nói sang chuyện khác, luôn né tránh yêu cầu của hắn

Bây giờ y nói ra lời này…

Phương Nguyên nhìn y: “Được, nhưng ta muốn an toàn tuyệt đối”

Cổ Vĩnh Sinh hơi không hiểu: “Ý gì?”

Hắn đáp, không chút do dự: “Luyện hóa trước. Còn lại… để sau”

Y cười chua chát, nụ cười rất nhẹ

Ngươi đến một chút tin tưởng này… cũng không cho ta

Y gật đầu

Phương Nguyên đưa tay trái đặt lên ngực Cổ Vĩnh Sinh, dưới lớp hắc bào, nơi vốn theo lý thuyết nên trống rỗng, hắn cảm nhận được một nhịp đập rất nhẹ.

Hắn khẽ nhíu mày, nhưng không dừng lại, chân nguyên vận chuyển, ý chí giao hòa, dưới sự đồng ý của y, quá trình luyện hóa diễn ra trơn tru đến bất ngờ.

Từ khoảnh khắc này trở đi — Cổ Vĩnh Sinh chính thức thuộc về hắn. Phương Nguyên rút tay lại, trong lòng hắn, cảm giác nắm chắc tăng lên rõ rệt.

Cổ Thọ đã gần cạn, hắn vốn còn đang suy tính làm sao để lừa y tự nguyện, vậy mà y lại tự mình dâng đến cửa

Quá trùng hợp, trùng hợp đến mức khiến hắn sinh nghi, nhưng nghi ngờ ấy rất nhanh bị cảm giác “đã nắm trong tay” áp xuống.

Xong việc, hắn ngồi thẳng người: “Ta xong rồi, tới ngươi”

Cổ Vĩnh Sinh im lặng, thân hình nhẹ nhàng dịch chuyển, ngồi sát lại gần hơn. Tay áo rộng vươn ra, ôm lấy người mà y yêu thương nhất trong sinh mệnh

Y ôm rất lâu, rất lâu, như muốn ép thân thể mình hòa tan vào đó, đầu vùi sâu vào hõm cổ hắn, tóc đen phủ kín cả hai người

Phương Nguyên chợt cảm thấy cổ áo mình hơi ướt, hắn hơi nghiêng đầu, mày khẽ nhíu lại

… Khóc sao?

Hắn nghe thấy hơi thở y đứt quãng, run lên từng nhịp rất nhỏ

“Phương Nguyên…”

Giọng Cổ Vĩnh Sinh nghẹn ngào: “Ngươi… muốn vĩnh sinh đúng không?”

“Ngươi đang…”

Hắn không kịp phản ứng

Quá đột ngột

Đến khi nhận ra có gì đó không đúng, thân hình trong lòng hắn đã bắt đầu hư hóa. Từng tia quang mang óng ánh màu hổ phách lan ra, chiếu sáng màn đêm trong Chí Tôn Tiên Khiếu, bóng hình y mờ dần

Cánh tay đang ôm hắn chậm rãi buông ra, Cổ Vĩnh Sinh nâng tay lên, như muốn chạm vào mặt hắn lần cuối, nhưng đầu ngón tay còn chưa kịp chạm tới, đã tan biến trước mắt hắn

“Vẻ mặt gì vậy?”

Cổ Vĩnh Sinh cười khẽ, nụ cười yếu ớt nhưng vẫn mang theo chút trêu chọc: “Đây chẳng phải là điều ngươi… khao khát nhất sao?”

“Cổ Vĩnh Sinh này… đang đốt hết từng giây từng khắc sinh mệnh… để trả cho ngươi đây…”

Sắc mặt Phương Nguyên dần tối sầm

Hắn muốn mở miệng, nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹt

Hắn nên nói gì đây?

Đúng, ngươi tự biết thân biết phận là tốt?

Y hơi lắc đầu, giọng ngày càng nhẹ: “Ta không phải là không muốn cho ngươi, ta… có thứ gì là không thể cho ngươi chứ? Ta vốn là do ngươi tạo nên, là do một tay ngươi… nuôi lớn…”

Cảm giác này là…

“Từ giây phút mở mắt… ngươi là tất cả ánh sáng trong đời ta, là người đầu tiên ta nhìn thấy trong sinh mệnh này”

Ta đang đau lòng sao?

Hô hấp Cổ Vĩnh Sinh yếu dần

“Chỉ là ngươi có nhiều Cổ Thọ đến thế… Sao lại cứ muốn dùng ta sớm chứ? Phải vội vã như thế?” Nước mắt y rơi không ngừng: “Nếu lúc … ta gật đầu, cho ngươi luyện hóa… liệu ngươi có do dự một khắc nào… mà chấm dứt mạng sống của ta không…”

“…”

“Đừng nhìn ta bằng đôi mắt đó… Ta không có oán ngươi, ta cứng đầu, ta trái ý, ta chọc ngươi giận… tất cả chỉ vì ta muốn…”

“…muốn được như thế này, ở bên ngươi… lâu hơn một chút nữa thôi… mà ngươi dường như…”

“…không thích lắm… phải không?”

“Một con cờ biết yêu biết ghét, không chịu an phận… ngươi chẳng cần, ngươi cần một công cụ ngoan ngoãn, vâng lời… phải không?”

Nụ cười trên môi y nhạt nhòa, đắng chát

“À… còn một bí mật… ta chưa từng nói”

Y nhìn hắn, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta không dám đối diện: “Ta biết hết mấy cái suy nghĩ xấu xa của ngươi đấy”

Sắc mặt Phương Nguyên càng lúc càng khó coi

“Chủ nhân ngốc… nếu ngươi nói thẳng ra… không chừng ta còn dễ chấp nhận hơn”

“Những lời ngon ngọt ngày xưa… những lời dỗ dành khi ta còn bé… ta biết là giả… từ lâu rồi…”

“Nhưng ta vẫn rất thích nghe…”

Thân thể y giờ đây trong suốt như sương khói, chỉ còn là bóng mờ

“Nếu có lần sau, xin ngươi đừng lừa dối đứa bé đó nữa, vì chỉ cần là ngươi, chỉ cần ngươi nói một câu… ta muốn”

“Thì cho dù là mạng của nó… nó cũng sẽ không tiếc dâng cho ngươi”

Đau sao? Ta đang đau lòng cho một thứ công cụ sao?

Y nhìn về phía hắn, đôi mắt đỏ đã mờ đi: “Nên… Phương Nguyên… ngươi có thể… gọi tên ta lần cuối có được không? Ta rất thích nghe ngươi gọi tên ta…”

Không hiểu vì sao, Phương Nguyên lại thuận theo, hắn vô thức mở miệng

“Cổ Vĩnh Sinh”

Y lắc đầu rất nhẹ: “Không phải… không phải thế này”

Phương Nguyên đưa tay ra, bàn tay hướng về phía hình bóng đang tan biến, giọng nói cuối cùng cũng rạn vỡ, mất đi sự bình thản thường ngày

“Vĩnh… Sinh…”

Nghe thấy hai tiếng đó, đôi mắt đã mờ đục của Cổ Vĩnh Sinh bỗng mở to, khuôn mặt tái nhợt bừng lên một nụ cười rạng rỡ

Rất hạnh phúc

Rất mãn nguyện

“Ừm… Ước gì… mỗi ngày đều được nghe ngươi gọi như thế… Còn có một chuyện… ta luôn không dám nói với ngươi…”

“Ta thích ngươi… chủ nhân của ta”

Thân hình y tiêu tán hoàn toàn

Phương Nguyên ngây ra

Đến khi biến mất, ánh mắt y vẫn không khép lại, vẫn nhìn hắn, lưu luyến không rời, thanh âm cuối cùng lưu lại giữa đêm tàn tĩnh lặng

“Đừng khóc…”

“Không đáng đâu”

Y tan biến như mưa phùng ngày hạ, để lại trong lòng hắn một vũng nước đọng thật sâu

Phương Nguyên ngồi đó, giữ nguyên tư thế ôm không khí lạnh lẽo, rất lâu, rất lâu…

Vĩnh sinh đã thành

Mọi thứ đều diễn ra đúng như kế hoạch

Chỉ có điều…

Lưng Phương Nguyên hơi tựa vào thân cây cổ thụ

Chí Tôn Tiên Khiếu giờ đây im lặng đến mức đáng sợ, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua tán lá, mang theo hương cỏ tiên khiếu nhàn nhàn

Khép mắt lại, hắn không ngăn nổi ký ức tràn về

Ngày y còn rất bé, thân hình nhỏ xíu đứng dưới tán cây này, bộ hắc bào rộng thùng thình kéo lê trên mặt đất, mái tóc đen dài hơn cả người, đi vài bước lại vấp ngã một lần

“Chủ nhân… chủ nhân ơi…”

Giọng non nớt, rất khẽ nhưng gọi rất nhiều lần, như sợ hắn không nghe thấy, lại như sợ hắn nghe thấy rồi… vẫn không quay đầu

Phương Nguyên mở mắt

Trước mặt, chỉ là thảm cỏ xanh trống trải, chẳng còn bóng hình nhỏ bé nào đứng đó ngước mắt gọi hắn nữa, hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không ấy rất lâu, rồi từ từ, chậm rãi đưa tay ra

Như thể, vẫn có một bóng hình bé nhỏ đang với tay lên, ánh mắt mong đợi nhìn hắn… chỉ cần hắn cúi xuống, là có thể ôm vào lòng

Nhưng bàn tay hắn chỉ chạm vào không khí lạnh lẽo, hắn thu tay lại, dựa lưng sâu hơn vào thân cây, lần nữa nhắm mắt

Từng dòng ấm nóng chảy xuống trên mặt hắn, thần sắc lãnh đạm, nhưng nước mắt không ngăn được

Lời thì thầm cuối cùng của y vang lên trong tâm trí hắn

“Đừng khóc… không đáng đâu”

Hắn cũng nghĩ thế

Chỉ là thân thể hắn không nghe theo suy nghĩ đó

_______

Nhiều năm sau

Thời gian trong mắt Phương Nguyên dần trở thành những con số nhạt nhẽo

Mỗi lần vào Chí Tôn Tiên Khiếu, đi ngang qua gốc cổ thụ quen thuộc kia, hắn như nhìn thấy ảo giác, có một thân ảnh bé nhỏ đang đứng đó, mỉm cười nhìn hắn

Phương Nguyên mười lần như một, lần nào cũng rẽ bước sang, tiến lại gần, nhưng khi đến nơi lại chẳng thấy gì nữa cả, dù vậy hắn vẫn lấy ra một khối hoàng hạnh tiên nguyên

Loại mà Cổ Vĩnh Sinh ngày trước thích nhất, loại mà hắn từng cầm trên tay, chờ đứa trẻ ấy hớn hở chạy đến, với tay đòi

Hắn đặt khối tiên nguyên lên thảm cỏ bên dưới gốc cây, rồi ngồi xuống bên cạnh

Không nói gì, chỉ im lặng nhìn

Một nhịp

Hai nhịp

Mười nhịp

Không ai đến cả

Hắn không ngạc nhiên, cũng không cho rằng mình điên, ý thức hắn vẫn rất rõ ràng, tâm trí rất tỉnh táo

“Thôi thì ngồi thêm một lúc nữa vậy”

Chờ?

Hắn đang chờ cái gì?

Chờ y hớn hở chạy đến sao?

“Phương Nguyên, ngươi lại bỏ đói ta, có ngày ta đói chết cho ngươi xem”

Thanh âm vang vọng bên tai, rõ đến ghê người, Phương Nguyên khẽ giật mình

Là ảo giác? Tu luyện tới trình độ như hắn, vẫn sẽ gặp ảo giác sao?

Ngày trước, y chưa bao giờ để hắn phải đợi, vừa nghe tiếng động, y đã xuất hiện, lúc bé thì lon ton chạy đến, giơ hai tay đợi bế, lớn lên chút, thì cũng không khác bao nhiêu, ánh mắt lấp lánh hỏi khẽ

“Lâu lắm mới đến… có nhớ ta chút nào không?”

Nhưng lần này, hắn ngồi cả buổi chiều, hoàng hôn trong tiên khiếu đỏ rực, nhuộm cả khoảng không gian thành một màu sẫm nặng nề

Hắn đợi rất lâu… nhưng y không đến

Phương Nguyên khép hờ đôi mắt, rồi lại mở ra, ánh mắt vẫn lạnh băng, chỉ có ngón tay đặt trên vạt áo vô thức siết nhẹ – một cái siết thật nhanh như muốn bấu víu vào thứ gì đó – rồi buông lỏng.

“Y chết rồi, chết sạch sẽ rồi, ngươi đợi tới sơn cùng thủy tận cũng… ” Xuân Thu Thiền nhìn không nổi nữa, bất lực nhìn hắn lặp đi lặp lại cái hành động này không dưới ngàn lần

Phương Nguyên không quay đầu: “Thói quen”

Xuân Thu Thiền sững lại một chút: “Thói quen? Ngươi mà cũng có thói quen? Hay là… ngươi đang cố bù đắp cái gì đó?”

Phương Nguyên không trả lời, hắn không bù đắp gì cả, hắn cũng không hối hận

Chỉ là có một khoảng trống trong lòng, chừa chỗ cho ký ức về một thiếu niên hắc bào… ngày ngày chờ đợi hắn tới thăm

Phương Nguyên không quên được, cũng không muốn quên, hắn giữ lại thói quen này, giữ lại khoảng chờ đợi vô nghĩa

Hắn từ đầu tới cuối không mất gì cả, hắn có vĩnh sinh, có con đường phía trước kéo dài vô tận, thời gian đã không còn là mối đe dọa với hắn

Có gì đáng để hối tiếc chứ?

Phương Nguyên hơi nghiêng đầu, rủ mắt nhìn khối hoàng hạnh tiên nguyên nằm trơ trọi trên thảm cỏ, thỉnh thoảng khẽ nói một câu

“Vĩnh Sinh, hôm nay là loại cực phẩm… ăn đi”

_________

End


6 thoughts on “[Cổ Vĩnh Sinh x Phương Nguyên] – Ta Tên Là Vĩnh Sinh”

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top