Sổ mệnh khinh đề tâm bất động.
Tế kỳ hà vị đãi lai thần
—
U Hồn ho ra ngụm máu đen, trước mặt y, Phương Nguyên đang cười lạnh như băng, tay cầm một đoạn xương sườn vừa mới đâm xuyên qua ngực y
“U Hồn, ngươi suy nghĩ kỹ một chút đi, đề nghị của ta không tệ mà” Giọng Phương Nguyên bình thản đến rợn người
“Tiểu súc sinh!” U Hồn nghiến răng: “Một Tôn Giả lại đi đánh lén, lần thứ bao nhiêu rồi hả?”
“Binh bất yếm trá” Phương Nguyên nhẹ nhàng rút đoạn xương ra: “Hơn nữa, đây là xương của chính ngươi, cảm thấy thế nào?”
U Hồn sắc mặt đen sì, tên Phương Nguyên này cũng chẳng phải loại yếu đuối gì, nhưng chỉ cần lơ là một chút lập tức bị hắn cắn lén ngay
Phương Nguyên cứ như núp dưới gầm giường y ấy, chỉ cần vừa buông lỏng một chút hắn liền ló mặt ra gây phiền phức, gây chuyện xong lại chạy mất tâm
Phương Nguyên nhún vai, xoay cái xương sườn trong tay: “Cho ta xin một ít hồn phách của ngươi đi, xong việc ta liền không làm phiền ngươi nữa”
U Hồn hừ lạnh: “Có gan thì lại đây mà lấy”
Y nâng tay phóng ra sát chiêu tiên đạo, nhưng chiêu thức chưa thành hình, Phương Nguyên chớp mắt đã xoay người chạy mất hút
U Hồn: !!!
“Mẹ nó, chỉ có chạy là giỏi! Ngươi quay lại đây coi”
…
“Hồng Liên, ta muốn về quá khứ” U Hồn nói thẳng
Hồng Liên hôm nay nhàn tản, y đang ngồi bên bờ dòng sông thời gian, nghe thấy lời U Hồn khẽ nhướng mày: “Về làm gì? Giết hắn à? Đừng quên ngươi không phải Thiên Ngoại Chi Ma, Thiên Ý sẽ không cho phép ngươi làm gì hắn đâu”
Nụ cười của U Hồn đầy tà ác: “Ta tự có cách của mình”
Hồng Liên quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào y: “Tùy ngươi? Định trả thù lao thế nào?”
“Tiền bạc tổn thương tình cảm đấy” U Hồn bước tới gần hơn
Hồng Liên bật cười nói: “Ta với ngươi có tình cảm à?”
U Hồn dừng bước bên cạnh Hồng Liên, cười nhạt ngồi xổm xuống, tay khoác vai y: “Có chứ, Hồng Liên tiên hữu, ta với ngươi vừa gặp đã thân…”
“Nín ngay, định dùng Tống Hữu Phong với ta à?” Hồng Liên hất tay U Hồn, nghiêng người né tránh
U Hồn bật cười: “Nào có, ta với ngươi thân tình như…”
“Rồi rồi, muốn tới thời điểm nào?”
“Từ đầu đồng ý vậy không phải được rồi sao, làm ta nói mấy lời sến súa buồn nôn quá”
Hồng Liên liếc sang: “Ta dí dao vào cổ ép ngươi nói à? Tới thời điểm nào nói lẹ”
U Hồn suy tư nói: “Hắn là Thiên Ngoại Chi Ma mà nhỉ, tới thời điểm hắn vừa đến Cổ giới đi”
Hồng Liên: “Được, thù lao?”
U Hồn: “Hazzz ghi sổ đi”
Hồng Liên đứng dậy phất tay: “Nhưng có vài quy tắc, đầu tiên không thể trực tiếp giết hắn ở thời điểm đó, Thiên Ý sẽ can thiệp, hai là mọi can thiệp quá lớn đều có thể bị cổ số mệnh tự sửa, ngươi khỏi phí công thử làm gì cho mệt, ba…”
Hồng Liên dừng lại, nhìn U Hồn bằng ánh mắt sâu thẳm
U Hồn cười nhạt: “Ngươi nghĩ nhiều rồi”
“Còn có một việc, ngươi làm gì thì làm, có chừng mực một chút, đừng để hắn giận lây ta, phiền lắm”
U Hồn nhướng mày: “Ngươi sợ hắn à?”
Hồng Liên: “…Ta thà đắc tội với tên điên như ngươi, còn hơn dây dưa Phương Nguyên, hắn phiền lắm, ta nói thật”
U Hồn: “…”
…
Khi U Hồn mở mắt ra lần, y nhanh chóng đánh giá tình huống xung quanh, là một khu rừng, nhìn quanh một lúc, ánh mắt U Hồn lập tức khóa chặt vào một thiếu niên trong đám người phía xa
Khuôn mặt ấy, dù còn non nớt, đường nét vẫn quen thuộc
Là hắn
Cổ Nguyệt Phương Nguyên!
Vừa thấy hắn, ý nghĩ giết chóc liền lóe lên, thiếu niên trước mắt còn chưa khai khiếu, chỉ là một phàm nhân tầm thường, đối với U Hồn hiện tại, giết hắn chẳng khác gì bóp chết một con kiến
Sát ý vừa sinh, đã lặng lẽ lan tỏa U Hồn chậm rãi nâng tay phải, sát chiêu tiên đạo âm thầm ngưng tụ
Ầm!!
Thương khung tối sầm
Một tiếng thiên lôi chấn động đất trời, bất thình lình oanh kích thẳng xuống đỉnh đầu U Hồn, cùng lúc, trong cơ thể y, hồn phách chấn động dữ dội, đau đớn ập tới, khí tức toàn thân dao động
“Khụ…!” U Hồn phun ra một ngụm máu, thân hình hơi lảo đảo
Giết không được?!
Haizz, Hồng Liên sớm cảnh báo rồi, ban nãy chỉ là thân thể đi trước, ý thức lả lướt theo sau mà thôi
“Thiên Ý?” U Hồn nghiến răng
—
U Hồn quan sát Phương Nguyên từ lúc hắn còn là thiên tài trong sơn trại, đến khi bị gia tộc chê cười vì tư chất phế vật, bỏ đi theo đoàn thương đội, nhìn thấy hắn khóc thương cho vị Hồ Tử đại thúc nào đó
Một đường y theo sau chứng kiến tất cả
“Tên này cũng quá xui rủi đi, đời có bao nhiêu cái bất hạnh cứ đập hết xuống đầu hắn! Con cờ của Thiên Ý cũng không dễ làm mấy” U Hồn ẩn thân đi bên cạnh, cảm thán không thôi
“Nhưng cũng đáng đời ngươi, coi như trả nghiệp trước cho tương lai đi”
Xui rủi liên tiếp giáng xuống, có một khoảng thời gian, hắn không chút chân nguyên, những cổ trùng còn sót lại cũng bị đói khát hành hạ, ngay cả sống sót cũng trở thành một chuyện cực kỳ gian nan
Phương Nguyên thường lên núi nhặt dây cỏ khô, đêm về dưới ánh lửa, hắn cặm cụi bện từng chiếc dép, từng cái nón. Sáng hôm sau lại mang ra chợ, hy vọng đổi được ít nguyên thạch vụn
U Hồn lúc này đã chán ngấy việc chỉ đứng nhìn, quyết định thò tay vào chọc phá hắn, không giết đươck, nhưng vờn một chút thì vẫn có thể
Hôm nay trời không thương, mưa trắng xóa, chợ vắng tanh, Phương Nguyên ngồi dưới mái hiên nhìn màn mưa dày đặc, bụng đói cồn cào, không chỉ mình hắn, mấy con cổ trùng trong không khiếu cũng chẳng khá hơn
Đêm khuya, Phương Nguyên dọn sạp hàng, cả người ướt nhẹp, hắn cúi xuống cố chỉnh lại dây sọt cho đỡ đau vai, một cơn choáng váng bất chợt ập tới, trời đất chao đảo
Hụt chân…
Phương Nguyên loạng choạng, suýt ngã cấm đầu xuống vũng bùn, dép cỏ trong sọt văng khắp nơi, hắn ôm lấy đầu, cố nén hơi thở gấp gáp đợi cơn hoa mắt qua đi
Mưa vẫn rơi không ngừng
Hắn chậm rãi cúi xuống nhặt dép, nước mưa hòa lẫn bùn đất dính đầy tay hắn, chỉ còn một chiếc nằm xa tầm với nhất, hắn vừa đưa tay ra, thì một bàn tay khác đã nhặt nó lên
Bàn tay đó tái nhợt, gân xanh ẩn hiện, mảnh khảnh nhưng trông đầy lực đạo
Phương Nguyên hơi giật mình, ngẩng mặt lên
Đứng trước mặt hắn là một thanh niên mặc hắc y rộng rãi, da người ấy trắng bệch, thần sắc âm u, toát ra một khí chất lạnh lẽo, trên đầu là một chiếc ô giấy màu đỏ tươi, màu đỏ ấy ăn nhập một cách kỳ quái với đôi đồng tử đỏ thẫm của y
Rất đẹp
Đẹp một cách… nguy hiểm
Phương Nguyên còn chưa kịp nói gì, người kia đã lên tiếng trước, giọng khàn khàn, trầm thấp: “Dép này, bán thế nào?”
Vừa nói, chiếc ô đỏ tươi đã khẽ nghiêng về phía trước, che cho hắn một khoảng trời mưa
Phương Nguyên ngỡ ngàng, hắn không nghĩ người này lại hỏi mua dép cỏ, càng không ngờ y lại có hành động che ô, hắn đứng thẳng dậy, thở ra một hơi đáp: “Ướt hết rồi, nếu ngài muốn mua, sáng mai có thể quay lại”
U Hồn không đáp, ánh mắt đỏ thẫm nhìn thẳng khuôn mặt hắn, Phương Nguyên lúc này chỉ mặc hai lớp áo mỏng manh, đêm lạnh thấu xương, thân thể hắn khẽ run lên từng đợt
“Ừm” U Hồn đưa chiếc dép cỏ cho hắn
Phương Nguyên nhận lấy, cơn đói và cái lạnh khiến tầm nhìn của hắn hơi mờ đi, bốn ngày rồi, bụng chẳng có hạt cơm nào, hắn lắc đầu nhẹ, duy trì tỉnh táo, gật đầu với U Hồn: “Đa tạ”
Nói xong hắn quay lưng rời đi
“Chậm đã”
Phương Nguyên quay lại, mái tóc dài ướt dính bết trên gương mặt tái nhợt, có vài sợi dính vào má: “Còn có việc gì nữa sao?”
U Hồn bước tới vài bước, y đưa tay ra, trong lòng bàn tay là một chiếc bánh bao trắng nõn gói trong lớp lá khô, vẫn còn ấm
“Ăn không?” Giọng y vẫn đều đều
Phương Nguyên nhìn chiếc bánh bao, cổ họng khẽ động, tiếng bụng đói cồn cào muốn lên tiếng thay hắn, hắn lắc đầu: “Không cần, ngài giữ lại đi”
“Ngươi đừng hiểu lầm.”
Giọng điệu U Hồn có vẻ kiên nhẫn một cách kỳ lạ: “Ta không phải thương hại ngươi, lúc nãy mua nhiều, ăn không hết, bỏ đi thì phí, ngươi ăn nó là đang giải quyết vấn đề cho ta”
“Tâm trạng ta tốt, biết đâu…”
Y khẽ nhếch môi: “Ngày mai, ta sẽ quay lại mua hết đống dép cỏ ế ẩm của ngươi”
Phương Nguyên trầm mặc, hắn nhìn U Hồn rất lâu, ánh mắt dò xét, cân nhắc, cuối cùng gật đầu: “Vậy thì… đa tạ”
Hắn đưa tay nhận, lòng bàn tay tiếp xúc, U Hồn cảm nhận được những ngón tay lạnh ngắt kia đang run nhẹ
Phương Nguyên sao có thể không hiểu? Người này rõ ràng đang muốn giúp hắn, ít nhất vẻ ngoài là vậy, hắn cất bánh đi, gật đầu lần nữa với y, rồi quay lưng hòa vào màn mưa đêm dày đặc
Dưới tán ô đỏ như máu, đôi mắt đỏ rực của U Hồn nhìn theo bóng lưng Phương Nguyên, khóe miệng phác lên một ý cười lạnh lẽo
Về đến căn lều xiêu vẹo dưới chân núi, Phương Nguyên dọn dẹp qua loa, ngồi xuống bên đống lửa vừa đốt
Canh ba đã điểm
Cơn đói lại hành hạ hắn, Phương Nguyên nhìn chiếc bánh bao trên bàn, với tay ra lấy, há miệng cắn một góc
Nguội rồi, nhưng vẫn là thứ ngon lành hiếm hoi
Ngon quá
Hắu ăn rất chậm rãi, ăn xong một nửa, phần còn lại hắn gói cẩn thận để dành cho ngày mai
Sáng hôm sau
Phương Nguyên vừa dọn xong sạp hàng sơ sài, còn chưa kịp ngồi xuống, một bóng người quen thuộc đã xuất hiện trước mặt
U Hồn hôm nay mặc y phục huyền sắc, y đứng lặng trước sạp hàng, ánh mắt lướt qua những đôi dép cỏ được xếp ngay ngắn
“Dép này, bán thế nào?” Giọng điệu không khác gì đêm qua
Phương Nguyên ngước mắt đáp lời: “Nửa khối một đôi”
“Nửa khối?” U Hồn nhíu mày, giọng mang theo chút không hài lòng
Phương Nguyên gật đầu
Một thoáng im lặng trôi qua, U Hồn chợt cười khẽ, y chống hai tay lên sạp hàng, nghiêng người về phía trước, mặt y áp sát mặt Phương Nguyên
“Ta có một câu hỏi, ngươi phải trả lời thành thật”
Hơi gần rồi đó!
Phương Nguyên nhíu mày, nhưng vẫn gật đầu: “Mời nói”
“Nếu bây giờ” U Hồn chậm rãi nói: “Ta muốn mua hết số dép này, nhưng một khối cũng không đưa”
“Vậy thì sao?”
Cái dáng vẻ lưu manh này, đây rõ ràng là đến kiếm chuyện
Phương Nguyên không đổi sắc mặt, hắn thậm chí còn không buồn tức giận, trầm ngâm đáp: “Chẳng sao cả”
U Hồn hơi sững người
“Ngài muốn lấy bao nhiêu cứ lấy, cái bánh bao đêm qua… đủ rồi”
U Hồn nhướng mày, có chút ngoài dự liệu nha
“Ha…”
“Thú vị, ta thích câu trả lời này của ngươi”
Áp lực quanh người y dịu đi đôi phần: “Tiểu tử, ngươi tên gì?”
“Cổ Nguyệt Phương Nguyên”
“Tốt”
U Hồn vung tay, một túi vải thô rơi xuống sạp hàng, nguyên thạch bên trong va vào nhau, phát ra tiếng xoảng nhẹ, nghe là biết không ít: “Phương Nguyên, đống dép này, ta mua hết”
Phương Nguyên lắc đầu: “Ta không bán”
Lần này, U Hồn thật sự ngẩn ra: “Tại sao?”
Giọng y không giận, chỉ là khó hiểu, mạch suy nghĩ của tên này, y hoàn toàn không nắm được
“Không tại sao cả”
“Phải có lý do chứ?”
“Không có”
Khóe miệng U Hồn khẽ động, hàn khí tỏa ra: “Ngươi đang trêu tức ta?”
Phương Nguyên ngẩng đầu, hắn đang ngồi, U Hồn đang đứng, nhưng ánh mắt hắn không hề né tránh: “Là ngài đang muốn làm phiền ta, ta chỉ là một cổ sư tam chuyển tầm thường, không biết mình có chỗ nào chọc giận ngài”
U Hồn hít sâu một hơi: “Vậy nói đi, thế nào ngươi mới chịu bán?”
Phương Nguyên lắc đầu, giọng rất nhẹ: “Không bán cho ngài”
“Hừ, ngươi không bán dép, ta lấy mạng ngươi, tin không?”
“Tin”
“…”
“Ta tin”
“…”
“Nếu không còn gì khác” Phương Nguyên nói tiếp: “Xin tránh sang một bên, ngài đang cản trở ta buôn bán”
U Hồn nheo mắt
Được, được lắm
Tiểu súc sinh này, dù là quá khứ hay tương lai đều khiến y khó chịu như nhau, tức muốn sôi máu
“Hừ”
U Hồn hừ lạnh một tiếng, quay người, nhưng không rời đi, y đảo một vòng rồi dừng lại ngay bên cạnh sạp hàng, khoanh tay đứng đó
Phương Nguyên không nói thêm lời nào
Một người đàn ông trung niên dắt theo đứa trẻ đi tới, chỉ vào một đôi dép: “Chủ quán, đôi này bao nhiêu?”
Phương Nguyên vừa định mở miệng, U Hồn đã bước lên trước, thân hình cao ngất đứng chắn ngang, uy áp vô hình tỏa ra, lạnh đến nghẹt thở
Người đàn ông trung niên biến sắc, kéo đứa trẻ lùi lại, liếc nhìn U Hồn rồi nhìn Phương Nguyên, không dám nói gì, vội vã quay đi
“Ngài…” Giọng Phương Nguyên thấp xuống, có chút bất lực
U Hồn quay lại, khóe miệng nhếch lên: “Ta sao? Ta đứng đây hóng gió, có làm phiền ngươi à?”
“…”
Suốt cả ngày hôm ấy, hễ có ai tới gần, U Hồn đều dùng cách này cách nọ, cách lọ cách chai khiến họ tránh xa như tránh tà
Đến chiều sạp hàng vẫn nguyên vẹn như lúc sáng
Phương Nguyên ngồi trên chiếc ghế thấp, nhìn về phía chân trời nhuộm màu cam nhạt, hắn đói đến hoa mắt, nhưng không động, cũng không nhìn về phía U Hồn
U Hồn tựa lưng vào tường, nhìn cảnh ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ quái
Không thể giết, nhưng khiến hắn mệt mỏi, khiến hắn sống không nổi cũng đủ giải khuây
Trời tối hẳn, Phương Nguyên lại vác sọt lên vai, bước trên con đường vắng, về đến lều hắn đẩy cửa vào, đặt sọt xuống, trong lều tối om, hắn cũng không thắp đèn, không nhóm lửa, chỉ ngồi bất động trên chiếc giường gỗ
Bụng réo lên một hồi dài
Cả ngày hôm nay, hắn chưa ăn gì, ánh mắt hắn dừng lại trên nửa chiếc bánh bao còn sót lại từ tối qua
Hắn nhìn rất lâu
Trong đôi mắt tối tăm ấy, vô số suy nghĩ lướt qua rồi dần lắng xuống, chỉ còn lại một tiếng thở dài rất nhẹ
Hắn nhắm mắt, định mặc kệ cơn đói, nhưng bụng không chịu nghe lời, cuối cùng hắn đưa tay, chậm rãi cầm lấy nửa chiếc bánh bao, đưa lên miệng
Bánh đã cứng, nhân đậu đã nhạt, nhai trong miệng khô ráp, rất khó nuốt
Ngoài cửa lều, U Hồn lặng lẽ nhìn qua khe vách, y nhìn thấy thiếu niên ngồi trong bóng tối, ánh trăng mờ chiếu lên gương mặt hắn
Trong lòng U Hồn bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu mơ hồ
Y muốn thấy hắn giận dữ, muốn thấy hắn sụp đổ, muốn thấy hắn khóc lóc cầu xin
Không phải là dáng vẻ đáng thương này
Càng nghĩ càng bực, U Hồn phất tay, thân hình biến mất tại chỗ
Trong lều, Phương Nguyên ăn xong nửa cái bánh bao, hắn dùng đầu ngón tay nhặt từng mảnh vụn rơi trên bàn, đưa hết vào miệng, không lãng phí chút nào
Sau đó hắn nằm xuống kéo tấm chăn mỏng lên, mắt nhìn trần lều thủng lỗ chỗ.
Hôm sau
Khi Phương Nguyên mang sọt hàng ra chợ, hắn lại thấy bóng người quen thuộc dựa vào cột nhà, U Hồn vẫn mặc bộ hắc y ấy, khóe miệng nở ra một nụ cười trêu tức: “Tiểu tử nghèo khổ, buổi sáng tốt lành”
…
Vài ngày trôi qua.
U Hồn giống như con mèo lớn thích thú quan sát con chuột nhỏ vùng vẫy trong móng vuốt của mình
Phương Nguyên đi săn thú, U Hồn tiện tay ném đá, đánh động cả ngọn núi
Hắn hái thảo dược. y đứng xa xa, khí tức lướt qua, cây cỏ héo úa ngay trước mắt hắn
Hắn mang dép cỏ ra chợ, y chỉ cần đứng đó không nói gì cũng đủ khiến không ai dám đến gần
Phương Nguyên vẫn im lặng
Sự kiên nhẫn ấy khiến U Hồn vừa bực bội vừa khó chịu, như thể bất luận y làm gì cũng không đánh động được hắn
Tâm trí hắn không có giới hạn, nhưng thân thể tàn tạ của hắn thì có
Đêm khuya
Trong căn lều tĩnh lặng, khí lạnh len qua từng khe vách, Phương Nguyên ngồi trước bàn gỗ, tay cầm một mẩu bánh khô đã cứng như đá
Bảy ngày rồi, kể từ khi U Hồn bắt đầu chọc phá, hắn chưa có một bữa ăn tử tế
Cơn đói không còn là cảm giác cồn cào nữa, nó bám riết lấy thân thể hắn, từ dạ dày lan lên ngực, rồi lan vào xương cốt, khiến đầu óc choáng váng
Chủ khổ cổ cũng không khá hơn, từng con nằm bất động trong không khiếu, khí tức yếu ớt như sắp vác hành lý lên đường đi gặp tổ tiên
Phương Nguyên đưa mẩu bánh lên miệng, nhưng tay hắn run quá, mẩu bánh tuột khỏi ngón tay, rơi xuống lăn vào góc tối
Hắn cúi người, định nhặt lên, ngay khoảnh khắc ấy, thân hình chợt chao đảo
“Hụt…”
Một tiếng thở gấp bật ra từ cổ họng, mắt Phương Nguyên tối sầm, sức lực cuối cùng rời bỏ hắn, hắn ngã về phía trước, trán đập vào mép bàn gỗ ngã xuống sàn
Máu đỏ tươi từ thái dương chảy xuống, khuôn mặt hắn tái nhợt đến mức không còn chút sinh khí
U Hồn đứng bên ngoài dõi theo như thường lệ, y đang chờ hắn cầu xin, đợi một ánh mắt van nài
Nhưng đêm nay sao lều yên tĩnh quá
Cảm giác bứt rứt trỗi dậy trong lòng, y bước tới gần hơn, ghé mắt qua khe hở, hơi thở bên trong yếu ớt vô cùng
U Hồn nhíu mày đẩy cửa bước vào, bên trong Phương Nguyên nằm bất động trên nền đất, y phục xộc xệch, một vệt máu nhỏ từ trán chảy xuống thái dương
“Gì vậy?!”
U Hồn lẩm bẩm, y bước qua, cúi người xuống, ngón tay trắng bệch chạm vào cổ tay Phương Nguyên
Mạch đập yếu ớt, thân thể lạnh ngắt, U Hồn day day thái dương vài cái, theo bản năng trong đầu lóe lên một ý nghĩ
Hay giết luôn ta!!
Ầm!!!
Thiên kiếp chói lòa đánh thẳng xuống đầu U Hồn!
“Khụ…!”
Quang mang tan dần, y ho ra một ngụm khói đen, toàn thân giật giật, tóc tai dựng đứng
Phương Nguyên nằm ngay dưới chân y, không chút hao tổn
U Hồn ngửa mặt lên trời, nghiến răng mắng: “Mới nghĩ thôi mà làm gì dữ vậy?! Mẹ ngươi!!”
Trời cao im lặng không đáp
U Hồn thở dài một hơi, khói từ miệng phả ra, y nhìn xuống thân hình bất động dưới chân, y cúi xuống, tay vòng qua lưng Phương Nguyên đỡ hắn lên
Thân hình Phương Nguyên nhẹ bẫng như một xấp lụa, đỡ hắn lên giường xong, U Hồn bỗng giật mình
“Ủa?”
Y cúi đầu nhìn đôi tay mình: “Sao ta lại đỡ hắn lên thế này?”
Cảm thấy bị chính mình xúc phạm, U Hồn tức giận nắm lấy cổ áo Phương Nguyên, nhấc bổng hắn lên rồi ném mạnh xuống đất!
Ầm!
“Ưm…”
Đầu Phương Nguyên mạnh đập vào chân bàn, máu lại chảy ra
U Hồn nhìn xuống thân hình tái nhợt trên nền đất, sắc mặt y biến ảo khó lường, giận dữ, bực bội và một thứ gì đó trông rất giống… hối hận
!!!
Hối cmn chứ hận!! Ta mà lại hối hận?
“Phiền phức thật chứ” Y lẩm bẩm: “Giết thì không được, ngồi nhìn ngươi nằm một cục thế này thì lại quá vô vị”
Y lại cúi xuống, đỡ Phương Nguyên đặt nằm ngay ngắn lên giường lần nữa
“Tỉnh dậy đi” U Hồn vỗ vào má Phương Nguyên: “Nhăn mặt hay nhíu mày gì đó cũng được, nằm im thế này chán lắm”
Phương Nguyên không phản ứng gì
U Hồn nghĩ nghĩ rồi liếc nhìn căn bếp tồi tàn, y lắc đầu, đảo mắt một vòng rồi bước tới
Tay y khẽ vung, từ trong không khí một nắm gạo trắng tinh, vài củ hành tím, một miếng gừng nhỏ, thậm chí cả một con gà sống nhăn răng, y nhóm lửa rồi bắt đầu nấu cháo
Cảnh tượng thật kỳ lạ
Hồn Đạo Vô Thượng Đại Tông Sư, Tôn giả có sát tính mạnh nhất trong lịch sử Cổ giới… đang cặm cụi khuấy nồi cháo trong căn lều tồi tàn lúc nửa đêm
Mùi thơm của cháo gà tỏa ra, U Hồn múc một chén đầy bưng đến bên giường
“Dậy ăn đi nè” Y lay lay vai Phương Nguyên
Không phản ứng
Y nhíu mày: “Còn muốn ta đút cho ngươi hả?”
“…”
U Hồn càu nhàu: “Tiểu súc sinh, không ăn thì chết đói đi…”
“…”
“Đợi ngươi tỉnh lại biết tay ta!!”
U Hồn cầm chén cháo lên, một tay đỡ lưng Phương Nguyên, nâng hắn lên một chút, tay kia cầm thìa, múc một thìa cháo nóng hổi đưa đến bên miệng hắn
“Há ra nè” Y ra lệnh
“…”
U Hồn mất kiên nhẫn, y dùng tay bóp má Phương Nguyên, ép miệng hắn mở ra, rồi nhét cả thìa cháo nóng hổi vào
“Ưm…!”
Phương Nguyên trong vô thức phát ra tiếng rên khẽ, cả người giật nhẹ, bỏng rồi… khóe môi hắn đỏ lên ngay lập tức
U Hồn giật mình bỏ cái thìa xuống, ngón tay chạm vào mép môi Phương Nguyên, một tia sáng xanh nhạt lóe lên, vết bỏng dịu đi ngay lập tức, da trở lại bình thường
Phù! May mà còn…
Ủa? Ta giật mình cái gì chứ? Chưa trụng cả người hắn vào nồi nước sôi đã là nhân từ rồi!!
U Hồn nhìn Phương Nguyên, nội tâm giãy dụa dữ dội, y nâng thìa lên, lần này thổi cho cháo nguội bớt rồi mới đưa qua
Thìa cháo chuẩn bị đâm thẳng vào họng hắn, nhưng y chợt dừng lại
Lỡ nghẹn thì sao?! Luyện Thiên Ma Tôn chết vì nghẹn cháo? Mặt mũi để đâu cho hết đời?
Suy nghĩ này vừa lóe lên, ngoài trời sấm vỗ cái ầm, U Hồn hừ lạnh: “Biết rồi! Ta có làm đâu mà”
“Tiểu súc sinh” Y lẩm bẩm, giọng đầy bất lực: “Há miệng ra”
Không biết Phương Nguyên có nghe thấy không, nhưng đôi môi càng khép chặt hơn, phản kháng thấy rõ
U Hồn cảm thấy mình lại sắp lên cơn điên rồi, y hít sâu một hơi, dùng hết kiên nhẫn đời này tích góp được bình ổn tâm cảnh
U Hồn cúi đầu, liếc Phương Nguyên bằng nửa con mắt, một tay giữ cằm hắn bóp nhẹ để miệng hé mở, rồi nhanh chóng đút một thìa cháo vào, đầu ngón tay xoa xoa cổ họng để hắn nuốt xuống
Làm xong thì lại thổi nguội thìa tiếp theo, từng thìa một, từng thìa một
Có lúc cháo trào ra ngoài, y dùng tay áo mình lau, có lúc Phương Nguyên trong vô thức quay đi, y phải xoay đầu hắn lại, sau gần nửa canh giờ vật lộn, chén cháo mới hết được một nửa
U Hồn như được ai ban phước, trên trán y đã đổ đầy mồ hôi, y đặt Phương Nguyên nằm xuống, khuôn mặt hắn đã có chút hồng hào, hơi thở đều đặn hơn
“Phiền phức thật, no chưa?”
“…”
“Ăn thêm vài thìa nữa vậy!” U Hồn nhìn chén cháo, dù gì cũng do y tự tay nấu, không nên lãng phí
Y cúi người đỡ Phương Nguyên dậy lần nữa, cháo đã nguội không cần thổi, thìa đến bên miệng, Phương Nguyên mở mắt
U Hồn: “…”
Phương Nguyên: “…”
U Hồn: !!!
Phương Nguyên: ?
“Ngươi… đang làm…”
Phương Nguyên giọng yếu ớt, ánh mắt mờ ảo, dường như còn chưa định thần rõ cái cảnh tượng trước mắt, khuôn mặt U Hồn với vẻ mặt khó hiểu đang cúi sát… sát… sát mặt hắn?
U Hồn cả người cứng đờ
Trong khoảnh khắc, ngàn vạn ý niệm lóe lên trong đầu y, giải thích, đe dọa, giả vờ mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, hoặc trực tiếp vặn cổ tên tiểu tử này để diệt khẩu!!
Nhưng trước khi bất kỳ ý niệm nào kịp thành hành động, bản năng đi trước một bước
Bịch!
Một cú đánh chuẩn xác sau gáy, ánh mắt Phương Nguyên vừa mới dần trong lại, lập tức trở nên vô thần, thân thể mềm nhũn ra, đổ ập trở lại lòng U Hồn
“…”
Căn lều lại yên tĩnh trở lại, U Hồn ngồi đó, hai tay ôm lấy Phương Nguyên, thìa cháo đã sớm ném đi mất dạng, vài giây sau, y mới như bừng tỉnh, vội vàng buông Phương Nguyên ra
U Hồn đứng dậy lui lại hai bước, nhìn chằm chằm vào thiếu niên trên giường, trong đầu y lúc này là cảnh tượng cuồn phong bão táp, trời long đất lỡ, sóng giật ầm ầm
Ta… vừa làm cái gì vậy?!
Ta nấu cháo cho Phương Nguyên?
Ta đút cháo cho Phương Nguyên?
Còn bị bắt gặp?!
Không, không được, chuyện này tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài!
Sát ý lần nữa dâng lên, mãnh liệt hơn bao giờ hết, nhưng vừa nghĩ đến, trong đầu đã hiện lên cảnh tượng thiên lôi đánh thẳng xuống đầu, hồn phách rung chuyển, y nghiến răng, nén xuống, ít nhất đợi nội thương lành hẳn trước đã
Giết không được, nhưng ký ức thì có thể xóa
Ánh mắt U Hồn lạnh đi, y bước tới bên giường, đưa tay đặt lên trán Phương Nguyên, ngón tay lạnh ngắt chuẩn bị thâm nhập vào xóa đi mấy giây ngắn ngủi vừa rồi
Nhưng ngay khi chạm vào, U Hồn lại chợt dừng lại, bàn tay vừa định xóa ký ức đột nhiên chuyển sang sưu hồn
Cổ giới đều biết Phương Nguyên là Thiên Ngoại Chi Ma, để y xem xem một chút cuộc sống trước kia của hắn thử
U Hồn nhe răng cười, không do dự ra tay
…
7x2 – 12x + 5 = 0
a = 7, b’ = -6, c = 5
Ta có beta’ = ?
U Hồn: ?
P + O2 —> 2P2O5
Cho ba lọ mất nhãn đựng các dung dịch sau…
“…Cái quái quỷ gì thế này?”
Mày U Hồn cau lại, y cũng đâu phải dạng người đầu óc tối tăm, sao một chữ cũng không hiểu thế này?
“Hừm! Thôi kệ đi”
U Hồn lắc lắc đầu trừ bỏ mấy suy nghĩ lung tung, y xóa xong đoạn ký ức mật mặt vừa rồi, phất tay khiến căn bếp trở lại như cũ, dọn sạch chứng cứ mình đã từng đến đây
Sáng sớm, mặt trời lên cao, ngón tay Phương Nguyên khẽ động, hắn nhíu mày, hai mắt chậm rãi mở ra, cố nén cảm giác lạ lẫm trong người, hắn chống người ngồi dậy
Bản thân vẫn đang nằm trên nền đất, y phục bẩn nhiều chỗ, hắn nhìn quanh một vòng, cố nhớ lại ký ức đêm qua
Có hơi mơ hồ, hắn nhíu mày, hình như là lại đói quá nên ngất đi, Phương Nguyên thở ra một hơi, đứng dậy dọn dẹp chỉnh trang, hắn thay bộ y phục khác, lấy một ít vật dụng cần thiết rồi lên đường rời khỏi nơi này
“Đúng là trời đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương, ta nhớ chưa từng chọc y mà” Phương Nguyên đi rất xa, hắn chẳng thể ở lại nơi này nữa, bị U Hồn liên tục gây rối, hắn căn bản sống không nổi
Bước chân Phương Nguyên mỗi lúc một nhanh
Hắn không quay đầu lại, nhưng hắn biết người kia vẫn theo sau, U Hồn lười ẩn thân, đường đường chính chính muốn gây sự
Một ngày sau, Phương Nguyên dừng lại, hắn quay người, trong đáy mắt có mệt mỏi, có bất lực, có uất ức bị dồn nén
“Ngài…” Giọng hắn khàn đi vì đói khát và thiếu ngủ: “…Rốt cuộc muốn gì?”
U Hồn đứng cách hắn không xa, hai tay khoanh trước ngực, thần sắc nhàn nhạt: “Đi đường”
Phương Nguyên siết chặt tay: “Đi đường hay đi theo phá ta”
U Hồn cười nhạt: “Trùng hợp thôi, ta đang đi đường mà”
Phương Nguyên hít sâu một hơi, hắn biết, đối mặt với người này, giận dữ hay tranh cãi đều vô dụng
“Ta chưa từng đắc tội ngài” Hắn nói chậm rãi: “Nếu là vì bánh bao đêm đó, ta có thể trả”
U Hồn nhướng mày: “Trả?”
Phương Nguyên cắn răng gật đầu: “Ta không có nguyên thạch, nhưng ta có tay, có sức, ta có thể làm việc để trả”
Một thoáng im lặng, gió núi thổi qua, U Hồn nhìn thân hình gầy gò dưới lớp áo rộng của hắn, nhìn đôi mắt không chịu cúi xuống dù đã bị dồn đến mức này
Trong đầu y, hình ảnh đêm qua chợt lóe lên, thiếu niên bất tỉnh, môi tái nhợt, phải dựa vào y mới nuốt được từng thìa cháo
Khó chịu
Rất khó chịu
“Ngươi nghĩ nhiều rồi” U Hồn lạnh nhạt nói: “Ta không thiếu người làm”
“Vậy thì vì sao?” Phương Nguyên hỏi
Trong giọng hắn lộ ra một chút uất ức rất nhỏ, bị đè xuống rất sâu: “Ta chỉ muốn sống, chỉ vậy thôi”
U Hồn không trả lời ngay, y bước tới một bước
Khoảng cách bị rút ngắn, uy áp quen thuộc lại phủ xuống, nhưng lần này Phương Nguyên không lùi
“Ngươi sống hay chết…” U Hồn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn: “…liên quan gì đến ta?”
Phương Nguyên im lặng, rồi hắn khẽ cười, giọng nghe rất mệt: “Vậy ngài đừng cản trở ta nữa”
Hắn quay người đi tiếp, bước chân có chút không vững, U Hồn đứng tại chỗ nhìn bóng lưng ấy rời đi, mày khẽ nhíu lại
Một cảm giác rất lạ len vào lòng y, nếu tiếp tục phá hắn… hắn thật sự sẽ chết?
Đúng, sẽ chết, vậy chẳng phải y sẽ rất hả hê sao? Haizzz, vẫn là mơ tưởng viễn vong, làm gì dễ vậy chứ, con cờ được Thiên Ý làm gì dễ chết như vậy
Y lên tiếng: “Này tiểu tử, ngươi ban nảy chẳng phải nói sẽ trả cho ta sao?”
Bước chân Phương Nguyên hơi dừng, hắn xoay người nhìn y: “… Phải”
U Hồn cười nhạt nói tiếp: “Vậy thì trả đi, không có nguyên thạch, đi theo ta làm công trả nợ”
Theo y?
Phương Nguyên thở ra một hơi, giọng nặng trĩu: “Ừm”
U Hồn khẽ nhếch môi, ánh mắt đỏ thẫm lóe lên một tia thích thú được che giấu: “Rất tốt, đi thôi”
Y quay người, thong thả bước đi, không thèm nhìn lại xem Phương Nguyên có theo không, y biết hắn sẽ theo.
Phương Nguyên mím môi đi đến bên cạnh
—
Cuộc sống theo hầu hạ U Hồn, như Phương Nguyên dự đoán, không hề dễ chịu chút nào
U Hồn dẫn hắn đến một căn nhà gỗ, có vẻ là nơi tùy ý dựng nên, căn nhà trống trơn, chỉ có một chiếc bàn gỗ, một chiếc ghế, và một tấm nệm mỏng trên sàn
“Đây là chỗ ta ở” U Hồn chỉ tay quanh một vòng: “Còn ngươi, ngủ ngoài hiên”
“Ừm”
U Hồn nhíu mày: “Ừm cái gì? Ngươi nói chuyện không biết trên dưới à?”
“…”
“Câm luôn rồi?”
“Vâng”
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn: “Tiểu súc sinh! Dậy! Đi lấy nước!”
Phương Nguyên mệt mỏi mở mắt, thân thể vẫn còn đau nhức, hắn lê bước đến bên giếng nước sau nhà, cái gào nước bất thường vô cùng, nặng gấp mấy chục lần bình thường, phải vật lộn một hồi lâu hắn mới kéo được nửa gàu nước
Nghĩ bằng cái đầu gối cũng biết, quá trình đã bị U Hồn động tay động chân
Y đứng tựa cửa nhìn, chép miệng liên tục: “Chậm như rùa, làm việc kiểu này ngươi làm hết đời chưa trả hết nợ”
Phương Nguyên cắn môi, không nói gì, tiếp tục kéo nước
Một cái bánh bao thôi mà, đáng mấy đồng chứ?
Sau khi lấy nước xong, U Hồn lại ra lệnh: “Nhóm lửa, nấu cháo, gạo trong bếp, cái bánh bao ngươi ăn là loại thượng hạng, cao cấp, đặc biệt, giới hạn, hiếm có, khó tìm, trân quý, cửu chuyển… ”
“Bánh bao Cửu Chuyển?!”
“Nhầm, nói chung là rất quý, cả Cổ giới chỉ có duy nhất một cái”
Bóc phét cũng có giới hạn thôi chứ?
“Vâng, ta nghe rồi, ngài không cần một ngày nhắc ba bốn chục lần đâu”
“Phải nhắc cho ngươi nhớ chứ”
Phương Nguyên bước vào bếp nhỏ tối om, tìm thấy một túi gạo nhỏ, hắn vo gạo, đổ nước, nhóm lửa, vừa nhóm lại tắt, mấy lần mới nhóm được lửa
Khi nồi cháo sôi lên sùng sục, U Hồn lại xuất hiện, nhíu mày: “Cháo loãng thế này? Ngươi định cho ta uống nước thay cơm à?”
“… Gạo không nhiều” Phương Nguyên giải thích
“Ngươi phải tìm cách đi chứ”
“…”
Ăn xong bữa tối, hắn rửa bát, quét dọn bếp núc, U Hồn thì ngồi trên ghế, nhắm mắt dưỡng thần, thỉnh thoảng lại mở mắt ra, ném vài câu chỉ trích
“Chậm chạp quá!”
“Dơ ở kia kìa!”
“Ngươi chỉ làm được thế thôi à?”
Buổi chiều, U Hồn bảo hắn đi nhặt củi, khi hắn mang một bó củi nhỏ về, U Hồn lại nhăn mặt: “Ít thế? Chắc ta sưởi ấm bằng hơi thở của ngươi?”
Hắn lại phải quay lại rừng
Màn đêm buông xuống, sau bữa cơm thanh đạm qua loa, U Hồn lại ra lệnh: “Đứng đó làm gì? Qua đây”
Phương Nguyên lưỡng lự một giây, rồi bước tới
Vừa đến gần, U Hồn chợt đưa tay nắm lấy cổ tay hắn, Phương Nguyên phản ứng rất nhanh, thân hình xoay một vòng nhỏ, định dùng lực phản chấn để thoát ra
Nhưng U Hồn đã sớm tính trước, tay trái y không chỉ giữ chặt cổ tay hắn mà còn thuận thế xoay ngược lại, ép cả hai tay Phương Nguyên giữ chặt sau lưng
“Thả ta ra…” Giọng Phương Nguyên khàn đặc, mang theo cơn giận hiếm thấy
U Hồn cúi xuống, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười nguy hiểm: “Không thả”
Ngón tay trắng bệch của U Hồn chậm rãi lướt dọc theo sống lưng của Phương Nguyên, từ gáy xuống tận thắt lưng, động tác nhẹ nhàng như vuốt ve khiến toàn thân hắn cứng đờ, có chút ê dại
Phương Nguyên cắn chặt răng, cố giữ bình tĩnh: “Ngài… muốn gì?”
U Hồn khẽ cười, tiếng cười rất thấp, đột nhiên y trở tay kéo mạnh, ôm gọn lấy hắn, tư thế bị đảo ngược, Phương Nguyên bị ép đối diện với y, một ngón tay lạnh lẽo nâng cằm hắn lên
“Nhìn ta”
Phương Nguyên không nhúc nhích
U Hồn nhíu mày, lực đạo trên ngón tay tăng lên một chút, ép hắn phải ngẩng cao hơn
“Ta bảo ngươi nhìn ta”
Phương Nguyên ngẩng đầu, ánh mắt thẳng tắp đâm vào đôi đồng tử đỏ thẫm của y
U Hồn cùng lúc cũng nhìn vào mắt hắn, đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó trong lòng bị chạm nhẹ một cái
Không phải đau, mà là… khó chịu
U Hồn chợt nhớ lại những lần ở tương lai, y đang nằm ngủ, một khắc vừa thả lỏng, Phương Nguyên không biết chui từ chỗ nào ra, không một chút khí tức, không nói không rằng lao vào tấn công, khi ấy y chỉ muốn bóp chết hắn ngay lập tức
Nhưng vừa trở người, tên tiểu súc sinh đó đã chạy mất tâm
…
Sau khi chọc phá U Hồn một phen, Phương Nguyên còn đang cân nhắc xem nên moi thêm bao nhiêu hồn phách của vị Hồn đạo vô thượng kia để luyện cổ, hắn thuận đường ghé qua dòng sông thời gian
Từ xa, hắn thấy Hồng Liên đang ngồi bên bờ sông, đầu hơi cúi xuống, ánh mắt chăm chú khác thường, thậm chí còn… sáng rực?
“Hồng Liên” Phương Nguyên lên tiếng, giọng nhàn nhạt, xoay xoay đoạn xương sườn trong tay: “Ngươi đang xem cái gì mà nhập tâm vậy?”
Hồng Liên giật mình, quay đầu lại, nụ cười có chút gượng gạo: “Có xem gì đâu”
Y vừa nói vừa vung tay, mặt sông gợn lên, cảnh tượng trên đó lập tức bị quét tan, nhưng bàn tay Phương Nguyên đã nhanh hơn một bước
“Nếu không có gì…” Hắn giữ lại dòng chảy thời gian, giọng mang theo ý cười: “Vậy giấu làm gì?”
Hồng Liên khựng lại một thoáng: “Ta nghĩ… ngươi không nên xem”
Phương Nguyên nhướng mày, bước chân không hề dừng: “Có thứ gì ta lại không thể xem?”
Hồng Liên cười trừ: “Xem xong, ngươi sẽ không vui đâu”
“Vậy à?” Phương Nguyên đáp gọn: “Ta càng muốn xem”
Hắn đã đến rất gần, Hồng Liên đang ngồi, Phương Nguyên cúi người, chống cằm lên vai y, tư thế thân mật bất thường
“Để ta xem” Hắn nói khẽ: “Thứ gì mà khiến Hồng Liên Ma Tôn phải chăm chú, trông còn có vẻ thích thú như vậy…”
Ánh mắt Phương Nguyên rơi xuống mặt sông, hiện tại dưới dòng sông thời gian đang phản chiếu một cảnh tượng đặc sắc vô cùng
U Hồn đã đè Phương Nguyên xuống sàn gỗ lạnh lẽo, đầu gối ép chặt hai bên hông thiếu niên, khiến hắn không thể lật người, tay còn lại của y chậm rãi, từng chút một kéo y phục của hắn xuống
Ngón tay y lướt qua xương quai xanh vừa lộ ra của Phương Nguyên, rồi xuống thấp hơn, dừng lại ngay dưới xương sườn trái, đúng vị trí trái tim
Y gõ nhẹ một cái, Phương Nguyên giật mình co người: “Chỗ này, tương lai ngươi sẽ dùng chính xương của ta, đâm xuyên qua chỗ này của ta, cảm giác rất đau nha”
Nói đoạn U Hồn lại cúi xuống, tay y đột ngột luồn xuống dưới chạm vào phần da non ở đùi trong, Phương Nguyên lập tức co cứng người, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng, mắt đỏ hoe
“Thả… ra…” Giọng hắn lạc đi, lần đầu lộ rõ sự run rẩy
“Kêu vài tiếng ta nghe đi, ta thả” Y cười khẽ: “Ngươi còn nợ ta nhiều lắm”
Ngón tay y đột nhiên dùng sức, bóp mạnh vào phần da đùi trong
“Ưm…”
Phương Nguyên không kìm được mà bật ra một tiếng rên rất nhỏ, U Hồn nghe thấy, khóe miệng cong lên cao hơn
“Nghe chưa? Cơ thể ngươi thành thật hơn miệng ngươi nhiều”
Y cúi xuống, môi gần như chạm môi hắn, nhưng không hôn, chỉ dừng lại ở khoảng cách gần đến mức hơi thở hòa quyện, nói từng chữ một: “Tiểu súc sinh, cầu xin ta đi…”
….
Hai má Hồng Liên hơi đỏ lên: “…”
Kích thích quá đi mất!
Nụ cười giả tạo trên môi Phương Nguyên đông cứng
Một giây
Hai giây
Ba giây trôi qua
Khóe miệng hắn vẫn cong, nhưng đôi đồng tử đã tối sầm, sâu đến mức không phản chiếu nổi ảnh sông thời gian nữa, bàn tay đang xoay xoay đoạn xương sườn khựng lại
Rắc
Một tiếng rất nhỏ vang lên, xương bị siết đến nứt vỡ
Trong lòng Hồng Liên đột nhiên có dự cảm không lành, Phương Nguyên từ từ đứng thẳng người
Rất chậm
Rất bình tĩnh
Hắn đưa tay chỉnh lại cổ tay áo, phủi phủi thứ bụi không tồn tại trên đó, giọng hắn nhẹ nhàng đến đáng sợ: “…Hồng Liên ơi”
“Ơi —! Ta đây” Hồng Liên bất giác rùng mình, cố nặn ra một nụ cười gượng
Giọng Phương Nguyên dịu dàng đến mức khiến người ta nổi da gà: “Ta hỏi Hồng Liên một chuyện nha!”
Hồng Liên vừa gật đầu vừa lén lút quẫy nước, đồng thời nhích người sang bên, tận lực kéo giãn khoảng cách giữa mình và hắn: “Ngươi… nói đi”
Phương Nguyên nghiêng đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào mặt sông, nơi Hồng Liên đang ra sức tát nước
Giọng hắn mềm mại vô cùng: “U Hồn… sao lại đến được đó vậy?”
Hắn dừng lại một nhịp: “Y đến bằng cách nào?”
“Ai giúp y?”
Hồng Liên: “…”
“À”
Phương Nguyên tự gật đầu, như đã có đáp án: “Không cần trả lời”
“Còn có… Hồng Liên tiên hữu rất thích xem mấy thứ này sao? Xem đến đỏ mặt, xem đến không rời mắt? Xem đến ta tới gần còn không phát giác, xem đến…”
Hồng Liên nuốt khan liên tục, vội vàng đánh trống lảng: “Phương Nguyên à, ta gần đây vừa nghiên cứu được một sát chiêu Trụ đạo mới, cực kỳ hợp với ngươi, ta tặng ngươi nha? Thích không?”
Phương Nguyên mỉm cười, là nụ cười mà Cổ giới quen thuộc nhất: “Ồ! Vậy à?”
Hồng Liên cười thân thiện gật đầu: “Đúng đúng, tặng hết cho ngươi”
Phương Nguyên cúi người, ghé sát tai y, giọng hắn hạ thấp, nhẹ đến mức như thì thầm, nhưng từng chữ mang theo áp lực nặng nề: “Vậy… đa tạ Hồng Liên tiên hữu trước nhé”
“Chuyện của ngươi…ta ghi sổ”
“Còn bây giờ…”
Giọng hắn trầm xuống, bị đè nén đến cực hạn: “Đưa ta đến đó…”
“Ngay!!”
Hồng Liên: “…”
Trong lòng y hiện giờ chỉ còn một suy nghĩ duy nhất —
U Hồn à…
Ngày giỗ ngươi thích ăn gà hầm hay vịt quay vậy… để ta còn biết đường cúng
_______
Sổ mệnh khinh đề tâm bất động
Tế kỳ hà vị đãi lai thần
Dịch thơ
Nhẹ tay ghi sổ lòng không gợn sóng
Ngày giỗ dùng chi… đợi tới sẽ hay
Phương trình thiếu hệ số, thật ko thể chấp nhận!🐧🐧🐧
trang sau đâu? phải có trang sau mới đúng chứ?