“Mấy ngàn năm rồi… chỉ chờ nhìn khuôn mặt lúc nào cũng ung dung tự tại của đại nhân… vì ta mà thất thần.”
_________________
Cổ Nguyệt Phương Nguyên đứng trong kẽ hở thời không, đầu ngón tay vờn một chiếc hoa tai hồng não. Tua hoa quanh những ngón tay trắng bệch của hắn lưu chuyển như máu. Cảm giác buồn chán do vĩnh sinh mang lại ngày ngày gặm nhấm tủy xương hắn, tựa như hàng ngàn con kiến đang bò trên cốt nhục.
Hắn cần một chút… thú vị.
“Để ta xem, những kẻ được gọi là Ma Tôn kia, tuổi thơ sẽ là bộ dạng gì.” Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười thích thú, chiếc hoa tai đung đưa nhẹ theo động tác nghiêng đầu.
Thời không trước mắt hắn gợn sóng như làn nước, vô số cảnh tượng lướt qua nhanh chóng. Bỗng, hắn dừng lại. Hắn thấy một cậu bé gầy gò co quắp trong góc nhà thờ tổ, đang chứng kiến một bi kịch nhân gian.
“Thú vị.” Trong mắt Phương Nguyên lóe lên một tia hứng thú. Hắn nhận ra đôi mắt ấy, dù lúc này chúng còn đầy vẻ sợ hãi non nớt chứ không phải ánh sáng u ám khiến người ta kinh hãi sau này.
Đây là Minh U, vị U Hồn Ma Tôn trong tương lai, lúc này cũng chỉ là một đứa trẻ chứng kiến mẫu thân bị giết.
Trong nhà thờ tổ, bàn tay người đàn ông cầm kiếm run rẩy, mũi kiếm đè lên ngực người phụ nữ. Xung quanh đứng đầy tộc nhân, biểu cảm của họ hoặc lãnh đạm hoặc cuồng nhiệt.
“Ra tay! Nàng ta tư thông với ngoại tộc, tội đáng muôn lần chết!” Tộc trưởng, cũng chính là gia gia của cậu bé quát lớn.
“Phụ thân… xin người…” Lời cầu xin của người đàn ông chìm nghỉm trong tiếng hò hét của tộc nhân.
Âm thanh lưỡi kiếm đâm vào thịt máu rất nhẹ, nhưng lại như sấm sét nổ bên tai cậu bé. Thân thể người phụ nữ từ từ đổ xuống, vũng máu lan ra dưới thân, tựa một đóa hoa yêu diễm. Cậu bé cắn chặt mu bàn tay mình, nén tiếng nức nở trong cổ họng.
Phương Nguyên vô thanh xuất hiện trên xà ngang của nhà thờ tổ, hứng thú quan sát cảnh tượng này, chiếc hoa tai hồng não lấp lánh ánh sáng mờ trong bóng tối.
“Hóa ra là vậy.” Hắn nhẹ giọng tự nói: “Hạt giống sát thân, từ lúc này đã được gieo xuống.”
Cậu bé được dẫn đến sân viện của gia gia. Bàn tay già nua của Tộc trưởng vuốt qua đỉnh đầu cậu, giọng nói uy nghiêm: “Từ nay về sau, ngươi theo ta. Hãy nhớ, gia tộc cao hơn tất cả.”
Minh U cúi đầu, trên khuôn mặt non nớt không lộ ra biểu cảm. Chỉ có Phương Nguyên nhận thấy, móng tay cậu bé đã cắm sâu vào lòng bàn tay, thấm ra từng sợi vết máu.
Đêm khuya thanh vắng, Phương Nguyên hiển hiện trước giường cậu bé. Dưới ánh trăng, chiếc hoa tai của hắn phản chiếu ánh hồng yêu dị, nhẹ nhàng đung đưa.
“Ngươi… là ai?” Cậu bé không hoảng sợ, chỉ mở to đôi mắt đen như mực. Phương Nguyên nhận thấy, trong đó đã không còn sự ngây thơ đáng có của một đứa trẻ.
“Một người khách qua đường.” Phương Nguyên mỉm cười, giọng nói cố ý buông nhẹ nhàng, “Nhìn thấy một vài chuyện thú vị.”
“Chuyện hôm nay… thú vị?” Giọng cậu bé rất lạnh lẽo, hoàn toàn không giống của một đứa trẻ.
Phương Nguyên ngồi xổm xuống, chiếc hoa tai hồng não gần như chạm vào má cậu bé: “Bản thân sự đau khổ không thú vị, nhưng sự đau khổ sẽ tạo ra thứ gì… điều này mới thực sự thú vị.”
Cậu bé giơ tay muốn chạm vào chiếc hoa tai, nhưng trong khoảnh khắc sắp chạm tới lại bị Phương Nguyên né tránh.
“Ngươi có muốn lực lượng không?” Giọng Phương Nguyên như lời thì thầm của ma quỷ, “Thứ sức mạnh khiến những kẻ làm tổn thương ngươi phải trả giá?”
Trong mắt Minh U lần đầu tiên bùng lên ngọn lửa: “Muốn.”
Phương Nguyên cười, nụ cười ấy đẹp đến kinh tâm động phách, nhưng cũng lạnh đến thấu xương: “Hãy nhớ kỹ đêm nay. Khi ngươi cần ta, hãy hướng trăng kêu gọi ‘Hồng Não’, ta sẽ đến tìm ngươi.”
Nói xong, thân ảnh hắn như khói tan biến, chỉ còn lại bóng dư của chiếc hoa tai trong mắt cậu bé mãi không tan.
Năm tháng thoi đưa, Minh U lớn lên dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc của gia gia mình. Bề ngoài, y là một người kế thừa thuận theo, học tập tộc điển, tu luyện cơ bản cổ thuật. Ngầm bên trong, ánh mắt y ngày càng lạnh, tâm càng ngày càng cứng.
Phương Nguyên thỉnh thoảng xuất hiện, luôn là trong đêm trăng, luôn mang theo chiếc hoa tai hồng não đó. Hắn chưa từng cho Minh U sự trợ giúp thực chất, chỉ dùng giọng nói nhẹ nhàng nói ra những lời lẽ tàn khốc:
“Gia gia ngươi dạy ngươi gia tộc chí thượng, nhưng chính hắn ép phụ thân ngươi giết mẫu thân ngươi.”
“Phương thức trực tiếp nhất để giải quyết vấn đề, chính là khiến vấn đề vĩnh viễn biến mất.”
“Nước mắt là vũ khí của kẻ yếu, còn ngươi phải làm kẻ cầm kiếm.”
Mỗi lần xuất hiện, Minh U đều có thể nhìn rõ khuôn mặt đó của Phương Nguyên, dung nhan đẹp đến mờ nhòa ranh giới nam nữ, dưới ánh trăng như quỷ mị khiến người ta mê đắm. Hắn để cậu bé chạm vào hoa tai của mình, nhưng luôn rút lui khi đối phương đắm chìm, để lại khát vọng sâu hơn.
Năm Minh U mười hai tuổi, trong một quyển cổ tịch, y lĩnh ngộ chân đế của chữ “Sát”. Y quỳ ngồi trước bàn sách, ngón tay mô phỏng từng nét bút của chữ ấy, như thể có thể cảm nhận được khí tức huyết tinh ẩn chứa trong đó. Ánh trăng xuyên qua giấy cửa sổ, chiếu xuống đất những bóng đen lốm đốm.
“Hồng Não.” Y khẽ gọi.
Phương Nguyên đúng hẹn mà đến, trông hắn như vừa tỉnh giấc, y phong lỏng lẻo mặc trên người, lộ ra một mảng da thịt trắng bệch ở xương quai xanh.
“Ta hiểu rồi.” Cậu bé nói, giọng trầm thấp: “Sát không phải là kết thúc, mà là khởi đầu.”
Phương Nguyên khẽ cười, ngón tay vuốt qua đỉnh đầu cậu bé: “Đứa trẻ thông minh. Vậy thì, ngươi định bắt đầu từ ai?”
Minh U không trả lời, nhưng Phương Nguyên từ trong mắt y đã nhìn thấy đáp án.
Thời cơ đến nhanh hơn Phương Nguyên dự liệu. Một đêm mưa, Minh U vô tình nghe được cuộc mật đàm giữa gia gia và tâm phúc, năm đó phụ thân y không phải tự nguyện sát thê, mà là bị gia gia hạ cổ. Đáng sợ hơn, bây giờ gia gia lại nghi ngờ phụ thân của Minh U chuẩn bị báo thù, quyết định ra tay trước.
Cậu bé đứng sau cột hành lang, mưa ướt sũng y bào của y. Y không khóc, không phẫn nộ, chỉ lặng lẽ nghe xong, rồi quay người rời đi.
Phương Nguyên ở nơi tối tăm chứng kiến tất cả, trong mắt lấp lánh ánh sáng vui thích. Khi Minh U trở về căn phòng đơn sơ của mình, phát hiện Phương Nguyên đã ngồi trên mép giường y, chiếc hoa tai hồng não dưới ánh nến lấp lánh sắc thái như máu.
“Cần giúp đỡ không?” Phương Nguyên hỏi.
Minh U lắc đầu, từ trong tay áo lấy ra một thanh đoản kiếm, đó là món quà gia gia tặng y vào sinh nhật mười tuổi.
“Ta tự mình làm.” Y nói, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.
Phương Nguyên cười, lần này là niềm vui thích chân thành. Hắn giơ tay sờ lên má cậu bé, cảm nhận được sự run rẩy trong khoảnh khắc của đối phương: “Đứa trẻ ngoan. Ta sẽ nhìn.”
Ngày sát thân đó dị thường yên tĩnh. Gia gia trong thư phòng phê duyệt tộc vụ, Minh U bưng trà bước vào. Lão nhân ngẩng đầu nhìn tử tôn của mình một cái, không hề phòng bị tiếp nhận tách trà.
“Gia gia.” Minh U khẽ nói, “Gia tộc thực sự cao hơn tất cả sao?”
Tộc trưởng nhíu mày: “Đương nhiên. Đây là vinh dự của ngươi, cũng là trách nhiệm của ngươi.”
Minh U gật đầu, nhìn gia gia uống cạn tách trà có pha cổ độc. Khi lão nhân bắt đầu co giật, cậu bé lạnh lùng khóa cửa sổ, rồi rút đoản kiếm ra.
“Vậy ngài nên rất vui.” Y nói, mũi kiếm chạm vào cổ họng lão ta: “Bởi vì ta cũng là vì gia tộc. Gia tộc của ta, chỉ có một mình ta.”
Âm thanh lưỡi kiếm rạch qua thịt máu rất nhẹ, giống như đêm đó nhiều năm trước. Minh U nhìn gia gia đổ xuống, bỗng cảm thấy một cơn choáng váng. Y quỳ xuống trong vũng máu, lần đầu tiên, cũng là duy nhất một lần, vì việc giết người mà khóc.
Phương Nguyên lúc này hiện thân, hồng y như máu, hoa tai đung đưa. Hắn ngồi xổm xuống, dùng tay áo nhẹ nhàng lau đi vết máu trên mặt cậu bé.
“Sao lại khóc?” Hắn hỏi, giọng nói dịu dàng khác thường.
Minh U ngẩng đầu, nước mắt làm mờ đi dung nhan xinh đẹp trong tầm mắt: “Ta không biết… chỉ là đột nhiên cảm thấy… trống rỗng…”
Phương Nguyên hiểu ra. Đây là tia sáng cuối cùng của nhân tính trong Minh U, từ nay về sau, vị U Hồn Ma Tôn thực sự sẽ ra đời. Vốn dĩ hắn nên vui, nhưng vô cớ cảm thấy một tia phiền muộn.
“Suỵt…” Hắn ấn đầu cậu bé lên vai mình, chiếc hoa tai hồng não chạm qua má đối phương, “Lần đầu tiên đều là như vậy. Sau này sẽ không như thế nữa.”
Minh U nắm chặt vạt áo Phương Nguyên, hít vào khí tức lạnh lẽo trên người hắn. Trong khoảnh khắc này, một loại tình cảm xoắn vặn nào đó đâm rễ nảy mầm trong lòng y. Người này đã nhìn thấy mặt tối nhất của y, nhưng không rời đi, người này dẫn dắt y bước vào vực sâu, nhưng lại ở bờ vực đỡ lấy y.
“Đừng đi.” Y khàn giọng nói, trong thanh âm lộ ra nỗi hoảng sợ mà chính y cũng không hiểu.
Phương Nguyên khẽ cười, ngón tay vuốt qua tóc cậu bé: “Ta luôn sẽ trở về. Suy cho cùng thì…” Hắn thì thầm bên tai Minh U, hơi thở lạnh lẽo: “Câu chuyện của ngươi mới chỉ bắt đầu.”
Khi Minh U lần nữa ngẩng đầu, Phương Nguyên đã biến mất, chỉ còn lại bóng ảo của chiếc hoa tai hồng não trong mắt y mãi không tan. Y lau khô nước mắt, đứng dậy, sự yếu đuối trong mắt đã bị thay thế bằng bóng tối sâu không thấy đáy.
Phía xa vọng lại tiếng kinh hô của tộc nhân, tiếng bước chân càng lúc càng gần. Minh U nhìn thanh đoản kiếm nhuộm máu trong tay, khóe miệng từ từ cong lên một nụ cười.
Phương Nguyên đứng trong kẽ hở thời không, nhìn thiếu niên Minh U bắt đầu sự thống trị đầy máu tanh của mình. Vốn dĩ hắn cho rằng đây chỉ là một trò tiêu khiển giết thời gian, nhưng lại phát hiện bản thân liên tục ngoảnh lại nhìn thế giới đó.
“Thú vị.” Hắn vuốt ve chiếc hoa tai của mình, trầm tư: “Không biết khi lớn lên, y còn nhớ chiếc Hồng Não này không?”
Mười năm sau, đỉnh núi Huyền Từ.
Thanh niên hai mươi mấy tuổi chân trần đứng trên đống xác chết, dưới chân giẫm lên ba trăm thi thể tu sĩ. Ánh trăng kéo dài bóng y như một thanh lợi kiếm, đâm vào thành trì đang cháy rực phía xa. Y đang dùng hồn đạo cổ trùng rút hồn phách người chết, động tác nhã nhặn vô cùng.
“Đại nhân xem có còn hài lòng không?” Minh U đột nhiên quay đầu, cười với một chỗ nào đó trong hư không.
Phương Nguyên hiện ra thân hình, hắc bào trong gió đêm vẫn không động đậy. Những năm nay hắn như tôi luyện cổ trùng khắc chạm đứa trẻ này: sát thân, tàn thôn, hai mươi tuổi dùng hồn phách cả thành trì luyện thành con Tiên Cổ đầu tiên. Nhưng thứ khiến hắn vui thích nhất, là trong mắt Minh U ngày càng đậm đặc, loại yêu đương xoắn vặn đó.
“Thủ pháp đồ thành quá thô ráp.” Phương Nguyên búng tay đánh vỡ hồn cổ Minh U vừa luyện thành: “Nghệ thuật chân chính nên để nạn nhân cảm nhận được hy vọng trước khi chết.”
Nụ cười của Minh U mở rộng. Y đột nhiên áp sát Phương Nguyên, ngón tay nhuốm máu sờ lên khuôn mặt lạnh lẽo của hắn: “Giống như ngài cho ta hy vọng vậy sao?” Thiếu niên trong hơi thở mang theo khí tức lạnh lẽo: “Để ta tưởng rằng có thể được cứu rỗi, kỳ thực chỉ là bồi dưỡng sự tuyệt vọng càng thơm ngon hơn?”
Phương Nguyên để y chạm vào. Đây là trò chơi bệnh hoạn giữa bọn họ. Minh U càng tỉnh táo nhận thức bản thân bị thao túng, lại càng chìm đắm trong đó. Như lúc này, sát chiêu hồn đạo tập trung ở đầu ngón tay thiếu niên khi chạm vào da Phương Nguyên, sẽ tự động chuyển hóa thành sự vuốt ve nhẹ nhàng.
“Hôm nay dạy ngươi chân truyền thực đạo.” Phương Nguyên đột nhiên bóp cổ họng Minh U, nhét một đám bóng đen ngoe nguẩy vào miệng y: “Đây là ‘Thực Tâm Tham’, sau khi ăn vào ngươi sẽ khao khát thịt máu của người thân thiết.”
Minh U kịch liệt ho sặc sụa, nhưng lại lộ ra vẻ thích thú đắm say. Y liếm máu đen tràn ra khóe miệng, đột nhiên xông lên cắn vào cổ tay Phương Nguyên. Trong âm thanh giòn vỡ của răng trên Chí Tôn Tiên Thể, thiếu niên lầm bầm không rõ: “Nhưng ta chỉ muốn ăn đại nhân…”
“Ngươi cắn không động ta.” Phương Nguyên khẽ cười một tiếng, trong chớp mắt liền biến mất không thấy.
Không biết qua bao nhiêu năm, trước Sinh Tử Môn.
Minh U đã trở thành Bát Chuyển cổ sư đứng giữa vạn ngàn du hồn. Y vừa tàn sát hết những người thân cuối cùng trong thiên hạ, dùng hồn phách của họ dưỡng hồn. Hắc bào sớm bị máu thấm đậm thành màu ám hồng, như một tấm da người lột ra. Bây giờ y là đại lão ma đạo danh tiếng lừng lẫy, bị chính đạo thảo phạt, càng vì tàn sát tộc nhân thân mà tiếng xấu đồn xa.
“Ta biết ngươi đang nhìn.” Minh U nói với hư không không một bóng người: “Năm đó ngươi cho ta cổ trùng, có phải chính là chờ ngày này?”
Phương Nguyên đứng trong dòng sông thời gian khẽ cười. Tên điên này quả thực là tác phẩm hoàn mỹ nhất của hắn. Rõ ràng thấu hiểu tất cả âm mưu, nhưng vẫn theo kịch bản hắn thiết kế mà múa. Ngay cả tình yêu xoắn vặn kia, cũng trở thành chất bôi trơn xoay chuyển bánh xe vận mệnh.
Minh U đột nhiên bóp nát con cổ mới luyện của mình, vô số mảnh vỡ hồn phách trong không trung tụ hợp thành dung nhan Phương Nguyên, y say đắm hôn những điểm sáng này: “Đợi ta từ Sinh Tử Môn trở về… sẽ đem đại nhân luyện thành Hồn Cổ đẹp nhất…”
Khi Phương Nguyên trở về hiện thế, phát hiện vạt áo dính đầy máu. Hắn chợt nhớ tới nước mắt lần đầu giết người của Minh U, sự tuyệt vọng thuần khiết đó sau này không còn xuất hiện nữa. Thay vào đó, là nụ cười khiến người ta sởn gai ốc của U Hồn Ma Tôn trước Sinh Tử Môn.
“Hóa ra là vậy.” Phương Nguyên thay một bộ y bào, cuối cùng hiểu rõ nguồn gốc của cảm giác vui thích đó. Không phải ưu việt khống chế vận mệnh, mà là quá trình tự tay nhuộm đen màu trắng tinh, chứng kiến vệt trắng đó chủ động ôm lấy vết bẩn như thế nào.
Hắn nhìn về hướng Sinh Tử Môn, nơi đó truyền lại ba động, Minh U đang phá vỡ phong ấn. Phương Nguyên vuốt ve chiếc hoa tai hồng não bên tai, khóe môi nâng lên vòng cung mong chờ.
Minh U đứng bên rìa vực thẳm, hắc bào trong gió vỗ phần phật. Y đã không còn là cậu bé co quắp trong góc nhà thờ tổ năm đó, mà là U Hồn Ma Tôn khiến cả tu chân giới nghe danh đã sợ điếng hồn.
Phía sau, xác chết ngổn ngang. Y vừa tàn diệt một trung đẳng môn phái, chỉ vì trưởng lão của đối phương trong nghị hội có chút chê trách y. Máu tươi theo đầu ngón tay y nhỏ xuống, nhưng y không cảm nhận được bất kỳ khoái ý nào, loại sát lục này sớm đã không thể lấp đầy cái hố trống rỗng khổng lồ trong lòng y.
“Hồng Não…” Y hướng trăng máu khẽ gọi, trong thanh âm mang theo sự trầm thấp đặc trưng của nam tử trưởng thành, nhưng lại xen lẫn một tia mong chờ như trẻ con.
Không hồi ứng. Mấy ngàn năm nay, mỗi khi y hoàn thành một lần sát lục quan trọng, đều gọi như vậy, nhưng chưa từng nhận được hồi ứng. Người đeo chiếc hoa tai hồng não kia, phảng phất chỉ là một giấc mộng ảo của y.
“Tôn chủ, tất cả người sống đã xử lý xong.” Một hồn đạo cổ sư quỳ phía sau y, thanh âm run rẩy.
Minh U không quay đầu, chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, vị tu sĩ kia liền ngã xuống không một tiếng động, hồn phách bị y hút vào lòng bàn tay: “Ta đã nói, đừng quấy rầy khi ta đang gọi.” Y lãnh đạm nghiền nát sợi hồn phách đó, như nghiền chết một con kiến.
Ngay khi y chuẩn bị rời đi, một mùi hương lạnh quen thuộc thoảng vào mũi. Thân thể Minh U đột nhiên cứng đờ, trái tim ngàn năm chưa từng tăng tốc giờ đây lại kịch liệt đập mạnh.
“Lớn rồi nhỉ!” Thanh âm khắc vào xương tủy đó vang lên phía sau.
Minh U từ từ quay người, sợ động tác quá nhanh sẽ kinh tán cái bóng ảo này. Dưới ánh trăng, Phương Nguyên vẫn một bộ hồng y, hoa tai hồng não trên dái tai càng thêm tươi thắm hơn trong ký ức. Tuế nguyệt không lưu lại bất kỳ vết tích nào trên mặt hắn, khuôn mặt không phân biệt được nam nữ đó vẫn đẹp đến kinh tâm động phách.
“Ngươi… thực sự tồn tại.” Giọng Minh U khàn khàn, y bước một bước về phía trước, lại cứng ngắc dừng lại.
Phương Nguyên nghiêng đầu đánh giá y, tua hồng não nhẹ nhàng lắc lư: “Xem ra tiểu Minh U của ta đã trở thành vị Ma Tôn khiến người ta nghe danh phải kinh hãi rồi nhỉ.” Ánh mắt hắn quét qua đầy đất thi hài, khóe miệng nâng lên vòng cung hài lòng, “Làm không tệ.”
Ba chữ này như một chiếc chìa khóa, trong khoảnh khắc mở ra cánh cửa nghìn năm phong ấn trong lòng Minh U, chỉ có hắn dám gọi y như vậy.
Y xông lên phía trước, nhưng trong khoảnh khắc sắp chạm vào Phương Nguyên lại bị một cỗ lực lượng vô hình đẩy ra.
“Vội cái gì?” Phương Nguyên khẽ cười, ngón tay vờn quanh tua của hoa tai: “Lâu không gặp như vậy, không nên trò chuyện trước sao?”
Minh U quỳ một gối, ngẩng đầu ngưỡng mộ bóng dáng dưới ánh trăng, trong mắt cuồn cuộn điên cuồng và say đắm: “Ta tìm ngươi mấy ngàn năm… giết vô số người… chỉ để xác nhận ngươi thực sự tồn tại…”
Phương Nguyên ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt y. Chiếc hoa tai hồng não rủ xuống, nhẹ nhàng đung đưa trước mắt Minh U: “Tại sao lại chấp nhất như vậy?”
“Ngươi biết tại sao.” Giọng Minh U trầm thấp mà nguy hiểm, y giơ tay muốn chạm vào chiếc hoa tai, nhưng lại lần nữa bị tránh né: “Ngươi dẫn dắt ta, tạo hình ta, rồi biến mất… như một trò chơi tinh tế thiết kế.”
Phương Nguyên cười, nụ cười ấy vừa đẹp đẽ vừa tàn nhẫn: “Bởi vì đây chính là một trò chơi mà, tiểu Minh U. Vĩnh sinh quá nhàm chán, ta cần tìm chút thú vị.”
Câu nói này vốn nên khiến bất kỳ ai nổi giận, nhưng Minh U lại cười thấp giọng. Y từ từ đứng dậy, hắc bào không gió tự động: “Vậy bây giờ, trò chơi nên do ta quyết định.”
Y đột nhiên ra tay, sát chiêu hồn đạo “Vạn Hồn Thực Tâm” thẳng đến Phương Nguyên. Chiêu này đủ khiến Cổ Tiên bình thường hồn phi phách tán, nhưng khi tiếp cận Phương Nguyên lại như bùn trâu xuống biển, biến mất không dấu vết.
Phương Nguyên liền mắt cũng không chớp một cái: “Đây là cách ngươi chào đón ta?”
“Không.” Giọng Minh U đột nhiên trở nên nhẹ nhàng, y cởi dây buột tóc của mình ra, để tóc đen xõa xuống: “Đây là ta đang cho ngươi thấy, ta đã không còn là đứa trẻ cần ngươi cúi xuống an ủi nữa.”
Y từng bước đi đến gần Phương Nguyên, lần này không bị đẩy ra: “Ta có thể trở thành thú vị của ngươi… thú vị hơn ngươi tưởng tượng.”
Phương Nguyên nhướng mày, hứng thú nhìn nam tử đã cao hơn hắn nửa cái đầu này: “Ồ? Ví dụ?”
Minh U đột nhiên giơ tay, lần này cuối cùng nắm được chiếc hoa tai hồng não đó. Phương Nguyên hơi ngẩn ra, rõ ràng không dự liệu y có thể đột phá phòng ngự của mình.
“Ví dụ…” Minh U cúi người, thì thầm bên tai Phương Nguyên, hơi thở nóng rực: “Ta biết ngươi vĩnh sinh bất tử… nhưng ngươi có từng trải nghiệm qua, cảm giác bị một kẻ điên yêu không?”
Phương Nguyên cười càng thêm rạng rỡ: “Có ý tứ. Ngươi định làm thế nào?”
Minh U buông hoa tai, chuyển sang sờ lên má Phương Nguyên. Lần này, Phương Nguyên không tránh né.
“Ta sẽ khiến ngươi nhớ ta…” Ngón cái của Minh U lau qua môi nhạt màu của Phương Nguyên, “Như ta nhớ chiếc Hồng Não này khắc cốt minh tâm.”
Lời vừa dứt, y đột nhiên rạch cổ tay mình, máu tươi lập tức trào ra. Trong ánh mắt kinh ngạc của Phương Nguyên, y lấy máu làm mực, vẽ ra một phù chú phức tạp trong không trung.
“Hồn khế?” Phương Nguyên nhận ra cấm thuật thượng cổ này: “Ngươi muốn cùng ta ràng buộc linh hồn? Buồn cười, cái này với ta vô hiệu.”
“Không phải ràng buộc.” Trong mắt Minh U lấp lánh ánh sáng điên cuồng: “Là đánh dấu. Dù ngươi xuyên qua bao nhiêu thời không, ta đều có thể tìm thấy ngươi.” Y mạnh mẽ đập phù huyết vào ngực Phương Nguyên, “Đây là hồn thuật ta độc sáng: ‘Khắc Cốt Minh Tâm’.”
Phù huyết tiếp xúc với Phương Nguyên trong khoảnh khắc, hắn cảm thấy một cơn nóng rực chưa từng có. Đây không phải là đau đớn trên thân thể, mà là cảm giác linh hồn bị đánh dấu. Hắn phát hiện, hồn thuật này thực sự đã có tác dụng với hắn.
“Ngươi…” Phương Nguyên lần đầu tiên lộ ra dao động biểu cảm chân thực.
Minh U hài lòng nhìn văn lộ màu máu hiện ra ở xương quai xanh Phương Nguyên, một hoa văn hoa tai hồng não thu nhỏ. Y cúi đầu, tại chỗ văn lộ đó in lên một nụ hôn mang theo khí tức huyết tinh: “Bây giờ, ngươi đừng hòng vứt bỏ ta, Đại Nhân của ta.”
Phương Nguyên trầm mặc một lát, đột nhiên cười lớn, tiếng cười vang vọng trên đỉnh núi đầy xác chết: “Tốt! Rất tốt! Minh U, quả nhiên ngươi không khiến ta thất vọng!” Hắn chủ động ôm lấy cổ Minh U, trong mắt lấp lánh ánh sáng nguy hiểm: “Vậy để chúng ta xem, trò chơi này có thể chơi đến mức độ nào?”
Minh U siết chặt cánh tay, đem Phương Nguyên khóa chặt trong lòng: “Cho đến khi ngươi chán ghét vĩnh sinh… hoặc cho đến ngày ta thôn tính linh hồn ngươi.”
Dưới ánh trăng, hai bóng dáng điên cuồng như nhau trùng hợp, dưới chân là vô tận thi hài.
Chiếc hoa tai hồng não trong đêm tối nhẹ nhàng đung đưa, như đêm thay đổi tất cả trước khi Minh U bảy tuổi. Chỉ là lần này, nó không còn xa vời không với tới.
Trong địa cung u ám, trên tường gắn khảm hàng vạn sọ người, mỗi hốc mắt đều nhảy lên hồn hỏa u lục. Phương Nguyên bị bảy mươi hai hồn liễn giam cầm trên ngọc sàng trung ương, những sợi xích này do Minh U rút hồn phách của chính mình luyện thành.
“Ngươi xem ta làm thú để dưỡng à?” Phương Nguyên uể oải nằm nghiêng, chiếc hoa tai hồng não trong bóng tối như một giọt máu sắp rơi chưa rơi.
Minh U đang pha chế một loại dược tề quỷ dị nào đó, y dùng thì bạc khuấy động chất lỏng sôi trào trong đỉnh: “Không.” y nhẹ giọng trả lời “Ta đang tái hiện lần gặp đầu tiên của chúng ta.”
Y bưng ngọc uyển tiến đến, trong chén chất lỏng in bóng Phương Nguyên: “Nhớ không? Ngươi chính là lần lượt như vậy xuất hiện trong đêm tối của ta, cho ta hy vọng rồi lại đoạt đi nó.” Đầu ngón tay Minh U vạch qua dấu ấn Hồng Não ở xương quai xanh Phương Nguyên: “Bây giờ đến lượt ta thuần dưỡng ngươi.”
Phương Nguyên đột nhiên cười lên, tiếng cười rung lên khiến sọ trên tường lộp cộp: “Ngươi cho rằng những sợi xích này có thể nhốt ta?” Thân thể hắn bắt đầu hư hóa, nhưng trong khoảnh khắc sắp tiêu tán liền bị Minh U bóp cổ.
“Đương nhiên là không.” Minh U uống cạn dược dịch trong chén, sau đó cưỡng ép chuyển vào miệng Phương Nguyên: “Nhưng thêm cái này thì sao?”
Dược dịch vào cổ họng trong khoảnh khắc, Phương Nguyên cảm thấy một cơn nóng rực lạ lẫm từ bụng dâng lên. Đây là lần đầu tiên trong mấy ngàn năm, thân thể hắn sinh ra phản ứng dục vọng mà chỉ phàm nhân mới có.
“Thú vị…” Giọng Phương Nguyên trở nên khàn khàn: “Ngươi dùng tình cổ kết hợp Hồn đạo?”
Minh U cởi thắt lưng của mình ra, lộ ra thân thể đầy sẹo. Mỗi đạo thương sẹo đều khắc văn phù nhỏ nhỏ, cấu thành một trận pháp khổng lồ: “Ba ngàn năm nay, mỗi ngày ta đều cải biến trận cổ này.” Y cúi người cắn lấy cổ Phương Nguyên: “Bây giờ, hãy để xem thân thể vĩnh sinh có thể hay không…”
Lời nói bị đảo ngược bất ngờ cắt ngang. Phương Nguyên không biết lúc nào đã thoát khỏi trói buộc, lại đè Minh U xuống dưới thân. Chiếc hoa tai hồng não nhỏ xuống không còn là quang ảo hư ảo, mà là máu tươi chân thực. Phương Nguyên cuối cùng đã vận dụng lực lượng bản thể.
“Hài tử ngoan.” ngón tay Phương Nguyên vuốt vào tóc Minh U: “Ngươi khiến ta cảm thấy kinh hỉ rồi.”
“Ngươi cải tạo Tình Cổ thượng cổ.” Hơi thở Phương Nguyên có chút loạn, hơi thở nóng rực phun lên cổ Minh U: “Dùng hồn phách của ngươi làm vật dẫn?”
Minh U ngẩng đầu, lộ ra yết hầu, văn phù trên yết hầu lấp lánh ánh sáng ám hồng: “Không chỉ vậy.” Y nắm tay Phương Nguyên ấn lên ngực mình: “Nơi này, giấu ngươi.” Da thịt dưới lòng bàn tay đột nhiên trở nên trong suốt, Phương Nguyên nhìn thấy bề mặt tim Minh U khắc đầy hai chữ “Hồng Não” san sát. Mỗi nét chữ đều mang theo ánh sáng u ám đặc trưng hồn đạo, theo nhịp tim sáng tắt không ngừng.
“Điên cuồng.” Phương Nguyên vẫn bình tĩnh.
“Bằng không sao gọi là Khắc Cốt Minh Tâm? Ta đặt tên vốn đơn giản mà.”
Minh U dùng cánh tay mới sinh ra bóp cổ họng Phương Nguyên. Vị trí hai người lần nữa đảo ngược, ngọc sàng dưới xung kích nứt ra vân lộ mạng nhện.
“Ngươi dạy ta.” Minh U liếm đi hạt máu khóe môi Phương Nguyên: “Phương thức trực tiếp nhất để giải quyết vấn đề, chính là khiến vấn đề vĩnh viễn biến mất.”
Trên cổ Phương Nguyên xuất hiện vết hồng, tay Minh U đột nhiên buông lỏng lực đạo, y cúi mắt nhìn bàn tay đó của mình, bỗng cười một tiếng.
“Ngươi xem.” y thở dài một tiếng: “Ta đến việc khiến ngươi đau cũng không nỡ làm.”
Những trận cổ tinh tế bố trí đang tự mình tan vỡ, xích liễn một cái tiếp một cái hóa thành tơ vụn, hồn thể Minh U xuất hiện vết rạn. Những sợi cổ ty tinh tế đan dệt từng tấc đứt gãy, y cúi đầu nhìn bàn tay trong suốt hóa của mình: “Quả nhiên… vĩnh sinh giả không dễ động thủ như vậy.”
Y thất bại. Chấp niệm mấy ngàn năm hóa thành những điểm sáng nhỏ vụn vỡ, từ giữa da thịt hai người áp sát nhau phiêu tán.
Hồn thể Minh U đột nhiên ngưng trệ, những điểm sáng thoát tán kia bị một loại lực lượng vô hình giam cầm giữa không trung, y nhìn
Phương Nguyên: “Ngươi đến cơ hội thất bại cũng không cho ta sao?”
Phương Nguyên đột nhiên giữ chặt đầu Minh U, đè người y lên vai mình: “Ai bảo ngươi nhận thua?”
“Tình Cổ thực sự… không dễ chịu lắm.” Giọng Phương Nguyên mang theo sự bất đắc dĩ hiếm thấy, tay vuốt qua vết thương đang dần lành trên ngực Minh U: “Nhưng ta càng ghét…”
Hắn đột nhiên cắn vỡ cổ tay mình, nhỏ một giọt kim huyết vào ngực trong suốt của Minh U: “Cảm giác bị nhường.”
Giọt kim huyết đó tại ngực Minh U nở ra, hóa thành vạn ngàn tơ mảnh tu bổ hồn thể đang phân liệt.
“Vĩnh sinh rất nhàm chán.” Phương Nguyên vờn chóp tóc Minh U: “Chi bằng xem ngươi có thể điên đến mức độ nào.”
“Quả nhiên… ngươi quả nhiên sẽ cứu ta.” Ngón tay Minh U từ từ siết chặt, nắm chặt vạt áo Phương Nguyên.
Phương Nguyên cúi mắt nhìn y, trong đáy mắt hiện lên một tia tình cảm chân thực, không phải phẫn nộ, mà là một loại hứng thú gần như thưởng thức.
“Ngươi liền bước này cũng tính đến?”
Minh U ngẩng mặt lên, khóe môi cong lên một vòng cung đắc thế: “Ta tính chuẩn quá, ngươi không chịu nổi cảm giác… nhìn thứ đồ chơi thú vị như ta bị hỏng.”
Ngón tay Phương Nguyên khựng lại một chút, lập tức cười lên.
“Vậy, ngươi cố ý?”
“Không.”
Minh U lắc đầu: “Ta chỉ là đánh cược, cược ngươi đối với ta còn có một chút hứng thú.” Tay y ấn lên ngực Phương Nguyên, nơi đó vẫn lạnh lẽo, không có nhịp tim. “Ngươi xem, ta cược thắng rồi.”
Phương Nguyên để mặc tay Minh U chống lên ngực mình. Sự nóng rực của Tình Cổ vẫn đang đốt cháy trong huyết mạch, nhưng ánh mắt hắn vẫn thanh minh, thậm chí mang theo chút chế giễu.
Minh U nhìn đôi mắt sâu thẳm đó, hôn lên.
Sự xâm chiếm mang theo khí tức huyết tinh, Phương Nguyên nếm được mùi vị máu của chính mình, trộn lẫn khí lạnh đặc trưng hồn thể Minh U, còn có sự nóng rực cuồn cuộn sau khi tình cổ bị kích phát.
“Muốn làm gì?” Phương Nguyên hơi ngả về sau, kéo ra chút khoảng cách, ngữ khí vẫn lơ đãng. Tay hắn vẫn giữ chặt đầu Minh U.
“Giải cổ” Y ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói, “Tình Cổ này cần… mới có thể hóa giải.”
Phương Nguyên nheo mắt, hắn sống mấy vạn năm, từng thấy thủ pháp giải cổ ngàn vạn, Tình Cổ hà tất cần giải pháp như thế này?
“Vậy nên,” đầu ngón tay hắn nâng cằm Minh U lên, trong ngữ khí mang theo chút hứng thú, “Ngươi muốn dùng phương thức này để giải cổ?”
Môi Minh U vẫn dính máu, khiến sắc da càng thêm trắng bệch. Y cười thấp giọng, đầu ngón tay trượt theo vạt áo Phương Nguyên vào trong, cảm giác mát lạnh khiến sự nóng rực của Tình Cổ càng thêm rõ rệt mấy phần.
“Vĩnh sinh giả cũng sẽ tò mò chứ?” Y nghé vào tai Phương Nguyên nhẹ nói: “Mùi vị chưa từng thử qua…”
Phương Nguyên thực sự chưa thử. Sống mấy vạn năm, hắn từng thấy vô số phong nguyệt, nhưng chưa từng thực sự chìm đắm trong đó. Rốt cuộc, dục vọng của vĩnh sinh giả quá dễ thỏa mãn, cũng quá dễ chán ghét.
Nhưng lúc này, thân thể Minh U áp sát hắn, sự nóng rực của tình cổ trộn lẫn một loại bồn chồn xa lạ nào đó, khiến hắn hiếm thấy sinh ra một tia hứng thú.
“Ngươi xác định muốn chơi trò này?” Hắn uể oải dựa trên ngọc tháp, để mặc Minh U ngồi vắt ngang eo mình: “Phương thức giải cổ có rất nhiều loại.”
Minh U cúi người, tóc đen rủ xuống, che khuất hơi thở xen kẽ của hai người.
“Nhưng chỉ có loại này,” môi y gần như dính vào Phương Nguyên: “Mới có thể khiến ngươi nhớ ta.”
Phương Nguyên cười thấp: “Vậy thử xem.”
Minh U cảm thấy trên môi rơi xuống cảm giác ấm áp, đây là lần đầu tiên Phương Nguyên chủ động hôn.
…
Minh U chống cằm, đầu ngón tay vờn quanh một lọn tóc dài Phương Nguyên, đuôi mắt y vẫn còn phảng phất màu hồng chưa tan.
“Đại nhân…” đuôi thanh U Hồn kéo dài, mang theo mấy phần đắc ý: “Thoải mái không?”
Phương Nguyên lười nhác liếc y, trên môi lúc này lộ ra chút sắc máu. Hắn giơ tay bóp cằm U Hồn, lau qua khóe môi của đối phương:
“Ngươi đúng là rất tận hứng.”
U Hồn cười lên, bỗng lật người đè lên, tóc đen rủ xuống, lộ ra vết cắn trên vai cổ. Toàn là Phương Nguyên lưu lại. Y nắm tay hắn ấn lên ngực mình, nơi đó đập nhanh lại gấp.
“Mấy ngàn năm rồi…” U Hồn liếm liếm khóe môi: “Chỉ chờ nhìn khuôn mặt lúc nào cũng ung dung tự tại của đại nhân…” Tay y vạch qua ấn đường Phương Nguyên: “…vì ta mà thất thần.”
Trong ánh sáng ban mai, bóng tối đổ xuống từ lông mi Phương Nguyên che khuất sắc thái cuồn cuộn trong đáy mắt: “Đắc ý quá sớm.”
“Bản tôn sống mười vạn năm…” U Hồn hơi nghiêng đầu ngẩng cổ lên, nghe thấy lời thì thầm của Phương Nguyên bên tai: “Học những thứ này… bất quá trong chớp mắt.”
Trong mắt U Hồn lóe qua một tia ánh sáng nguy hiểm mà hưng phấn: “Tốt lắm… ta chờ đại nhân ngài… học.”
“Dù sao mấy ngàn năm cũng chờ qua rồi. Đại nhân muốn học… ta tự nhiên phụng bồi đến cùng.”
____________
End
Nguồn Lofter: Asher