[Nguyên Thủy x Phương Nguyên] – Thập Chuyển Tiên Cổ

Rate this post

Vĩnh sinh không biết đã bao nhiêu năm, Cổ Nguyệt Phương Nguyên ngồi bên bờ dòng sông thời gian, vô cùng buồn chán đem con cổ cửu chuyển trong tay ném tới ném lui.

Phương Nguyên thở dài một hơi, tiện tay ném con cổ xuống nước, làm nổi lên gợn sóng lăn tăn.

“Phương Nguyên tiên hữu, lại đang giết thời gian?” Một đạo thanh âm thanh lãnh truyền đến từ phía sau.

Phương Nguyên cũng không quay đầu, lười biếng đáp: “Tinh Túc, ngươi mỗi lần xuất hiện đều vô thanh vô tức, là đang muốn nhắc nhở ta rằng, trí đạo của ngươi đã đạt tới đỉnh cao rồi à?”

Tinh Túc tiên tôn vận một thân lam y phiêu phiêu lướt tới, tóc đen xõa dài, bên trong mắt tựa như có tinh thần lưu chuyển, cầm bàn cờ tinh túc trong tay, bàn cờ tinh quang điểm điểm, tạo thành một trận đồ huyền ảo.

“Nghe nói tôn giả ngươi gần đây đang tìm thú vui.” Tinh Túc tiên tôn nhàn nhạt nói: “Chi bằng cùng ta chơi một ván cờ.”

Phương Nguyên cuối cùng cũng xoay người, trong mắt xẹt qua một tia thích thú: “Lại là cái trò ‘Thiên Ý Như Kỳ’ của ngươi à? Lần trước thua mất ba con tiên cổ bát chuyển cho ngươi, ta vẫn chưa lấy lại được đây này.”

Khóe miệng Tinh Túc tiên tôn khẽ cong lên: “Lần này không cược tiên cổ, cược một lời hứa, ngươi thấy sao?”

“Ồ!” Phương Nguyên nhướng mày: “Nói nghe thử xem.”

“Nếu ta thắng, Phương Nguyên ngươi phải đi tìm cho ta một nắm ‘cát’ ở tận cùng của dòng sông thời gian.” Tinh quang trong mắt Tinh Túc lưu chuyển: “Nếu Phương Nguyên ngươi thắng, ta có thể đáp ứng một yêu cầu không quá phận của ngươi.”

Phương Nguyên cười lớn: “Yêu cầu không quá phận? Tinh Túc, ngươi từ lúc nào học được cách chơi chữ thế? Nhưng bất quá….” Hắn vén y phục đứng lên: “Ta đáp ứng ngươi.”

Hai người bày cờ ngay bên bờ dòng sông thời gian. Đây không phải là thế cờ phổ thông, mà là bàn cờ tối cao lấy thương khung làm bàn cờ, lấy pháp tắc làm quân cờ, Phương Nguyên nâng quân cờ đen, Tinh Túc hạ quân cờ trắng.

Sau hơn ba trăm nước, Phương Nguyên dần rơi vào thế yếu, nước cờ của Tinh Túc giống hệt tính cách nàng ta, chặt chẽ tinh tế, hoàn mỹ vô khuyết, mỗi một bước đi tựa như đã tính toán hết thảy biến hóa.

Phương Nguyên đã tung ra toàn bộ thủ đoạn quỷ dị, thậm chí còn chơi ăn gian, hắn thôi động mấy con tiên cổ làm nhiễu loạn suy tính của nàng, nhưng chuyện đâu lại vào đấy, hắn không có cách nào lay động bố cục của Tinh Túc.

“Nhận thua đi, Luyện Thiên ma tôn…à Đại Ái tiên tôn chứ nhỉ.”

Tinh Túc tiên tôn cười khẽ một tiếng: “Ván này từ khi bắt đầu, ở nước cờ thứ bảy mươi hai, ngươi đã thua rồi.”

Phương Nguyên nhíu mày, mắt nhìn chằm chằm bàn cờ, rồi đột nhiên cười nói: “Tinh Túc à, ngươi biết lý do tại sao ta ghét chơi cờ với ngươi không?“

“Nguyện nghe cho tường.”

“Không phải vì ngươi luôn thắng.” Phương Nguyên phủi tay đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Tinh Túc tiên tôn: “Mà bởi vì cái bộ dáng ‘vạn sự đều nằm trong lòng bàn tay ta’ này của ngươi, khiến ta nhớ lại dáng vẻ ủy khuất của chính mình năm xưa khi bị ngươi tính kế.”

Thần sắc Tinh Túc không đổi: “Tôn giả quá lời rồi. Chuyện cũ năm đó, chẳng qua là đại đạo bất đồng, lập trường khác biệt.”

Phương Nguyên hừ lạnh một tiếng, phất tay bỏ đi, chưa đi được mấy bước, hắn đột nhiên dừng lại, đáy mắt chợt lướt qua một tia toan tính.

“Nếu như đã không thắng được ngươi…” Hắn đè thấp giọng nói: “Vậy ta liền đổi một phương thức khác khiến ngươi khó chịu.”

Phương Nguyên đứng ở trung tâm dòng sông thời gian, trong tay trôi nổi một con cổ trùng màu hồng phấn. Trên thân cổ trùng vẽ đầy các đường văn lộ kim sắc, quang mang lập lòe tựa như một trái tim đang đập.

“Cửu chuyển không đủ.” Phương Nguyên thì thào, sau đó từ trong chí tôn tiên khiếu lấy ra các loại tài liệu luyện cổ: “Phải đột phát cực hạn của Thiên Đạo.”

Thời gian lưu chuyển xung quanh đột nhiên trở nên hỗn loạn, nước sông cuộn xoáy thành vô số mảnh vỡ. Phương Nguyên từ trong ngực lấy ra một chiếc bình ngọc, đổ ra ba giọt dịch thể óng ánh, đây là tài liệu luyện cổ thập chuyển.

“Lấy ái tình làm lửa, lấy thời gian làm lò.”

Cổ trùng hồng sắc đột nhiên bạo phát quang mang chói lọi, đem cả một đoạn của dòng sông thời gian nhuộm thành màu hoa anh đào thập phần ái muội.

Ảnh ngược trong nước sông, vô số những đoạn tình kiếp của si nam oán nữ bị rút ra khỏi mặt nước, hóa thành hàng trăm ngàn sợi tơ quấn lấy cổ trùng. Khi quang mang tản đi, cổ trùng hồng sắc ban đầu đã trở nên óng ánh trong suốt.

Ba ngày sau, Thiên Đình.

“Ngươi lại thua rồi.” Quân cờ trắng của Tinh Túc tiên tôn hạ xuống, trên bàn cờ lập tức tinh quang đại thịnh, nuốt trọn hết thảy quân cờ đen của Phương Nguyên.

Phương Nguyên nhìn xuống thế cờ của mình… quân lính tan tác, đột nhiên hắn ngẩng đầu, lộ ra nụ cười quỷ dị: “Tinh Túc, ngươi biết gần đây ta nghiên cứu cái gì không?” Giọng nói của hắn mang theo vài phần trêu chọc, nói không rõ muốn tỏ cũng chẳng tường.

Ánh mắt Tinh Túc tiên tôn hơi ngưng trọng, bàn cờ Tinh Túc trong tay áo nàng lặng lẽ chuyển động, thế mà lại suy tính không ra mười hai năm này Phương Nguyên đã ở trong dòng sông thời gian nghiên cứu cái gì. Thiên cơ vốn rất khó tiên đoán, lại nói đến Phương Nguyên thân thể là thiên thai chí tôn, thủ đoạn che giấu quả thật là đã đạt tới đỉnh cao nhân gian.

Nhưng nàng rất nhanh đã thu liễm lại thần sắc dò xét, mang những quân cờ tán loạn trở lại vị trí cũ: “Ngươi trước giờ hành sự ngang ngược, nếu không nguyện nói, ta cũng không cần truy hỏi.”

Ngữ khí của nàng rất nhạt, phảng phất như Phương Nguyên cố làm ra vẻ thần bí trước mặt nàng chỉ là trò trẻ con: “Chỉ là nếu ngươi làm tổn thương đến căn cơ nhân tộc, Thiên Đình chúng ta ắt sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”

Phương Nguyên thấp giọng cười vang, hắn thong dong đứng lên mang theo một trận gió nhẹ: “Đừng lo, nói không chừng ngươi còn thích nữa kìa.” Hắn xoay người bước ra khỏi điện, không chút luyến lưu.

Bên ngoài hành cung Nguyên Thủy, Phương Nguyên đổi một thân trường bào nho nhã, thu liễm bớt sự ngang ngược ngày thường, đến khí tức cũng điều chỉnh ôn hòa hơn vài phần, trong tay cầm theo một hộp ngọc.

“Nguyên Thủy tiền bối, Cổ Nguyệt Phương Nguyên cầu kiến.” Phương Nguyên cung kính đứng bên ngoài điện, giọng nói nhẹ nhàng lễ phép.

Cửa cung chầm chậm mở ra, một cỗ khí tức cổ xưa mênh mông phả vào mặt Phương Nguyên. Nguyên Thủy tiên tôn ngồi ở trung tâm chính điện, từng luồng khí xoáy xoay quanh khắp người ông.

“Phương Nguyên tiểu hữu, khách ít thấy nha.” Nguyên Thủy tiên tôn mở mắt, mắt sáng như đuốc: “Nghe nói ngươi đã thành tựu vĩnh sinh, thật đáng mừng.”

Phương Nguyên khẽ cười vài tiếng nói: “Ở trước mặt tiền bối, vãn bối không dám xưng tôn, hôm nay đặc biệt đến bái phỏng, có chuẩn bị một phần lễ mọn.”

Hắn dâng lên hộp ngọc, Nguyên Thủy tiên tôn nhận lấy nhìn thử một chút, chợt một đạo lưu quang hồng sắc bắn thẳng vào mi tâm.

Nghịch Mệnh Ái Tình cổ thập chuyển! Ái Tình cổ đến Thiên Ý an bài cũng có thể nghịch chuyển được, lại không chịu hạn chế của Ái Tình cổ, không cần điều kiện phát động là tình yêu mãnh liệt trong lòng con người.

Toàn thân Nguyên Thủy tiên tôn lập tức xuất hiện ngàn vạn lốc xoáy phòng ngự, nhưng những khí lưu này chỉ đủ ngăn cản sát chiêu cửu chuyển, dễ dàng bị lưu sắc hồng quang thấy được nhưng không chạm được này xuyên thấu.

Cổ trùng một đường đi thẳng vào mi tâm Nguyên Thủy tiên tôn: “Ngươi!” Nguyên Thủy tiên tôn phẫn nộ vô cùng, nâng tay định thi triển sát chiêu, nhưng lại đột nhiên đờ người ra tại chỗ.

Phương Nguyên liếm liếm môi: “Nhìn ta đi, Nguyên Thủy.”

Đôi mắt nhìn thấu hết thảy hai vạn năm ngàn năm phong vân kia, giờ khắc này dần dần lan nhiễm một màu sắc si mê. Tay Nguyên Thủy tiên tôn chậm rãi hạ xuống, gương mặt uy nghiêm ẩn hiện nhu tình không phù hợp với thân phận.

“Phương Nguyên… tiểu hữu.” Thanh âm Nguyên Thủy tiên tôn trở nên xa lạ: “Ngươi đã hạ cổ gì… lên người ta?”

“Không phải tiểu hữu.” Phương Nguyên sửa lại: “Là A Nguyên.”

Đồng tử Nguyên Thủy tiên tôn co rút kịch liệt, hiển nhiên là đang kịch liệt đối kháng với lực lượng cổ trùng. Nhưng uy năng của cổ thập chuyển đã vượt quá tưởng tượng, khuôn miệng cương nghị của ông không chịu không chế mở ra: “A… Nguyên…”

Phương Nguyên hài lòng gật đầu: “Vậy mới đúng.” Hắn thu tay, cổ họng Nguyên Thủy tiên tôn phát ra một tiếng trả lời mơ hồ, trong đôi mắt từng chứng kiến qua vô số thịnh suy đó, lúc này chỉ còn lại sự chuyên chú đối với hắn.

Phương Nguyên nhìn cảnh tượng này, thập chuyển Nghịch Chuyển Ái Tình cổ có thể bóp méo số mệnh, lại không thể vây khốn tôn giả chân chính, ý chí của Nguyên Thủy tiên tôn sừng sững như núi, si mê trước mắt bất quá chỉ là bị sương mù che đậy, sớm muộn gì cũng thoát ra được, nhưng vậy thì đã sao?

“Cho dù chỉ có một đoạn thời gian…” Hắn nhìn bộ dáng vâng lời của đối phương: “Cũng đủ khiến vị đồ đệ cưng tinh thông trí đạo kia, nếm thử hương vị của cái gọi là trời sập tới nơi rồi.”

Nghĩ đến biểu tình của Tinh Túc tiên tôn khi thấy sư tôn mình đối với hắn hữu cầu tất ứng, Phương Nguyên liền cảm thấy sung sướng vô cùng, cơn giận thua cờ mấy năm này, những lần ủy khuất khi bị nàng tính kế năm xưa, cả gốc lẫn lãi gom lại tính luôn một thể.

Phương Nguyên thu lại nét mặt đùa cợt, ánh mắt giả vờ âm trầm nhìn Nguyên Thủy tiên tôn, ngữ khí mang theo mê hoặc: “Nguyên Thủy, nghe rõ nè.”

Nguyên Thủy tiên tôn quả nhiên vâng lời gật đầu: “Ta là tình yêu chân thành đời này của ngươi, là đạo lữ duy nhất của ngươi.” Phương Nguyên căn dặn từng chữ: “Từ hôm nay trở đi, không có tồn tại nào trên thế gian này quan trọng hơn ta, ngươi tin không?”

Cổ trùng trong người Nguyên Thủy tiên tôn phát tác, ông ta vâng lời gật đầu, giọng nói bị Ái Tình cổ bóp méo trở nên chân thành tha thiết: “Tin… A Nguyên.”

“Rất tốt.” Phương Nguyên hài lòng nhếch môi cười: “Đợi một lát gặp đồ đệ ngươi, ngươi phải giới thiệu ta với nàng cho rõ đấy.”

Hắn cố ý dừng lại một chút, nhìn vào ánh mắt chuyên chú của Nguyên Thủy, tiếp tục nói: “Nói như này nè, đây là người mà Nguyên Thủy ngươi nhận định, muốn cùng Phương Nguyên ta kết làm đạo lữ đến thiên thu vạn cổ, để nàng ta nhìn cho rõ, nhớ cho kỹ, được chứ?”

Hầu kết Nguyên Thủy tiên tôn hơi nhấp nhô, ngoan ngoãn gật đầu: “Được, nghe A Nguyên hết.”

Phương Nguyên làm ra bộ dạng nghiêm túc nói tiếp: “Nhớ kỹ, trước mặt nàng ta, đừng diễn lố quá, cũng đừng đi quá giới hạn.”

Dù gì thì hiệu lực của Ái Tình cổ này cũng có hạn, Nguyên Thủy tiên tôn sớm muộn gì cũng tỉnh. Nhưng Phương Nguyên cảm thấy mười hai năm ở trong dòng sông thời gian của mình không uổng phí chút nào ^ ^

“Đi thôi, Nguyên Thủy.” Phương Nguyên xoay người bước ra ngoài, không quay đầu, lại cảm nhận được cái nhìn nóng rực từ thân ảnh sau lưng hắn.

Trong điện của Tinh Túc tiên tôn, Phương Nguyên nghênh ngang bước vào, phía sau là Nguyên Thủy tiên tôn mang bộ mặt nuông chiều nhìn theo bóng lưng hắn. Tinh Túc tiên tôn đang thôi diễn thiên tượng, nhìn thấy dáng bộ dáng hai người, bàn cờ trong tay suýt chút rơi mất.

“Sư tôn? Phương Nguyên? Các ngươi đây là…”

Nguyên Thủy tiên tôn ho khẽ một tiếng: “Tinh Túc, vi sư giới thiệu một chút với con, đây là Cổ Nguyệt Phương Nguyên, sư mẫu của con.”

“Hả!? Sư…sư…sư gì cơ!?” Thanh âm Tinh Túc tiên tôn có chút mơ màng, bàn cờ Tinh Túc “bang” một tiếng, triệt để trượt khỏi tay nàng rơi thẳng xuống sàn, quân cờ đen trắng văng tán loạn khắp nơi.

Đôi mắt luôn có thể nhìn thấu hết thảy thiên cơ của nàng, lần đầu tiên hiện ra sự chấn kinh khó thể che giấu.

Nàng nhìn chằm chằm Phương Nguyên, lại chuyển mắt sang Nguyên Thủy Tiên Tôn, ngữ khí trở nên gấp gáp lạ thường: “Sư tôn! Người bị hắn uy hiếp đúng không? Hay là trúng phải sát chiêu gì rồi? Phương Nguyên ngươi làm gì sư tôn ta rồi, ngươi dám…”

Lời còn chưa dứt, lại thấy mày Nguyên Thủy tiên tôn khẽ cau lại, ánh mắt nhìn nàng mang theo mấy phần quở trách: “Tinh Túc, không được vô lễ.”

Giọng nói của ông trầm ổn, mang theo uy nghiêm không cho phép nghi ngờ, chỉ là phần uy nghiêm này khi chuyển đến người Phương Nguyên, lại thoáng chốc hóa thành nhu tình mật ý: “A Nguyên là đạo lữ vi sư nhận định, tất nhiên là sư mẫu của con.”

Tinh Túc: !!!

Suy nghĩ trong đầu Tinh Túc tiên tôn loạn thành một đống rối bời, vừa rồi nàng đã dùng thủ đoạn, nhưng căn bản không tính ra trên người sư tôn có cái gì khác thường. Nàng không cam tâm khuyên giải: “Sư tôn! Người tỉnh táo lại đi! Hắn là Cổ Nguyệt Phương Nguyên đó!! Là Luyện Thiên ma tôn đã điên đảo Ngũ vực lưỡng thiên, cả thiên hạ này từng bị hắn nháo đến long trời lỡ đất, tới Thiên Đình còn bị hắn quậy đục nước nữa là, người sao có thể với hắn…”

“Đủ rồi.” Nguyên Thủy tiên tôn cắt ngang lời nàng, nâng tay kéo Phương Nguyên đến gần hơn: “A Nguyên có thân phận gì, liên quan gì đến vi sư chứ? Con chỉ cần nhớ, kính trọng hắn một chút.”

Phương Nguyên bị Nguyên Thủy kéo hơi gần ông: “…”

Phương Nguyên ngoài mặt chỉ sợ thiên hạ không loạn, hắn ném cái cảm giác hơi rợn người đi, cố ý dựa vào lòng Nguyên Thủy tiên tôn, đá mắt về phía Tinh Túc, còn nhướng mày khiêu khích, vẻ trêu chọc trong đáy mắt cơ hồ muốn tràn hết ra ngoài.

Tinh Túc tiên tôn thấy sư tôn mình bày ra bộ dáng bảo vệ ma đầu, chỉ cảm thấy một cỗ nghẹn ứ vướng ngay cổ họng, nói không ra lời, nàng rõ ràng cảm nhận được trên người sư tôn có một cỗ lực lượng quỷ dị đang bóp méo khí tức vốn có, nhưng tính kiểu gì cũng tính không ra.

Càng khiến nàng kinh hãi là, ánh mắt sư tôn nhìn Phương Nguyên, cái loại vừa tín nhiệm, vừa chuyên chú đó, tuyệt đối không phải huyễn thuật, ngược lại giống như… bị một loại lực lượng nào đó triệt để thay đổi tâm ý.

“Sư tôn…” Nàng muốn nói gì đó, nhưng lại bị ánh mắt lãnh đạm của Nguyên Thủy tiên tôn ngăn lại.

Tinh Túc tiên tôn ngơ ra tại chổ, nàng nhìn vào cảnh tượng hoang đường trước mắt, có một loại cảm giác hình ảnh trên dòng sông thời gian đều là giả cả, nàng nắm chặt quyền, bất kể dùng biện pháp gì, nàng nhất định phải làm cho rõ, rốt cuộc cái quái quỷ gì đang xảy ra, có thể biến một vị viễn cổ tôn giả thành ra bộ dáng này.

Phương Nguyên kéo tay Nguyên Thủy, ngầm khiêu khích nói với nàng: “Đồ nhi ngoan, sau này nhớ tôn trọng ta một chút đấy, ví như lúc chơi cờ, nhớ kỹ nha!”

Ánh mắt Tinh Túc tiên tôn quét qua hai người, cuối cùng dừng lại trên mặt Nguyên Thủy tiên tôn: “Sư tôn, người trúng cổ gì rồi!?”

Nguyên Thủy tiên tôn trang nghiêm đáp: “Vi sư rất tỉnh táo, sống lâu như vậy rồi, cũng nên cho ta nếm thử một chút mới mẻ của thế gian.”

Phương Nguyên đứng bên cạnh nhà cháy còn đổ thêm dầu: “Chúng ta đã quyết định xong, sẽ tổ chức song tu đại điển ở Thiên Đình, có Nhạc Thổ tiên tôn làm chứng.”

Nghe xong lời này Tinh Túc tiên tôn hai mắt tối sầm, suýt nữa thổ huyết tại chổ, nàng cật lực bảo trì trấn định nói: “Cho nên… sư tôn người và Luyện Thiên ma tôn…”

“Gọi sư mẫu.” Nguyên Thủy tiên tôn sắc mặt không đổi sửa lời.

Khóe miệng Tinh Túc giật liên hồi, Phương Nguyên rốt cuộc cũng nhìn thấy được vẻ mặt thất thố của vị trí đạo tôn giả sắc mặt vạn năm không đổi này.

“Nếu các người đã tới đây…” Tinh Túc tiên tôn miễn cưỡng khôi phục bình tĩnh: “Không bằng… chơi một ván cờ đi.”

Phương Nguyên nhướng mày: “Lại đánh cờ?”

“Một ván định thắng bại.” Trong mắt Tinh Túc tiên tôn quyết tâm bùng cháy: “Nếu ta thắng, các ngươi giải trừ quan hệ, không qua lại nữa, nếu ngươi thắng… ta từ nay về sau, gọi ngươi là sư… sư… tóm lại là vậy đấy.”

Phương Nguyên nhìn Nguyên Thủy tiên tôn, cuối cùng khẽ gật đầu. Phương Nguyên cười lớn: “Được! Nhưng lần này ta muốn chơi quân trắng.”

Trong lòng Tinh Túc tiên tôn nặng nề vô cùng, Phương Nguyên coi nguyên tắc như vật chết, nếu để hắn ở bên cạnh sư tôn, loại quan hệ này truyền ra, danh dự vạn năm của sư tôn nhất định sẽ bị vạn người đàm tiếu, uy nghiêm của Thiên Đình cũng sẽ bay theo gió theo mây.

Nàng thậm chí có thể tưởng tượng được cảnh U Hồn ma tôn trốn trong bóng tối âm thầm cười lạnh, còn có lời ra tiếng vào của hậu đại Cự Dương tiên tôn ở Trường Sinh Thiên… nghĩ tới đây trước mắt nàng lại tối sầm, nếu thật sự xảy ta, tiền đồ Thiên Đình nhất định còn đen hơn chó mực.

Nàng hiểu rõ, ván cờ hôm nay, nàng không thể thua.

Thua rồi, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn sư tôn vạn kiếp bất phục, Thiên Đình sẽ trở thành trò cười của thiên hạ.

Thắng… nàng phải thắng.

Thế cờ vừa bày ra, Phương Nguyên lười biếng dựa vào người Nguyên Thủy: “Khát rồi.”

Nguyên Thủy tiên tôn lập tức nâng tay, nhưng tụ một đoàn khí xoáy, hóa thành một ly trà thanh mát dân đến tận miệng.

Phương Nguyên thuận thế uống một ngụm, cố ý làm một ít nước trà tràn ra khỏi miệng, thấm ướt y phục: “Tay mõi quá.” Hắn liếc mắt, ngữ khí rõ ràng đang làm khó dễ.

Nguyên Thủy tiên tôn lộ ra chút lúng túng, nhanh chóng hong khô y phục cho hắn, động tác dịu dàng vô cùng.

Tinh Túc tiên tôn nhìn muốn lòi con mắt ra ngoài, nàng miết nát quân cờ trên tay, nàng nhắm chặt mắt: “Mắt không thấy, tâm không phiền…” lại lần nữa mở mắt ra, đáy mắt nàng phủ thêm một tầng băng sương, đây là chút trấn định nàng cố gắng lắm mới duy trì được.

Viễn cổ tôn giả cùng thiếu niên ma đạo tương tác tình cảm, quỷ dị lắm đó có biết không hả? Quả thật là càng nhìn mắt càng đau.

“Vai mỏi rồi.” Phương Nguyên được một tất lấn thêm chục thước, tựa hẳn vào người Nguyên Thủy tiên tôn.

Viễn cổ tôn giả quả nhiên nâng tay, nhẹ nhàng đấm vai cho hắn, lực đạo vừa phải, rất có tác dụng làm dịu đau nhức, hiển nhiên là rất có lòng.

“…” Tinh Túc tiên tôn mạnh mẽ ném quân cờ đen trên tay xuống bàn, cái này có chỗ nào gọi là đánh cờ? Rõ ràng là đang tra tấn tâm lý nàng.

Trong lòng Tinh Túc, sư tôn từ trước tới nay như cha như mẹ, là người khai sáng đại đạo cho nàng, là người bảo hộ nàng đi qua tuế nguyệt tang thương, là tồn tại tối cao khiến nàng ngưỡng vọng.

Nhưng cảnh tượng trước mắt, chẳng khác nào kim châm, một kích xuyên nát hết thảy, vấy bẫn một vùng tinh khiết trong trẻo trong tâm nàng.

Phương Nguyên rõ là cố ý, mưu đồ khiến nàng mất tập trung giẫm đạp uy nghiêm của sư tôn.

Tinh Túc tiên tôn hít sâu một hơi, thử tìm cách phá cục, nhưng tư duy ngày càng loạn.

Nàng biết rõ Phương Nguyên đang dùng cách này quấy rối mạch suy nghĩ của nàng, nhưng biết thì đã sao, nhìn thấy sư tôn đối với tên ma đầu này nói gì nghe đó, phiền não trong lòng nàng cứ cuồn cuộn dâng lên.

“Đến lượt ngươi rồi.” Giọng nói mang theo ý cười của Phương Nguyên truyền đến.

Tinh Túc tiên tôn nâng mắt, đối diện với ánh mắt khiêu khích của Phương Nguyên, nàng hạ một quân cờ.

Cảnh tượng hoang đường như thế, sợ là sẽ trở thành ma chướng cho cả quảng đời còn lại của nàng.

Ngươi tới ta đi một lúc, nước cờ của nàng rõ ràng không được chặc chẽ như mọi khi, thậm chí xuất hiện mấy chổ sai lầm nghiêm trọng, Phương Nguyên nắm bắt cơ hội, từng bước bức bách, cuối cùng ở nước cờ thứ hai trăm bốn mươi bảy, hắn đã thành công dồn ép Tinh Túc vào tuyệt cảnh.

“Tiên hữu thua rồi.” Phương Nguyên hạ cờ, ánh mắt nhìn đăm đăm Tinh Túc tiên tôn phía đối diện: “Thế cục đã định, Tinh Túc, nên thực hiện lời hứa đi thôi.”

Tinh Túc miết quân cờ đen trong tay, nàng nhìn thế cờ trước mặt, lại dời mắt nhìn hai người phía đối diện, cần cổ trắng ngần hơi nhấp nhô, nhưng câu từ cứ nghẹn ứ ở cổ họng, cả buổi vẫn không nói thành lời được.

“Sao vậy, tiên hữu muốn nuốt lời?” Phương Nguyên nhướng mày: “Hay là nói, lời hứa của Tinh Túc tiên tôn cao quý, còn không đáng tiền bằng một con Tiên cổ tín đạo?”

“Ngươi!” Tinh Túc tiên tôn mạnh mẽ liếc hắn, ngay tại lúc này, Nguyên Thủy tiên tôn vẫn luôn trầm mặc chợt lên tiếng, ngữ khí uy nghiêm, chỉ là lúc nhìn Phương Nguyên, ánh mắt lại đột nhiên nhu hòa hẳn: “Tinh Túc, có chơi có chịu, nếu con đã hứa, cần phải tuân thủ.”

Ông ngừng lại một lúc, ánh mắt chuyển lên người Phương Nguyên, mang theo vài phần lấy lòng bổ sung: “Gọi đi.”

Toàn thân Tinh Túc phát lạnh, khó mà tin được nhìn sư tôn của mình, gương mặt quen thuộc đó, lúc này chỉ có vẻ phục tùng Phương Nguyên, đến một chút công tư phân minh ngày thường, có tìm cũng tìm không ra.

Tinh Túc tiên tôn nhắm chặt mắt, lần nữa mở ra, đáy mắt đã bị một tầng tịch mịch che đậy, nàng hít sâu một hơi: “Sư…sư… sư… sư…sư…”

Phương Nguyên nhịn không được khẽ cười ra tiếng: “Tiên hữu mắc chứng nói lắp khi nào vậy?”

Tinh Túc: “…Sư tôn ơi, người tỉnh lại đi mà!”

Nguyên Thủy cau mày: “Tinh Túc.”

Tinh Túc muốn chưa bao giờ muốn ăn tươi nuốt sống một người nào như vậy, Phương Nguyên, nàng nghiền răng nghiến lợi nhai nát cái tên này trong lòng, thấp giọng gọi: “Sư mẫu…”

Lời vừa dứt, cả điện chợt lặng thinh.

Phương Nguyên hài lòng cười to, hắn nâng tay vỗ vai Nguyên Thủy tiên tôn, hệt như đang khen thưởng ngươi biết vâng lời: “Ngươi nhìn xem, thế không phải đúng rồi sao?”

Nguyên Thủy tiên tôn quả nhiên lộ ra một ta vui mừng, còn vỗ vai ngược lại Tinh Túc: “Thế này mới ngoan chứ.”

Tinh Túc nhẹ nhàng né tránh, trên gương mặt lúc nào cũng lãnh đạm của nàng, lần đầu tiên lộ ra vài tia lạnh lẽo khó thể che giấu.

Nàng nhìn chằm chằm Phương Nguyên: “Nỗi nhục hôm nay, ta nhớ kỹ rồi, ngươi coi chừng ta đó.”

Lời nói mang theo ác ý của Tinh Túc còn đang vang vọng, từ phía chân trời bỗng truyền đến một trận oanh động. Kim quang đầy trời trút xuống như mưa, mang cả cung điện chiếu đến kim bích chói lòa.

Cự Dương tiên tôn giữ nguyên tư thế ôm gối soái khí bức người đáp xuống, kim phát bay lượn, trên mặt là biểu tình khởi binh vấn tội, mãi đến khi hắn nhìn rõ cảnh tượng trước mặt.

Phương Nguyên vẫn lười biếng đứng ở chỗ cũ, Nguyên Thủy tiên tôn lúc này ánh mắt đong đầy yêu thương nhìn Phương Nguyên, tay còn đang nhẹ nhàng vuốt tóc Phương Nguyên.

Cằm Cư Dương tiên tôn há to, rơi cái cạch trên sàng, nhìn đến muốn lòi con mắt ra ngoài.

“Ê nha… ê nha.” Hắn đưa tay chỉ hai người: “Phương Nguyên! Ngươi năm đó ở Trường Sinh Thiên từ chối lời mời song tu của ta, nói cái gì mà kẻ vĩnh sinh không ham muốn ái tình… kết quả thì sao? Ngươi hiện tại cùng với lão đồ cổ này ôm ôm ấp ấp!?”

Thái dương Nguyên Thủy tiên tôn giật giật vài cái: “Lão… đồ cổ?”

“Ông ta có thể làm ông cố tổ của ngươi rồi đấy!” Cự Dương tiên tôn đau lòng bấm tay tính nhẩm: “Dựa theo bối phận tuổi tác mà tính, ông ta làm ông cố cố cố cố cố mấy đời của ngươi còn tính là trẻ đấy.”

Phương Nguyên có thể rõ ràng cảm giác được bàn tay Nguyên Thủy tiên tôn cứng lại: “Cự Dương tiểu tử…” Giọng Nguyên Thủy tiên tôn đột nhiên trở nên nguy hiểm: “Khi lão phu sáng lập Thiên Đình, ông có của ông nội ngươi còn đang mặc tả đấy.”

Cự Dương tiên tôn không chịu thua, yếu ớt đáp: “Vậy thì sao chứ, sống mấy vạn năm rồi vẫn là một tên độc thân, khó trách bị tên Phương Nguyên này câu mất hồn mất phách.”

“Ngươi nói cái gì?” Nguyên Thủy tiên tôn bật dậy, khí xoáy xung quanh nổ tung, thổi bay cả lan can.

“Ta nói…” Cự Dương tiên tôn hai tay chống hông, kim quang ẩn hiện, khí thế không thua gì Nguyên Thủy: “Lão già độc thân ngươi thì hiểu cái gì phong tình, làm sao mà biết thương hoa tiếc ngọc, Phương Nguyên đi theo ngươi sớm muộn bị ngươi hành chết.”

Nguyên Thủy tiên tôn máu dồn lên não, tuy kim quang toàn thân không bắn tùm lum như Cự Dương, nhưng râu trắng dưới cằm đã dựng hết cả lên: “Ngươi tên dưa leo thối! Hậu cung ba ngàn còn có mặt mũi nói ai? Oán khí của thê thiếp trong Trường Sinh Thiên của ngươi ngưng kết thành thực thể luôn rồi kìa.”

“Đó gọi là mị lực, vì ta quá phong độ, quá đẹp trai.” Cự Dương tiên tôn ưỡn ngực thẳng lưng.

“Đẹp trai? Ngươi đẹp bằng ta không?” Cuồng Man ma tôn từ đâu xuất hiện chen một chân vào, biểu diễn thân hình lực lưỡng còn uy vũ hơn Cự Dương tiên tôn: “Soái đạo vô thượng đại tông sư ở đây, đẹp trai!!!”

Tinh Túc âm thầm đến gần, nàng ôm bàn cờ Tinh Túc tới nện thẳng vào đầu Cuồng Man, một cú trúng phốc, Cuồng Man trợn mắt ngã khỏi Thiên Đình, nàng ôm đầu ngó xuống: “Cục diện đủ loạn rồi, ở đây không có thoại của ngươi.”

Cự Dương tiên tôn vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Mị lực của ta, há ngươi có thể hiểu được, khí chất của ta mạnh hơn lão đồ cổ người gấp vạn lần, trâu già muốn gặp cỏ non hả, có mất mặt không chứ!”

“Đồ ngựa giống!!”

“Ta nói rồi, đó gọi là mị lực, lão đồ cổ ạ.”

“Đánh rắm! Đây là công lực thâm hậu của lão phu.”

“Được rồi, phân thân nhất khí hóa tam thanh kia của ngươi, đến chơi mạc chược còn không đủ một bàn.”

Tinh Túc trợn mắt há mồm nhìn hai vị tôn giả xù lông cãi nhau, mặt nạ lạnh lùng cao thâm gì đó vỡ nát không còn một mảnh.

“Sư… sư tôn.” Nàng yếu ớt gọi một tiếng, giọng nói nhanh chóng bị chôn vùi trong trận chiến của hai người.

Cự Dương tiên tôn nộ khí xung thiên, cái mỏ nhảy múa liên hồi, nói đến nước miếng văng đầy mặt Nguyên Thủy tiên tôn.

Nguyên Thủy tiên tôn lấy tay áo che mặt, ngăn nước miếng của hắn tiếp tục bắn tới: “Cự Dương cái tên háo sắc nhà ngươi, ngậm cái mồm lại ngay, biết bẩn không hả? Đừng quên năm đó ngươi lén lúc nhìn trộm Tinh Túc tắm rửa, bị ta một chiêu đánh bay ba ngàn dặm?”

“Đó là hiểu lầm!” Sắc mặt trắng trẻo của Cự Dương tiên tôn chợt có xu hướng chuyển hồng: “Ta lúc đó đang tìm con Kim Thiềm cổ của ta!”

“Đánh rắm ra cái kim quang của ngươi ấy! Ngươi năm đó tay rõ ràng cầm Lưu Tinh cổ! Ngươi muốn lưu cái gì tự ngươi biết!”

Tinh Túc tiên tôn: “…”

Phương Nguyên đứng một bên khá có hứng thú nghe chuyện xưa, một bộ dáng việc chẳng liên quan gì tới ta, hắn chú ý đến biểu cảm của Tinh Túc, từ chấn kinh đến hoang mang, cuối cùng là giác ngộ: “Hóa ra năm đó ta lúc ta tắm, cảm giác bị theo dõi không phải ảo giác, là ngươi…”

Cự Dương tiên tôn có chút hoang mang, muốn chống chế: “Phương Nguyên, ngươi nghe ta giải thích!”

Nguyên Thủy tiên tôn thừa thắng truy kích: “Giải thích cái gì? Lén xem trộm, biến thái!”

“Nguyên Thủy lão đầu, ngươi ngậm máu phun người.”

Phương Nguyên nhìn hai vị tôn giả tranh cãi, càng ngày càng rời xa thực tế, đến chuyện mất mặt mấy ngàn năm trước cũng bị lật lại.

Nguyên Thủy tiên tôn nói chân truyền Vận đạo của Cự Dương tiên tôn đều là nhìn trộm nữ tu tắm mà ngộ ra được, Cự Dương tiên tôn phản kích đớp lại, hắn nói nhất khí hóa tam thanh của Nguyên Thủy tiên tôn là do tìm không được đạo lữ nên mới sáng tạo ra…

Tinh Túc tiên tôn đã sớm ngồi xổm một góc, bắt đầu lấy bàn cờ ra hạ quẻ suy tính xem chính mình có phải đang gặp ác mộng không.

Hiện trường hỗn loạn đến mức không cách nào thu dọn.

Hai lão quái Cự Dương và Nguyên Thủy tuổi già thành tinh, lật lại chuyện cũ, cắt xén chuyện mới, thậm chí bắt đầu so xem ai sống lâu hơn, ai có mị lực hơn.

Phương Nguyên cuối cùng cảm thấy hơi nhạt nhẻo, hắn vỗ bàn một cái: “Đủ rồi.”

Một tiếng lạnh tanh, cả cung điện chợt an tỉnh trở lại.

Cự Dương tiên tôn và Nguyên Thủy tiên tôn cùng lúc nhìn Phương Nguyên, trong mặt ai cũng mang theo một tia ủy khuất.

“Là tên nhóc này sai.”

“Là lão già này không đúng.”

Phương Nguyên hít sâu một hơi, tay chỉ Cự Dương tiên tôn: “Ngươi về trước đi.”

Cự Dương tiên tôn trợn muốn rớt tròng mắt, không thể tin được nâng tay chỉ chính mình: “Ta? Quay về?”

“Đúng, ngươi.” Phương Nguyên sắc mặt không đổi.

Biểu tình của Cự Dương tiên tôn gần như sụp đổ, đồng tử kim sắc viết đầy mấy chữ tổn thương: “Phương Nguyên… ngươi thật sự chọn lão đồ cổ này sao?”

Nguyên Thủy tiên tôn cười lạnh một tiếng, đắc ý nói: “Có nghe thấy không hả? Nói ngươi cút về nhà đấy.”

Cự Dương tiên tôn tức đến thừa sống thiếu chết, nhưng cuối cùng, hắn chỉ thâm sâu nhìn Phương Nguyên, ngữ khí mang theo mấy phần u uất không cam: “Phương Nguyên… mắt ngươi thật sự mù rồi.”

Nói xong, Cự Dương hóa thành một đạo kim quang, hung hăng rời đi, trước khi đi còn không quên ném lại một câu: “Lão đồ cổ này ngoại trừ tuổi tác lớn ra thì còn có chổ nào có thể sánh được với ta chứ hả?!”

Nguyên Thủy tiên tôn lập tức đớp lại: “Cút đi! Ngựa giống!”

Kim quang triệt để biến mất nơi chân trời, trong điện cuối cùng khôi phục lại yên tĩnh vốn có.

Phương Nguyên thở ra một hơi, quay đầu nhìn Nguyên Thủy tiên tôn, lại phát hiện đối phương đang dùng một ánh mắt đong đầy tình cảm nhìn chằm chằm hắn, nở nụ cười thắng lợi trên môi.

“A Nguyên, kẻ ngán đường cuối cùng cũng đi rồi.”

Phương Nguyên: “…” Hình như hơi quá tay rồi!

Đêm tối tịch mịch, trong cung yên ắng lạ thường.

Phương Nguyên ngồi trên tháp, đang nhắm mắt điều tức, thập chuyển Ái Tình cổ tiêu hao quá mức, khiến hắn có chút mệt mõi. Đột nhiên, hắn cảm nhận được một tia khí tức khác thường.

Mở mắt ra, Nguyên Thủy tiên tôn không biết lúc nào đã đứng trước giường, chỉ mặt một kiện bạch y đơn bạc, tóc bạc như thác rũ xuống thắt lưng, trên gương mặt trang nghiêm đó mang theo vài phần… đắng chát?

“A Nguyên, đêm đã khuya rồi, nên nghỉ ngơi thôi.” Giọng Nguyên Thủy tiên tôn ôn nhu nói, nâng tay kéo chăn của Phương Nguyên.

Phương Nguyên rùng mình lùi về sau một chút: “Ngươi làm gì đấy?”

Nguyên Thủy tiên tôn chớp chớp mắt, ngữ khí vô tội: “Đạo lữ chung giường, thiên kinh địa nghĩa.”

Phương Nguyên: Hiệu quả của thập chuyển Nghịch Mệnh Ái Tình cổ hình như có chút mạnh rồi…

Hắn cảm thấy đợi chuyện này qua đi, nhất định phải cẩn thận nghiên cứu công dụng của nó trước khi dùng lần nữa.

Hắn tùy tiện ném một con Mê Hương cổ qua, Nguyên Thủy tiên tôn đối với hắn không chút phòng bị, thân hình hơi lung lay, khó mà tin được mở to mắt nhìn hắn: “A Nguyên… ngươi…”

Lời của ông còn chưa dứt, một đạo hắc ảnh xẹt qua, ngón tay thon dài của U Hồn ma tôn tóm lấy cổ Nguyên Thủy tiên tôn, ném sang một bên.

“Ầm!”

Nguyên Thủy tiên tôn nằm thẳng cẳng trên sàn.

U Hồn ma tôn thu tay, cười lạnh nói: “Lão già, sống mấy vạn năm rồi mà không biết mất mặt hả?”

Sau một giây, U Hồn ma tôn đã phi người nhảy lên, một trảo chuẩn xác đè chặt Phương Nguyên trên tháp (giường).

“U Hồn? Ngươi sao lại…” Lời Phương Nguyên còn chưa nói hết đã bị U Hồn chặn ngang.

U Hồn ma tôn hung hăn hôn xuống, nụ hôn mãnh liệt mang theo oán khí chất chứa mười hai năm trời, tay Phương Nguyên bị đối phương giữ chặt trên đỉnh đầu.

Rất lâu sau, U Hồn ma tôn mơi buông tha hắn, đồng tử đỏ rực nhìn chằm chằm hắn, giọng nói khàn khàn: “Phương Nguyên, ngươi vứt bỏ ta mười hai năm, chính là vì lão già này?”

Phương Nguyên thở gấp nói: “…Ngươi theo dõi ta?”

U Hồn ma tôn cười lạnh: “Cả Cổ giới đang truyền tai nhau, Nguyên Thủy tiên tôn muốn cùng ngươi kết làm đạo lữ!”

Phương Nguyên: “…”

Hắn đột nhiên cảm thấy, phiền não lớn nhất của vĩnh sinh không phải là vô vị nhàm chán, mà là đám tôn giả này, hết tên này đến tên khác cứ dây dưa không dứt.

Ngón tay thon dài nhợt nhạt của U Hồn ma tôn khẽ chạm lên má hắn, động tác dịu dàng nhưng ngữ khí lại nguy hiểm vô cùng: “Ngươi nói, ta nên phạt ngươi thế nào đây?”

Phương Nguyên thở gấp nghiêng đầu tránh đi, ánh mắt lãnh đạm: “Ta không có hứng thú với người cao tuổi.” Hắn đưa lưỡi liếm nhẹ vết máu trên khóe môi, ngữ khí vô cảm: “Ta ở dòng sông thời gian mười hai năm, là để luyện cổ.”

Lực đạo khóa chặt cổ tay Phương Nguyên của U Hồn ma tôn nhẹ đi đôi chút, nhưng rất nhanh lại siết chặt đến mức khớp xương kêu răng rắc: “Luyện cổ? Ngươi luyện kiểu gì mà luyện ra cái danh đạo lữ của Nguyên Thủy tiên tôn?”

“…Chỉ là chút thủ đoạn muốn trêu chọc Tinh Túc.” Phương Nguyên nâng mắt nói: “Nhàm chán, nên kiếm chút gì đó nghịch chơi mà thôi.”

U Hồn ma tôn nhìn hắn rất lâu, đột nhiên cười lớn: “Vậy thì vừa hay, ta cũng đang nhàm chán.”

Nụ cười của U Hồn mang theo mấy phần tà khí: “Không có hứng thú với lão đầu cao tuổi kia.” Nói xong, lại dùng tay nhẹ nhàng nhéo nhéo mặt hắn: “Trùng hợp ghê, ta đến rồi đây.”

Phương Nguyên hơi muốn tránh thoát, nhưng U Hồn giữ quá chặt, thế chủ động đã mất.

“Phương Nguyên, đừng chống đối ta mà.” Đáy mắt U Hồn ma tôn dần sâu không thấy điểm tận cùng, y cúi người lần nữa hôn xuống, tay bắt đầu xé y phục Phương Nguyên, cả thân trên lộ ra trắng trẻo mềm mại vô cùng.

“Ha, vẫn nhạy cảm như vậy à.” U Hồn ma tôn thấp giọng cười, Phương Nguyên hơi nheo mắt, dứt khoác thả lỏng thân thể, mặt y càn quấy trên người mình.

Ngoài điện truyền đến thanh âm tuần tra, Nguyên Thủy tiên tôn hôn mê nằm trên sàn cách đó không xa, cái loại cảm giác lén lút vụng trộm này mang lại kích thích vô cùng, khiến huyết dịch không ngừng sục sôi.

U Hồn ma tôn một đường công phá, đột nhiên há miệng cắn lên cổ hắn: “Tiểu gia hỏa, thấy kỹ thuật của ta có tốt không? Hay là vẫn chưa khiến ngươi thoải mái, không thì tại sao ngươi lại chạy đi tìm lão đồ cổ kia chứ, hửm?”

Phương Nguyên bị cắn tới mức kêu khẽ một tiếng, trở tay nắm tóc đối phương giật ra, ngữ khí yếu ớt, thở dốc nói: “Ngươi nói nhiều quá đi.”

U Hồn càng thêm vui vẻ, đem cả người hắn lật lại, Phương Nguyên đang muốn phản kích, đột nhiên nghe thấy tiếng rên từ phía xa truyền đến.

Nguyên Thủy tiên tôn tỉnh rồi.

U Hồn ma tôn mất kiên nhẫn hừ lạnh một tiếng, trở tay bắn ra một đạo hắc vụ, Nguyên Thủy lần nữa nằm thẳng cẳng trên đất.

“Chuyên tâm một chút.” U Hồn ma tôn nói xong, tay trượt xuống dưới véo bụng hắn một cái, thanh âm trầm thấp: “Đêm nay ai cũng đừng hòng làm phiền chúng ta.”

Ngừng một chút, U Hồn lại nói: “Nơi này… nếu bị người khác phát hiện, ngươi sẽ nói gì đây?”

Đuôi mắt Phương Nguyên phiếm hồng, khóe môi cong lên một nụ cười ác liệt, không nói gì, nhưng ánh mắt rõ ràng viết rõ hai chữ “Ngươi sợ rồi?”

Hai tên ma tôn bọn họ, hủy đi cổ số mệnh, quậy Thiên Đình đến gà bay chó sủa. Hiện tại, ở Thiên Đình, ngay trong cung của Nguyên Thủy tiên tôn, trước mặt ông ta… hoan hoan ái ái.

“Nghĩ thử đi.” Phương Nguyên ghé sát tai U Hồn thì thầm: “Nếu Tinh Túc xông vào thấy cảnh này, gương mặt vạn năm không đổi của nàng ta, sẽ hay không… vỡ nát hoàn toàn.”

U Hồn ma tôn bị dáng vẻ vô pháp vô thiên của hắn chọc cười, véo nhẹ eo hắn: “Quả nhiên là đồ điên, điên hơn cả ta.”

“Quá khen rồi.”

Phần còn lại lười dịch quá, đại khái nó thế này

Ngày thứ 2 Nguyên Thủy tiên tôn tỉnh lại, bên tai truyền đến âm thanh không mấy trong sáng: “Ngươi điên hơn ta được chắc? Ngoan một chút nào.”

Nguyên Thủy tiên tôn: “…”

Cổ trùng trên người ông đã mất hiệu lực từ lâu.

Ông cảm thấy đầu hơi có chút đau, chơi cờ? Đạo lữ? Tranh cãi với Cự DƯơng? Còn có tối qua…?

Nguyên Thủy tiên tôn dứt khoác ngồi dậy, nhưng một màn trước mắt khiến ông cảm nhận được cái gì gọi là sét đánh giữa trời quang: Phương Nguyên y phục trượt tới trượt lui đang nằm trong lòng U Hồn, trên cổ toàn là vết xanh xanh đỏ đỏ, ái muội vô cùng.

U Hồn một tay còn đặt trên eo hắn, một tay khác đang vân vê con cổ thập chuyển Nghịch Mệnh ái tình, thấy ông tỉnh, còn nhướng mày khiêu khích.

“Buổi sáng tốt lành, lão đồ cổ.” U Hồn cười hihi.

Phương Nguyên vừa tỉnh, mắt thấy đỉnh đầu Nguyên Thủy sắp bốc khói đen.

“Các ngươi…” Nguyên Thủy tiên tôn giận tới phát run, khí tức bạo phát, cuốn phăng mái điện: “Gan to bằng trời!!!”

U Hồn haha nói: “Sao? Hôm qua không phải ngươi tự mình dâng đạo lữ cho ta hả?”

Phương Nguyên đạp U Hồn một cái: “Mau ngậm mồm lại.”

…..

“U! Hồn!” Nguyên Thủy tiên tôn râu tóc dựng ngược: “Lão phu hôm nay nhất định phải…”

“Sư tôn?” Tinh Túc nghe thấy âm thanh nổ vang bay mất mái cung điện nên vội đến xem xét: “Đệ tử cảm nhận được…”

Cửa điện bật mở.

Tinh Túc tiên tôn đứng trước cửa điện, hai mắt đờ ra, nhãn thần dán chặt trên y phục không đầy đủ của ba người.

“….”

Lặng yên… một sự lặng yên đến đáng sợ.

Phương Nguyên từ trên mặt Tinh Túc thấy được thần sắc “Thế giới quan vỡ vụn” của nàng.

“Làm phiền rồi.” Tinh Túc cứng đờ xoay người đóng cửa: “Đệ tử cáo lui.”

“Tinh Túc! Không phải như con nghĩ đâu!!!” Nguyên Thủy tiên tôn bất lực kêu to.

Tinh Túc tiên tôn một đường bước nhanh, đến đầu cũng không quay lại: “Đệ tử hiểu, sư mẫu… vất vả rồi!”

Nguyên Thủy tiên tôn: “…”

U Hồn cười haha hài lòng vô cùng, Phương Nguyên lại đạp y một cái: “Chuyện tốt ngươi làm đấy.”

“Sao thế? Hối hận à? Hay là muốn chọn lão đầu kia.”

Nguyên Thủy tiên tôn nhịn cũng nhịn không nổi nữa, một đạo sát chiêu bay vụt tới: “Đi chết hết cho lão phu.”

“Ầm ầm ầm.” Cung điện vỡ tan, từng mảng tường đổ sụp.

Nguyên Thủy nộ phát xung thiên, ánh mắt muốn băm thây hai ngươi đang ôm nhau trước mắt thành vạn đoạn: “Gian phu dâm phụ, không biết xấu hổ, đầu đuôi lẫn lộn, tổn hại nhân lân.”

“Ha, lão già ngươi không được, lại ghen tỵ với thanh niên à? Thảo nào sống mấy vạn năm vẫn ế chẳng ai thèm.”

“Ngươi nói ai không được hả, ngươi bao nhiêu tuổi rồi cần ta tính không, thanh niên?”

“Trẻ hơn ông là được.”

“Ngươi!!!”

“Haha.”

Phương Nguyên chặn họng U Hồn: “Đủ rồi.”

Nguyên Thủy nâng tay, mấy chục sát chiêu thôi động cùng lúc: “Lão phu hôm nay sẽ cho các ngươi biết cái gì gọi là tôn trọng người cao tuổi.”

U Hồn cười lạnh: “Người cao tuổi? Được, ta liền tặng ngươi cái quan tài này, để ngươi… ấy.”

“Tìm chết.” Nguyên Thủy ném một đống sát chiêu sang.

Phương Nguyên nâng con cổ thập chuyển trong tay lên, Nguyên Thủy vừa thấy lui liền ngàn dặm.

“Tiểu tử, ngươi được lắm.”

U Hồn: “Sợ rồi sợ rồi.”

Phương Nguyên: “U Hồn, ngươi nói tiếng nữa thì bỏ tay khỏi người ta.”

U Hồn: “…”

Nguyên Thủy định áp tới, Phương Nguyên lại dọa ném con cổ về phía ông.

Nguyên Thủy nghiến răng nghiến lợi: “Phương Nguyên, ngươi đợi đó cho lão phu.”

Nói rồi Nguyên Thủy biến thành một luồng ánh sáng, bay vụt về phía chân trời.

U Hồn vui vẻ cười to: “Bây giờ không ai làm phiền chúng ta rồi.”

Phương Nguyên mặt lạnh ngắt quay sang.

Chát một tiếng.

Má U Hồn đỏ ửng, Phương Nguyên hừ lạng: “Ngươi cũng cút ngay cho ta.”

“Đánh ta tay có đau không? Lần sau dùng cổ đánh, đừng làm bị thương chính mình.”

Phương Nguyên: !!!

U Hồn lại áp tới, chẳng sợ hắn uy hiếp.

Phương Nguyên nghi hoặc: “Ngươi không sợ ta dùng cổ lên người ngươi.”

U Hồn như bị trúng tà: “Cầu mà không được, ngươi cứ tự nhiên.”

“Cút.”

“Không cút.”

“Ta vốn nghĩ lão Nguyên Thủy đủ phiền rồi, giờ đến phiên ngươi.”

“Đây là si tình, không phải phiền.”

Chát.

Lại một cái tát dán vào mặt U Hồn, y quay mặt sang, cười hihi nhìn Phương Nguyên: “Giờ thì đều rồi, đẹp.”

Phương Nguyên: Thiết lập tính cách của tên này triệt để sụp đổ rồi chăng?

“Ngoan nào, bù lại mười hai năm vắng ngươi, hai ta cùng chiến vạn hiệp nào.”

Phương Nguyên: “Vạn!???”

“Đúng, vạn.”

“Không… ta nói là không… ưm.”

“Ngươi không từ chối được đâu.”

“U Hồn, ta cảnh cáo ngươi… ưm… nếu ngươi dám… không… này… ta nói là không!!!!”

……

Phía xa.

Tinh Túc trốn tại một góc đổ nát của cung điện, hai tay che lấy mắt mình.

Sư môn này… sợ là không xong rồi.

Đôi mắt từng thấu triệt thiên cơ giờ đây tràn ngập hoang mang.

“Đây… không thể nào.” Nàng tự nhủ trong lòng: “Đây chắn chắn là một cơn ác mộng hoang đường…”

Cảnh tượng lúc nảy liên tục nhảy ra trong đầu nàng.

Cảnh tượng hỗn loạn, giường lớn đổ sập, sư tôn của nàng, Phương Nguyên, còn có tên U Hồn đáng chết kia, ba ngươi… y phục… dáng vẻ… hỏng mắt mất rồi.

3P?

Họ thế mà lại hơi 3P?

Chuyện này nếu truyền ra…. mặt mũi Thiên Đình biết ném đi đâu đây, nếu có người biết, uy nghiêm Thiên Đình biết đem giấu nơi nào đây?

Vì thế, nàng dứt khoác quay lại chính điện, muốn tìm sư tôn thương thảo kế sách, vẫn còn cơ hội cứu vãn.

Kết quả vừa quay lại, nàng đứng chết trân ở cổng chính đổ nát, nàng nghe thấy một tràn âm thanh ái muội cùng tiếng… thở gấp.

U Hồn đè chặt Phương Nguyên trên tường, sư tôn thì không thấy đâu, U Hồn thế mà dám nhân lúc sư tôn không ở… ra tay với… sư mẫu!???

“Gian phu dâm phụ!!” Nàng nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa, nhưng không có dũng khí nói ra thành lời, lý trí nói cho nàng biết, nàng phải lập tức tiến lên ngăn cản, bảo vệ chút tôn nghiêm ít ỏi còn sót lại của Thiên Đình, nhưng thân thể chỉ có thể chết trân tại chổ nhìn U Hồn ôm Phương Nguyên ân ân ái ái trước mắt.

Tinh Túc chợt cảm thấy một trận choáng váng, nàng tu trí đạo mấy ngàn năm, thôi diễn vô số thiên cơ biến số, lại chưa từng thấy qua cảnh tượng hoang đường cở này, danh dự của sư tôn!!!! Trời ơi…

“Sư môn bất hạnh.” Nàng ngã rạp trên đất, trong não đã theo bản năng tính ra cảnh tượng khi chuyện này truyền đến Ngũ vực lưỡng thiên.

Lão già giám thiên tháp sẽ nghĩ như thế nào? Cự Dương tiên tôn tên miệng rộng đó sẽ tuyên truyền ra sao? Còn có Nhạc Thổ tiên tôn… đúng, Nhạc Thổ tiên tôn nói không chừng sẽ cười nói “Tuổi trẻ thật tốt.”

Một giọt lệ không khống chế được rơi xuống. Tinh Túc tiên tôn bật mạnh người dậy, không, ta là Trí Đạo tôn giả, là tiên tôn thứ hai của Thiên Đình, ta làm sao có thể… có thể…

“Không!!! Đây nhất định là một cơn ác mộng.”

Nàng ôm bàn cờ trong tay, thầm nghĩ xem khi nào mình nên nghỉ hưu.

Thiên Đình rách nát này, ai yêu ai, tự đi mà quản.

___________

End

Nguồn Lofter: Asher

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top