Phương Nguyên – Đợi Ngày Ngươi Phục Sinh Chúng Ta.
_________________________________________________
Tinh Túc bị Phương Nguyên túm lấy vai trái hất văng ra ngoài. Ngay giây kế tiếp, một tiếng nổ chói tai vang lên tại vị trí ban nãy. Phương Nguyên lui nhanh như điện, nhưng vẫn bị chấn động đến mức hai mắt chảy máu, cổ họng dâng lên vị tanh ngọt.
Tinh Túc còn chưa kịp thốt ra hai chữ “đa tạ”, sắc mặt đã đột ngột biến đổi, một chưởng đánh thẳng ra, tinh quang lấp lánh.
“Khốn kiếp!”
Cự Dương suýt nữa bị xuyên thủng đầu, nhưng mặc cho y chửi mắng thế nào, cũng không có ai đáp lại.
Lúc này, một lượt công kích đã dần ngừng, bọn họ cuối cùng cũng có thể thở dốc đôi chút.
Đạo Thiên vừa rồi suýt bị một luồng tử quang xuyên thủng tim, giờ trông có phần chật vật, một mặt thôi động cổ trùng trị thương, một mặt lạnh nhạt hỏi:
“Cái quái gì thế?”
Phương Nguyên vẫn mang vẻ lãnh đạm quen thuộc, nhưng bất kỳ ai cũng có thể nhìn ra tâm tình hắn lúc này đã kém đến cực điểm. Nghe vậy, hắn cau mày, ánh mắt dò xét lướt qua những người còn lại.
“Mặc dù ta là kẻ đã chết rồi phục sinh, nhưng cũng không cần đối đãi với ta như thế chứ?” Nguyên Liên cười khổ một tiếng. Y còn thảm hơn cả Đạo Thiên, nếu không phải Nguyên Thủy phản ứng kịp thời na di y ra khỏi phạm vi nổ, e rằng lúc này y đã chẳng còn đứng nổi ở đây.
“Không phải Thiên Ý, nó không làm được đến mức này” Nguyên Thủy ngẩng đầu nhìn lên bầu trời dày đặc tử điện thiên lôi
Từ đầu đến cuối, sấm sét chưa từng dứt. Những tia chớp trắng như rắn độc xé toạc màn đêm đen kịt, chúng không tan biến, khiến bầu trời lúc này trông như sắp vỡ ra
Hồng Liên ngước nhìn: “Diệt thế?”
Ánh mắt Vô Cực khẽ dao động
Phương Nguyên nhướng mày: “Vô Cực, ngươi biết?”
Cúi đầu nhìn xuống tình cảnh hỗn loạn khắp nơi của Ngũ Vực, Vô Cực khẽ cười một tiếng: “Có lẽ”
“Cái gì?”
Nguyên Thủy đột nhiên nói: “Tru sát?”
Vô Cực gật đầu
U Hồn: “Thật đúng là thứ từ ngữ khiến người ta chán ghét”
“Rõ ràng, sự tồn tại của chúng ta, dường như đang làm chướng mắt một số đại nhân vật không tên không tướng nào đó rồi”
Hồng Liên: “Nghe nói, bên ngoài Hỗn Độn, có những thứ duy trì trật tự, phàm là tồn tại ngoài trật tự, liền sẽ bị… tru diệt?”
“Có lẽ thế, suy cho cùng chưa ai từng thấy qua” Tinh Tú khẽ nói: “Kẻ từng chứng kiến, cũng không có khả năng còn sống”
“Cho nên, chúng ta đây là sắp… gặp nạn rồi?” Cuồng Man hứng thú nhìn chằm chằm màn trời, nụ cười trên mặt không rõ ý vị
Bọn họ ở đây bàn luận, Ngũ Vực đã loạn thành một cục
Địa tai, thiên kiếp, nhân họa, Ngũ Vực đã biến thành một mớ hỗn độn.
Tiếng khóc, tiếng chửi rủa, tiếng rên siết, tiếng cầu cứu, bất luận là nhân tộc, dị nhân, hay những tồn tại có ý thức khác, đều bị bao trùm trong nỗi hoảng loạn mơ hồ không tên
Bọn họ không phải Tôn Giả, bọn họ không biết chuyện gì xảy ra, không biết vì sao tai họa lại lặng lẽ giáng xuống đầu mình như vậy. Khoảnh khắc tử vong ập đến, bất cam, sợ hãi, phẫn nộ… tất cả mọi thứ, đều hóa thành một nắm đất vàng.
Diệt thế… có lẽ vậy.
Tuyệt vọng luôn sinh ra tội ác
Phương Nguyên cúi mắt, khiến người ta không nhìn thấu được, rốt cuộc trong đôi đồng tử đen kịt kia có cảm xúc hay không
Ánh mắt Tinh Túc hướng về Trung Châu, cho dù là Thiên Đình, khắc này cũng loạn rồi, nhưng nàng hiện giờ không thể trở về
Thứ cảm giác bất lực này không phải lần đầu nàng cảm nhận được, nhưng là lần đầu khiến người ta tuyệt vọng đến thế
U Hồn mím môi, một lúc lâu, lộ ra nụ cười có chút điên cuồng, khiến người nghe trong lòng lạnh thấu: “Ta không biết cuối cùng sẽ thế nào, nhưng các vị Tôn Giả đây, chẳng lẽ các ngươi định khoanh tay chịu trói à?”
“Người sắp chết, luôn cần phải điên cuồng một phen…”
“Lại bắt đầu rồi!”
Một tiếng quát thấp vang lên, Nguyên Thủy giơ tay lên, một bức tường khí che kín thiên vũ, chặn lại ngàn vạn đạo tử quang.
Phương Nguyên một thân bạch y, tay áo rộng bị cuồng phong thổi bay phấp phới, ánh mắt nhìn lên thương khung tràn ngập sự lạnh lẽo vô tình.
Sen đỏ giữa trán càng thêm diễm lệ, Hồng Liên vung tay tung sát chiêu đánh nát tia chớp muốn ngăn cản y, xuất thủ càng thêm dữ dội
Đồ án trên người Cuồng Man bong tróc, trực tiếp giơ tay bóp nổ đám hắc vụ, bất kỳ ai cũng có thể thấy sát khí không nén nổi đang bốc lên.
Thân ảnh U Hồn như quỷ mị, xuyên thấu toàn bộ chiến trường, ánh mắt hơi phân tán, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn màn trời, tựa như đang suy nghĩ điều gì.
Vô Cực một kiếm quét ngang, thứ không biết là gì bị y chém đứt rơi xuống vùn vụt, phát ra tiếng động ầm ầm, lại gây thêm một tai kiếp nữa ở phàm giới.
…
Lại một lần tạm nghỉ
Nguyên Thủy nhìn Tinh Túc, lại nhìn Nguyên Liên, rồi lại nhìn màn trời tựa như sắp nứt toạc trên đầu
Hồng Liên nhìn về Trung Châu, khẽ thở dài, đồng tử đỏ rực có chút bất lực nhìn lên màn trời.
Đạo Thiên trong mắt tràn ngập u quang, phản chiếu những tia chớp trắng bệch tựa mạng nhện.
Bọn họ là ai chứ?
Bọn họ là Tôn Giả, những người xuất chúng nhất trong trăm vạn năm nay, là những đỉnh cao đè nặng lên vô số thiên kiêu của Cổ giới
Bọn họ chưa từng thích cảm giác bị chi phối, bất luận là bởi người hay bởi trời.
Bọn họ tu đạo, bọn họ tranh đấu, không phải vì thuận theo thiên mệnh, cũng chẳng phải vì nghịch thiên hành đạo, chỉ vì chấp niệm trong lòng
Có lẽ bọn họ sẽ lưu danh thiên cổ, có lẽ bọn họ sẽ để tiếng xấu vạn năm, nhưng… ai sẽ để tâm chứ?
“Ta nói nè Tinh Túc, bao nhiêu năm đã trôi qua, ngươi thật sự không muốn thử cảm giác sống tùy tâm sao?” Giọng điệu Cự Dương tựa như đang trêu chọc
“Ta tưởng… ta sớm có thể thản nhiên đối mặt rồi” Tinh Túc có chút cay đắng mở miệng: “Vẫn là ta đánh giá cao bản thân mình”
“Nếu có thể thản nhiên đối mặt, ngươi đã không phải là Tinh Túc mà ta quen biết” Vô Cực khẽ cười: “Nếu tài không bằng người, cho dù là tử vong, ta cũng có thể tiếp nhận, nhưng tuyệt đối không phải như thế này!”
Ánh mắt Phương Nguyên từ màn trời thu về, không mang chút tình cảm nào liếc Vô Cực một cái.
Nhưng người đáp lời là Đạo Thiên, vốn luôn ôn nhu nhã nhặn giờ lại có chút gấp gáp: “Chỉ vì không nằm trong trật tự của chúng, liền có thể vô tình tru diệt…”
“Tại sao?”
“Hoặc là nói, dựa vào cái gì?”
“Con đường của ta, tự tay ta mở, chính ta tự đi, cho dù phía trước là vực sâu vạn trượng thì đã làm sao, cho dù thịt nát xương tan, thân tử đạo tiêu thì lại thế nào? Bọn chúng dựa vào cái gì mà thay ta quyết định!”
Phương Nguyên đột nhiên cảm thấy trên mặt hơi ướt, trong lòng kinh ngạc, hắn đưa tay lau, đầu ngón tay trắng nhợt cũng dính chút nước.
Nước mắt?
Giọt nước lạnh lẽo rơi trên mặt hắn.
Mưa rồi
Mưa như trút nước
Đã không phân biệt được là nước mắt hay nước mưa nữa.
Âm thanh nhỏ truyền đến, bọn họ đồng loạt nhìn về hướng thương khung, nhãn lực thượng giai của họ đã nhìn thấy một loạt mảnh vỡ rơi xuống.
Không khí nhất thời có chút ngưng trọng
“Tự hỏi lòng mình, ta không sợ chết, ta đã thấy quá nhiều”
Nguyên Liên, người vốn bình thường chẳng nói được mấy lời, giờ đây cất giọng mỉa mai: “Chết dưới tay các ngươi, chết trên con đường thành đạo, đều có thể”
“Nhưng ta không chấp nhận cái gọi là ‘tru diệt’ quỷ quái này”
“Ta làm chuyện của ta, ta tu đạo của ta, liên quan gì đến người khác hả!”
“Tạo nghiệt quá nhiều, bị thiên tru rồi đó thôi” Cuồng Man vừa ngáp vừa nói: “Sao? Đừng có nhìn ta như vậy, ta nói là tất cả mọi người, chúng ta ai cũng như ai, ai tốt hơn ai chứ hả? Có kẻ nào ở đây dám nhận bản thân mình là người tốt không?”
“…”
Không thể phản bác
Xét cho cùng cả đám đều chẳng phải hạng người lương thiện gì
“Ta nói, các ngươi… tin mệnh không?”
Sao lại hỏi vấn đề này chứ…
Đương nhiên là…
Tin
Tin mệnh của chính mình
Ta mới là đấng tạo hóa của chính ta
“Chọn một người đi”
Tinh Túc mỉm cười một cái: “Chúng ta… vẫn có thể bảo hộ một người. Nếu như… có hậu tục, có lẽ…”
Lời dừng ở đây
“Có chút không cam lòng nha” Hồng Liên khẽ cười một tiếng
“Tài không bằng người” Đạo Thiên khẽ lắc đầu: “Vậy, chọn ai?”
Ý cười trên mặt Vô Cực hơi cứng lại: “Câu hỏi của ngươi… với hỏi ai không muốn chết có khác gì?”
Đạo Thiên liếc y một cái, bình thản đáp: “Cũng được, các ngươi ai không muốn chết?”
Nhất thời, những người có mặt ở đây, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không hẹn đồng thời trầm mặc
Ai muốn chết?
— Chẳng ai muốn chết cả
Cũng không phải là sợ chết, trên thực tế, bọn họ đối với tử vong còn có cảm giác quen thuộc nữa là, bất luận là của người khác hay của chính mình, đều có thể thản nhiên đối mặt. Hơn nữa, ngoại trừ Phương Nguyên, những người khác ít nhất đã từng chết qua một lần.
Không, ai nói Phương Nguyên chưa chết? Hắn nên là kẻ có kinh nghiệm nhiều nhất trong đám mới phải, chỉ kém mỗi Hồng Liên
Nhưng không sợ là một chuyện, nếu thực sự chết không minh bạch thế này, người dù thản nhiên đến mấy cũng sẽ không cam lòng
Cho dù chết, bọn họ cũng nên chết trên con đường chính mình theo đuổi, không cầu oanh oanh liệt liệt, chỉ cầu không thẹn với lòng
Cuối cùng vẫn là Nguyên Thủy phá vỡ bầu không khí ngưng trọng: “Ta không tranh nữa”
Vị Tôn Giả đầu tiên trong lịch sử nhân tộc, thời khắc then chốt lại càng quyết đoán hơn bất kỳ ai.
“Ta cũng lui đây”
Tinh Túc một mặt lạnh băng nói
Cự Dương: “Chà, gắt thế?”
Tinh Túc kìm lại sát ý đang dao động, cười nhạt nói: “Các ngươi còn có thể chọn ta?”
Cự Dương “thành khẩn” đáp: “Điều đó không thể nào”
Chọn ai cũng không thể chọn Tinh Túc, bọn họ đâu có ngốc
“Được rồi”
Hồng Liên nhún vai: “Chúng ta cũng đừng chần chừ nữa, Vô Cực và Phương Nguyên, chọn một đi”
Những người khác: “…”
“Cũng tốt”
U Hồn cúi mắt, che giấu ánh huyết quang trong đôi mắt sâu thẳm, đừng hiểu lầm, không phải với những người khác — giọng nói có chút khàn khàn: “Vậy là ta phải đem mạng mình đặt cược vào… cách làm người của hai tên khốn này, Vô Cực hoặc Phương Nguyên?”
Nhạc Thổ: “Chi bằng nói… ngươi nên đặt cược vào chấp niệm vĩnh sinh của bọn họ”
Nguyên Liên à một tiếng rõ dài, mang theo vẻ ôn nho nhã nhặn, giả mà như thật, nửa cười nửa không: “Vậy ta chỉ đành tin Phương Nguyên”
“Trực tiếp chỉ tay chọn đi, một đám nam tử hán đại trượng phu ở đây lề mà lề mề, còn ỏng ẹo hơn cả đàn bà con gái. Các ngươi sợ chết à?” Cuồng Man bên cạnh đã không kiên nhẫn chờ nữa, lên tiếng thúc giục
“…Có ngươi sợ ấy”
“Chết thôi mà, đâu phải lần đầu”
“Lạnh lẽo quen rồi”
“Ta đếm ba tiếng, các ngươi nhanh lên”
“Một…”
“Hai…”
“Ba!”
Phương Nguyên: “…”
Hắn chớp chớp mắt
Không ngoài dự đoán, trừ hắn ra, tất cả đều chọn hắn
Ừ… hắn không chọn ai
Thực sự không ngoài dự đoán, ít nhất mười một người có mặt ở đây không ai thấy kỳ quái
Có người ngẩng đầu nhìn trời: “Sắp đến nữa rồi”
Không hàn huyên, không hứa hẹn, thậm chí không hỏi một câu
U Hồn nghiến răng nghiến lợi: “Tiểu, bạch, nhãn, lang”
Hồng Liên: “Các ngươi cũng như nhau thôi”
Còn việc lo lắng Phương Nguyên không phục sinh bọn họ…
Hình như thực sự không có
Quả thực, bọn họ không muốn giao mạng mình cho kẻ khác, nhưng nếu thực sự đến thời khắc này, bọn họ tất nhiên có thể làm ra lựa chọn chính xác nhất, đây không phải yếu lòng buông bỏ, cũng không phải cùng đường mạt lộ, từ tính toán nghiêm ngặt mà nói, có lẽ có thể tính là một loại tự tin
Vĩnh sinh – thứ đạo hư vô mờ mịch này, chỉ có thể trong thời thịnh thế Tôn Giả tranh bá, hoặc là trong thời đại loạn thế, mới có khả năng bị người ta phát hiện tung tích.
Đạo lý này, bọn họ đều minh bạch.
Cho nên lựa chọn của bọn họ là Phương Nguyên mà không phải Vô Cực, dù nghe vào tai thì cái sau đáng tin hơn cái trước
Đúng, đáng tin hơn ngàn vạn lần. Không biết vì cái gì, trong tâm mỗi người đều nghĩ Vô Cực đáng tin tưởng, đáng dựa vào hơn Phương Nguyên, hoặc có thể nói là tin cách làm người của y hơn
Nhưng Vô Cực truy cầu chỉ là đạo mà thôi
Nhưng nếu là Phương Nguyên
Cuối cùng nếu không thành công, hai khả năng, một là Phương Nguyên thất bại, một là hắn không muốn phục sinh bọn họ.
Cái trước không có gì để nói, tài không bằng người, vậy thì chịu thôi, cái sau, có lẽ càng không có gì để nói, Phương Nguyên từ trước đến nay chưa từng nghĩ phục sinh bọn họ, nhưng vì vĩnh sinh, hắn nhất định sẽ làm như vậy, nếu người này thay đổi, cũng không phải Cổ Nguyệt Phương Nguyên mà bọn họ quen biết — như vậy với thua, có khác gì?
Tử xà lôi quang lại một lần nữa chớp nhoáng phóng về phía bọn họ.
Thở dài một tiếng, Phương Nguyên vẫn không nói gì, hắn khẽ xoay người, bạch bào phần phật, tóc đen như thác, không thể không kể đến là tư thái nghiêng nước nghiêng thành, bầu trời nứt vỡ, muôn ngàn lôi quang, vạn vạn tử quang nhảy múa, nhưng hết thảy đều trở thành phông nền phía sau thân ảnh bạch y ấy
Ngay lúc này, Phương Nguyên làm ra một hành động khiến tất cả đều kinh ngạc. Hắn chắp tay, bóng lưng vốn thẳng tắp, thứ chưa từng có ai nghĩ sẽ cúi xuống, nay lại hơi hạ thấp trước bọn họ. Thanh âm hơi khàn vang lên, vọng giữa thiên địa hoang tàn
“Bảo trọng”
Một thoáng tĩnh lặng
“Vậy ta cũng ủy mị một chút, mỗi người một câu.” Nguyên Thủy bật cười, bỏ qua cảnh tượng diệt thế thảm khốc: “Ta, Nguyên Thủy, một đời trung thành với nhân tộc, vì tự do nhân tộc mà chiến, ta vì tín niệm mà sống, không vì túc mệnh mà sinh.”
“Ta, Tinh Túc, kiếp trước vì nhân tộc, vì Thiên Đình tận tụy đến chết, kiếp này vẫn thế, không oán không hối.” Trí đạo Cổ Tôn dừng một chút: “Nhưng ta vẫn hy vọng, có một ngày như vậy, ta nên vì chính mình mà sống”
“Ta, Vô Cực, vì đạo mà sinh, vì đạo thành ma, không luyến phong hoa tuyết nguyệt, không nhớ thế sự bi hoan, tâm này kiên như thiết, vô oán vô hối, vô trường vô nộ”
“Ta, Cuồng Man, sinh nơi vi mạt, lớn lên giữa thời loạn thế, thành tôn không phải chấp niệm của ta, chỉ nguyện sống ngang tàng, không chịu ước thúc”
“Ta, Hồng Đình, hủy diệt Túc Mệnh cổ là mục tiêu duy nhất của ta, cho nên ta đại khái không còn gì hối hận” Trụ đạo Tôn Giả khẽ cười: “Nhưng người… vốn không nên dâng đầu chịu chết, đã từng không khuất phục Số Mệnh, hiện tại càng không khuất phục thứ quy tắc này. Ta khinh thường làm cái gì mà Tôn Giả, năm đó ta không nên mang theo hận thù, vì chính mình mà sống tiếp”
“Ta, Nguyên Liên, không phải người bảo hộ Túc Mệnh, cũng chẳng phải kẻ thay trời hành đạo, Nghịch Lưu hà từng vây quanh ta, Sinh Tử Môn từng lưu dấu chân ta, tại khắc này đây, Thiên Địa khắc ghi bóng hình ta”
“Ta, Đạo Thiên, cô hồn phiêu bạt nơi dị vực, kẻ du tử xa rời quê hương, bất dục thành Tôn, bất dục trường sinh, chỉ cầu nơi Hỗn Độn, tìm được chốn về nơi tâm hướng tới, cố hương của ta”
“Ta, Cự Dương, thế nhân đều bảo ta vì tư dục bản thân chôn vùi xuân xanh vô số người, ai hay biết niên thiếu cũng từng tình nồng ý lạc, có lẽ ta không sánh bằng lũ các ngươi, khai sáng Vận đạo, há chẳng kinh diễm?”
“Ta, U Hồn, đồ sát thân tộc bất tự hối, mãn thủ huyết trái ấu nhi khốc, khánh trúc nan thư Ngân Hà đoạn, mạc gọi nho pháp ngộ thử sinh, dĩ sát nhập đạo, tâm y cựu”
“Ta, Nhạc Thổ, vì nương thân không tạo sát lục, vì dị tộc tu kiến lạc thổ, nguyện thế gian vạn vật không còn trên dưới, không còn bất công, chúng sinh bình đẳng, thiện mạc đại yên”
Ánh mắt Phương Nguyên có vẻ phân tán, thế giới này kiếp trước hắn sống năm trăm năm, kiếp này cũng gần trăm năm, trùng sinh vô số lần, hôm nay lại tựa như sắp đi đến thời khắc cuối cùng của sinh mệnh
“Ta, Cổ Nguyệt Phương Nguyên, duy cầu vĩnh sinh, cửu tử bất hối”
Ta sẽ đợi nó quay về
Cho dù nó có thể sẽ không quay về
__________
End
Nguồn Lofter: Immortality
Ủa sao bỏ giữa chừng vậy?? Cụt hứng quá!!
Hãy đợi đấy!